Dựa vào lừa dối để kiếm lợi, Nhan Thư ghét nhất loại người như vậy.
Còn kiểu không có chứng cứ mà tùy tiện vu khống, bôi nhọ người khác càng đáng ghét hơn.
Mà trùng hợp thay gia đình cô em họ, Uông Trân Di, lại hội tụ đủ cả hai.
Vốn dĩ hôm nay tâm trạng của Nhan Thư đã không tốt, vậy mà cô ta còn không biết điều, tự tìm đến chọc vào cô.
Tự biến mình thành “bao cát” .Trách ai được?
Cô không rảnh gánh cái nồi này.
Thực ra, nhìn thái độ của Nhan Thư, Uông Trân Di đã biết ngay không phải cô làm.
Với tính cách của Nhan Thư cô ấy căn bản không thèm làm mấy chuyện đâm sau lưng người khác.
Nhưng cô ta không cam tâm, những năm gần đây, mỗi dịp tụ họp gia đình người lớn luôn nhắc đến Nhan Thư, nào là đạt giải gì, thi được hạng bao nhiêu.
Còn cô ta dường như đã hoàn toàn biến mất.
Bây giờ, chuyện của mẹ cô ta bị phanh phui họ hàng càng tránh như tránh tà, độc giả cũng chẳng còn mấy ai.
Lòng người lạnh lẽo đến đáng sợ.
“Sau này đừng đến tìm tôi nữa.”
Nhan Thư đặt tiền xuống bàn, trước khi rời đi, còn lạnh lùng bổ sung một câu:
“Chúng ta vốn cũng chẳng có quan hệ huyết thống.”
Câu nói này chính là lời Uông Trân Di từng dùng để chặn họng cô, giờ đây cô trả lại nguyên vẹn.
Sắc mặt Uông Trân Di trắng bệch, cô ta thật sự đầu óc có vấn đề mới đến tìm Nhan Thư.
Tâm trạng của Nhan Thư không tốt, hai ngày trước, Lộ Tranh nói với cô có một nhà sản xuất nổi tiếng để ý đến anh, anh sẽ ra nước ngoài quay một bộ phim ngắn, sau đó trực tiếp theo công ty. Rồi là hai năm dài đằng đẵng, khép kín, Nhan Thư biết điều này.
Ngay từ lúc tỏ tình, Lộ Tranh đã nói rõ, năm lớp 11 anh sẽ rời đi.
Khi đó cô vẫn không do dự mà đồng ý, cô tưởng mình đã chuẩn bị tâm lý, nhưng Không ngờ chia ly lại đến nhanh hơn tưởng tượng.
Lại một mùa liên hoan đón năm mới.
Chuyện năm ngoái, hai người cùng hát tình ca như mới hôm qua.
Năm nay không ai trong hai người tham gia tiết mục.
Nhan Thư thay lớp phó văn, làm MC, còn Lộ Tranh ngồi dưới, yên lặng nhìn cô.
Hôm nay cô không buộc tóc, trước khi lên sân khấu, bị kéo đi trang điểm nhẹ. Vốn đã xinh đẹp trang điểm lên lại càng khiến người ta không thể rời mắt.
Trước ánh nhìn của thầy cô và bạn bè cô nói chuyện lưu loát, tự tin, hoàn toàn không hề căng thẳng.Thậm chí làm tốt hơn cả MC năm ngoái.
“Bạn Lộ,” có người trêu, “năm nay không hát à?”
Anh cười nhẹ:
“Không hát.”
Có người tiếc nuối.
Khi liên hoan kết thúc cả lớp vỗ tay rộn ràng, ai cũng cười.
Giáo viên chủ nhiệm còn biểu diễn ảo thuật, hát nhảy cùng học sinh.
Lộ Tranh quay sang Nhan Thư:
“Cho tớ mượn mic.”
Cô ném sang.
Mic vẽ một đường cong trên không trung.
Giọng anh vang lên lạnh lẽo, chậm rãi:
“Năm sau tớ sẽ rời đi.”
Cả lớp sững lại.
“Đi cả năm à?!”
“Ừ,” anh gật đầu, “nếu không có gì thay đổi, tôi sẽ quay lại vào ba tháng cuối lớp 12.”
Trong thời gian đó gia đình sẽ mời gia sư.
Các kỳ thi quan trọng anh vẫn sẽ tham gia, anh nhất định sẽ trở về.
Chia ly đến quá đột ngột, dù biết mỗi người sẽ đi một con đường, nhưng đến lúc thật sự đối mặt vẫn không ai có thể bình tĩnh.
“Cảm ơn mọi người,” anh cúi đầu, “tôi sẽ quay lại.”
Có người cười:
“Nổi tiếng rồi nhớ tụi này nhé!”
“Ảnh ký tặng mỗi người một tấm!”
“Đóng phim nhớ mời xem!”
Cười rồi lại rơi nước mắt, không ai muốn khóc, nhưng không kìm được.
Lộ Tranh không nói nhiều, các giáo viên lần lượt ôm anh, chúc phúc và lưu luyến.
Anh vẫn cầm mic, như đang suy nghĩ gì đó.
“Thực ra…”
Anh dừng một chút.
“Tôi còn một điều muốn nói.”
Ánh mắt anh bình tĩnh nhìn thẳng về phía trước. Chỉ có Nhan Thư biết anh đang nhìn cô.
“Bạn Nhan Thư.”
“Xin cậu nhất định phải đợi tớ.”
Cả lớp nổ tung ngay trước mặt bốn giáo viên—Trong đó còn có ông ngoại của cô—Mà anh dám nói như vậy?!
Ánh mắt mọi người trở nên cực kỳ vi diệu, Nhan Thư cúi đầu, mặt đỏ bừng.
Và rồi anh đặt mic xuống, không nói thêm gì.
Giáo viên chủ nhiệm vội vàng giải tán:
“Được rồi! Dọn dẹp lớp đi!”
Nghe đến “dọn dẹp” cả lớp chạy mất dép.
Nhan Thư đứng ngây ra., ông ngoại đã đi cùng giáo viên khác, không can thiệp.
Cô thở phào, dù biết ông rất thoáng nhưng vẫn hơi hồi hộp.
Buổi tối Group lớp bùng nổ, hai nhân vật chính bị gọi tên liên tục.
Nhưng không ai trả lời.
Nhan Thư đang chờ.
Từ khi biết anh sắp đi cô trở nên trầm lặng, không nói chuyện nhiều với anh.
Câu nói hôm nay có lẽ là lời hứa, nhưng cô vẫn muốn nghe anh nói riêng với mình, đáng tiếc không có tin nhắn.
Cô tắt WeChat, nhìn màn hình máy tính trang bản thảo vẫn mở.
Truyện tiên hiệp của cô đầu truyện gay cấn, sau đó viết rất thuận.
Ở nền tảng mới độc giả rất “có trình độ”, cô viết cực kỳ cẩn thận, sợ bị bắt lỗi.
So với anti-fan trước đây kiểu độc giả này đáng sợ hơn nhiều, nhưng phản hồi tốt, có thể đạt hơn một vạn lượt theo dõi.
Chỉ còn khoảng ba vạn chữ là kết thúc, nhưng hiện tại cô không có cảm hứng, cô tắt máy nằm xuống.
Hôm nay là 31/12, ngày cuối cùng của năm, cũng là đêm giao thừa.
Bây giờ mới 10:30, ông bà đã ngủ, cả nhà chỉ còn phòng cô sáng đèn.
Cô nghĩ 0 giờ anh có nhắn “Chúc mừng năm mới” không?
Cô thật sự không hiểu anh.
Cơn buồn ngủ kéo đến, cô nhắm mắt.
Đúng lúc đó điện thoại sáng lên, 10:58, tin nhắn từ Lộ Tranh:
Mở cửa sổ.
Cô kéo rèm, mở cửa.
Nhà chỉ tầng 2.
Ngoài kia đèn đường sáng, xa xa là hồ nước.
Bên kia ánh đèn rực rỡ.
Lộ Tranh đứng dưới đó, cầm điện thoại nhìn lên.
Tin nhắn tiếp theo : Xuống đây, tớ đưa cậu đi đón năm mới.
Mắt cô sáng lên, khoác áo chạy ra cửa sổ rồi khựng lại.
Nhảy xuống?
Cậu đứng ngẩn ra làm gì?
Đi cửa.
Đừng nói cậu định nhảy.
Cô xấu hổ, đúng là ngủ ngu người.
Trước khi đi cô để lại mảnh giấy.
Viết bằng văn cổ:
“Con ra ngoài cùng Lộ Tranh, xin đừng lo lắng.”
Một phần lấy lòng ông, một phần là thật.
Cô rửa mặt, tỉnh hẳn.
“Nhớ con đường cậu từng chạy bộ không?” anh hỏi.
“Đi bờ sông.”
“Có đếm ngược.”
Cô gật đầu.
Hai người, mỗi người một chiếc xe đạp công cộng, đạp nửa tiếng, đi lạc mấy lần, suýt rơi điện thoại, cuối cùng cũng đến nơi.
Nhan Thư lẩm bẩm:
“Cứ tưởng đạp xe sẽ lãng mạn.”
Lộ Tranh cười:
“Ra phố ăn không?”
Sau đó cô cầm kẹo hồ lô, tay kia là xiên nướng.
Phía sau anh cầm trà sữa và sushi, mùi đồ ăn lan tỏa.
Gần 0 giờ, người đông kín, mọi người cười nói, chụp ảnh.
Chuông điểm, pháo hoa rực sáng, ánh đèn lung linh.
Nhan Thư quay đầu, ánh mắt lấp lánh:
“17 tuổi rồi.”
“Chúng ta lại cùng nhau thêm một năm.”
Câu trả lời là một nụ hôn, vị trà sữa socola, còn có mùi cánh gà nướng.
“Ừ.”
“Năm nào cũng vậy.”
“Cậu ăn đồ của tớ à?”
“Tớ mua.”
[Nhật ký chinh phục của Lộ ảnh đế ]
Cô gái này sức chiến đấu thật đáng sợ.
May mà tôi nuôi nổi.