Hội thao đến đúng hẹn.
Diễn ra trong hai ngày, kết thúc vào 3 giờ chiều ngày thứ hai.
Đây là sự kiện thể thao quy mô lớn do tập đoàn tổ chức, quy tụ gần hai vạn người, lấp kín toàn bộ sân vận động. Chỉ riêng lễ khai mạc, các trường diễu hành, biểu diễn, cùng lễ tuyên thệ của khối 12 đã chiếm trọn cả buổi sáng.
Nội dung chạy 1500m nữ và 1000m nam được xếp vào ngày thứ hai.
Ngày đầu tiên chủ yếu là các môn như đẩy tạ, chạy 50m, 100m.
Chạy 50m chỉ mất chưa đầy 10 giây.
Nhan Thư nhanh chóng hoàn thành phần thi của mình, rồi quay lại khán đài, mở điện thoại tiếp tục gõ truyện.
Dù sao trước khi hội thao bắt đầu, giáo viên chủ nhiệm đã nói rất rõ:
“Làm bài tập trong hội thao nhìn giả lắm, thôi thì ăn uống, xem thi đấu cho đúng không khí đi.”
Ông còn nhắc một loạt quy định, không được mang điện thoại, không được mang đồ ăn vặt, đặc biệt là hạt dưa, không được mang bài, không được chơi bài. Nói rất nhiều.
Tóm lại là tập trung xem thi đấu, không phân tâm.
Đương nhiên không ai nghe, bởi vì ngay bên kia, thầy dạy sinh đang cười hì hì, mở một túi hạt hướng dương, cùng mấy giáo viên khác ngồi ăn ngon lành.
Đến buổi chiều, Nhan Thư nhìn màn hình điện thoại đến hoa cả mắt, cô đành tháo tai nghe, đổi sang nghe nhạc, vừa ăn vặt vừa trò chuyện với người bên cạnh.
“Chị Thư! Chị Thư!”
Một giọng nam hốt hoảng vang lên từ dưới khán đài, ban đầu cô không nghe thấy, đến khi mấy người xung quanh cũng bắt đầu gọi theo, bạn bên cạnh mới vỗ vai:
“Nhan Thư, có người gọi cậu kìa.”
Cô tháo tai nghe, chạy xuống, mấy nam sinh đó đều là người đăng ký chạy bộ, trong đó, một người đang được dìu, mặt nhăn nhó đau đớn.
“Tớ vừa trượt cầu thang.” cậu ta ủ rũ, “Chị Thư tớ không chạy 1000m được nữa.”
Đây là nội dung cuối cùng trong ngày, còn khoảng nửa tiếng nữa.
“Cậu không sao chứ?” Nhan Thư lập tức hỏi, “Tớ đi gọi thầy, đưa cậu đến phòng y tế đi đứng cẩn thận chứ.”
Nam sinh liên tục gật đầu.
Không hiểu sao tự nhiên cảm thấy được quan tâm như mẹ hiền.
May là không nghiêm trọng, chỉ bong gân, vài ngày là ổn.
Nhưng tên đã đăng ký rồi, không thể thi.
Nhan Thư quay lại chỗ lớp:
“Bạn Đặng bị bong gân, không chạy được 1000m, có ai thay không?”
Nam sinh trong lớp nhìn nhau, có người bắt đầu động đậy, rõ ràng đang tính đổi giày để chạy.
“Nhan Thư lớp 11A1!”
Một giọng gọi từ lớp bên cạnh.
Cô quay đầu, là Đổng Minh Hiên, chính là người từng tỏ tình với cô năm ngoái và bị cô từ chối thẳng thừng.
Cô chỉ liếc một cái rồi quay đi.
“Không chạy được à? Gọi Lộ Tranh lớp cậu đi!”
Nhan Thư lười để ý:
“Ừ, vậy cậu đi đi, tôi báo thầy.”
Đổng Minh Hiên tức giận:
“Lộ Tranh! Hội thao mà không tham gia cái nào à? Có phải đàn ông không?”
Người bị gọi tên vẫn cúi đầu làm toán, không chút dao động.
“Tôi cũng chạy 1000m! Dám thi với tôi không?”
“Không dám tham gia hội thao, lấy gì theo đuổi Nhan Thư?”
Câu này cuối cùng cũng chạm đến điểm khiến Lộ Tranh để ý, anh đặt bút xuống.
Nhan Thư gọi:
“Lộ Tranh!”
Cô biết Đổng Minh Hiên thể lực tốt, là chủ lực đội bóng rổ.
Còn Lộ Tranh sau chấn thương, gần như không vận động nhiều, rõ ràng là cái bẫy.
Nhưng anh quay đầu, cười nhẹ với cô rồi bước đi.
“Chết thật.”
Nhan Thư thở dài, đuổi theo.
Hai người đứng đối diện nhau, không khí căng như dây đàn, cả hai lớp đứng phía sau, mùi “chiến tranh” lan khắp nơi.
Nhan Thư nhìn anh, anh khẽ gật đầu, cô đành đăng ký tên anh.
Loa phát thanh vang lên:
“Nam sinh khối 11 chuẩn bị chạy 1000m!”
Mọi người vào vị trí, Lộ Tranh đứng ở làn ngoài cùng.
Nhan Thư cũng đứng bên ngoài đường chạy.
“Chạy cùng.”
Cô nói.
Lộ Tranh bật cười, Đổng Minh Hiên thì nghiến răng.
Tiếng súng vang lên, mọi người lập tức tăng tốc, một vài người dẫn đầu, Lộ Tranh vẫn giữ nhịp đều, Nhan Thư chạy song song bên ngoài.
Đổng Minh Hiên tăng tốc, vượt lên dẫn đầu, anh ta tin mình có thể giữ nhịp này đến cuối.
Lộ Tranh thì nhìn kiểu gì cũng không phải người hay vận động.
Một vòng, người phía trước bắt đầu hụt hơi, Lộ Tranh tăng tốc vượt lên vị trí thứ ba.
Hai vòng, Đổng Minh Hiên bắt đầu chậm lại, Lộ Tranh đuổi sát, vị trí thứ hai.
Nửa vòng cuối, Đổng Minh Hiên vẫn dẫn đầu. Đúng lúc đó Lộ Tranh bứt tốc vượt qua. Khán đài bùng nổ, Đổng Minh Hiên bị ảnh hưởng, chậm lại một nhịp, đà mất không thể đuổi kịp.
Chỉ có Nhan Thư biết chuyện gì vừa xảy ra, cô khẽ giật khóe môi, nhưng vẫn chạy cùng anh đến cuối.
Khi vượt qua Lộ Tranh đã nói một câu:
“Tôi không theo đuổi cô ấy.”
“Tôi đã có được cô ấy rồi.”
Đổng Minh Hiên về nhì, đứng dựa lan can thở dốc, Nhan Thư kéo Lộ Tranh đến, khí thế như đi đánh nhau.
“Đổng Minh Hiên,” cô nhướng mày, “đừng nghĩ thua vài giây là do may rủi.”
“Lộ Tranh thi thể dục cấp 3 được 28 điểm.”
28 điểm, mức điểm dành cho học sinh được ưu tiên do chấn thương.
Đổng Minh Hiên mặt tái mét.
“Không đủ thực lực mà còn thích khiêu khích.”
“Nếu thua cũng chỉ có thể là cậu.”
Cô nói xong, kéo Lộ Tranh rời đi.
Ánh nắng chiếu xuống, tóc đuôi ngựa của cô khẽ đung đưa, phản chiếu ánh sáng rực rỡ, giống như chính cô lúc nãy chói mắt, mạnh mẽ.
Đổng Minh Hiên đứng đó, ánh mắt ngẩn ra.
Một Nhan Thư dịu dàng cũng có thể sắc bén đến vậy. Giống như ngày cô đứng trước lớp anh dứt khoát từ chối.
“Anh Đổng.”
Anh ta nghiến răng:
“Còn dám động vào họ nữa, tôi là chó!”
Ngày hôm sau.
1500m nữ.
Lộ Tranh tiếp tục chạy cùng cô.
Chạy 1000m rồi 1500m dường như cũng không còn đáng sợ.
Hai người giành hai giải nhất.
Giáo viên chủ nhiệm cười không ngậm được miệng.
Đây mới là cặp đôi kiểu mẫu!
Cuối năm, rắc rối tìm đến, người em họ lâu ngày không gặp—Uông Trân Di—tìm đến trường.
Buổi trưa, hai người ngồi trong quán mì nhỏ.
Nhan Thư thong thả ăn còn đối phương không nuốt nổi, sắc mặt trắng bệch.
“Có gì thì nói nhanh,” Nhan Thư lạnh giọng, “tôi còn phải về học.”
“Chị… chuyện của mẹ em có phải chị làm không?”
Mẹ cô ta?
Nhan Thư sững lại.
Rồi nhớ ra.
À.
Cái người giả tạo có con trai, viết sách lừa người ấy.
Xem ra chuyện cũng đến lúc bị phanh phui rồi.
“Không liên quan đến tôi,” cô nói thản nhiên, “tôi bận học, không rảnh quan tâm nhà cô.”
Cô đứng dậy, nhìn đối phương, cười nhạt:
“Chuyện đó sớm muộn cũng lộ.”
“Bị người khác đâm sau lưng cũng là chuyện bình thường.”
“Đừng nghĩ ai cũng rảnh rỗi như nhà cô.”
“Nếu có thời gian.”
“Thì hỏi mẹ cô, tại sao lại làm vậy.”