Trong không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở ấy, Lộ Tranh đột nhiên lên tiếng:
“Tôi từ bỏ cơ hội này.”
Giọng nói của cậu vẫn bình thản như thường, không hề có chút dao động.
Như một giọt nước rơi xuống dòng sông lớn, nhỏ bé, nhưng lại khiến mặt hồ vốn yên ả bị khuấy tung.
Hệ thống sững sờ:
“Chủ… chủ nhân?”
“Tôi muốn hủy bỏ ràng buộc với cậu,” Lộ Tranh nói chậm rãi, “để có thể yêu cô ấy mà không còn bất kỳ gánh nặng tâm lý nào. Cậu vẫn có thể tiếp tục nghiên cứu tôi, ở nơi tôi không nhìn thấy.”
Cậu quay sang robot bên cạnh, ánh mắt trầm tĩnh mà kiên định:
“Hiểu không? Đây chính là cảm xúc.”
Từng chữ, rõ ràng và chắc chắn.
Thực ra, từ lúc nhận ra bản thân đã rung động với Nhan Thư, suy nghĩ này đã xuất hiện trong lòng cậu.
Vì thế, cậu mới âm thầm chuẩn bị mọi thứ cho tương lai.
Cho dù phải bắt đầu lại từ đầu, mất thêm mười năm nữa cậu vẫn tin mình có thể trở lại đỉnh cao.
Hệ thống hoàn toàn không ngờ lại có người lựa chọn như vậy.
Điều này giống như một tác giả vất vả viết được mười vạn chữ, rồi vô tình xóa sạch tất cả.
Trước mặt có hai lựa chọn: quay lại trước khi xóa, hoặc viết lại từ đầu.
Lộ Tranh chọn cách thứ hai.
“Không… không thể hủy ràng buộc.” hệ thống do dự.
Sắc mặt Lộ Tranh khẽ biến.
“Nhưng… nếu cậu làm vậy, thì cũng không cần lo việc cô ấy phát hiện ra sự tồn tại của tôi nữa,” hệ thống nói nhỏ, “một khi cô ấy biết đến tôi, nguyện vọng của cậu sẽ mất hiệu lực, nhưng tôi vẫn sẽ tiếp tục theo dõi hai người, cho đến khi nhiệm vụ kết thúc.”
Lộ Tranh gật đầu, vậy là đủ rồi.
Dù sao cậu cũng không cần cái gọi là “nguyện vọng” nữa, ở thế giới này, cậu có một cơ thể khỏe mạnh, và có cô. Thế thì còn cần gì thêm?
Robot vẫn đứng im như tượng, cuộc đối thoại vừa rồi đã được ghi lại và truyền về trung tâm nghiên cứu.
Có lẽ ngay cả những người tạo ra hệ thống cũng không ngờ, lại có người có thể vì tình cảm mà từ bỏ đến mức này.
Khi tỉnh lại, Lộ Tranh thấy mình đã nằm trong phòng y tế, ba chai truyền dịch đều đã hết.
Cậu có lẽ đã ngủ rất lâu, Nhan Thư đang nằm gục bên giường, ngủ say, bên cạnh vẫn là tập bài tập chưa làm xong.
Có lúc Lộ Tranh thật sự nghĩ danh hiệu “lớp trưởng học tập” trao cho cô là quá xứng đáng.
Dù cô không đóng góp nhiều cho lớp, nhưng nếu nói về tấm gương cô luôn là người dẫn đầu, mà cũng rất dễ ngủ.
Nhan Thư nằm đè lên chăn của cậu, Lộ Tranh thử rút tay ra, vô tình làm rơi tập bài xuống đất.
Ngay lập tức Nhan Thư mở mắt, ánh mắt cô vẫn còn mơ màng, xen lẫn chút bối rối và lười biếng sau khi tỉnh ngủ.
Lộ Tranh vừa định đưa tay xoa đầu cô, cô lại né tránh, bàn tay cậu khựng lại giữa không trung.
Có chuyện gì vậy? Nhan Thư âm thầm sắp xếp lại lời nói. Cô thật sự không biết nên hỏi thế nào.
Câu hỏi này, quá giống một sự thật khiến người ta khó chấp nhận.
Cô nửa đùa nửa thật hỏi:
“Hiện tại độ hảo cảm của tớ trong mắt cậu là bao nhiêu?”
Lộ Tranh khẽ mím môi.
Câu hỏi này có quá nhiều ý nghĩa ẩn phía sau.
Cô lại hỏi:
“Cậu cần bao nhiêu? 100 à?”
Giọng nói bình tĩnh, nhưng sự bình tĩnh ấy lại giống như báo hiệu cơn bão sắp tới.
Lộ Tranh nắm lấy tay cô:
“Nghe tớ nói.”
Cậu thừa nhận rồi, Nhan Thư hít sâu, cố giữ bình tĩnh, nhìn thẳng vào cậu.
“Tớ sau khi chết, gặp một hệ thống. Nó nói nó đến từ hành tinh khác, đang nghiên cứu cảm xúc con người. Trên hành tinh này, nó chọn tớ và cậu.”
“Tớ sống lại là vì cậu?” cô hỏi.
“Ừ.”
Cô từng nghĩ mình được vận may ưu ái.
Không ngờ là vì lý do này.
“Nó đề nghị giúp tớ sống lại, điều kiện là khiến cậu ở thế giới này yêu tớ.”
“Tiêu chuẩn là gì?”
Lộ Tranh suy nghĩ một chút:
“Độ hảo cảm đầy và tiến độ chinh phục trên 80%?”
Nhan Thư: “Thế bây giờ?”
“Chắc được một nửa.”
Nhan Thư: “…”
Cô ho nhẹ.
Không ngờ mình lại có ngày nghiêm túc thảo luận vấn đề này.
“Vậy nên, mỗi lần cậu tiếp cận tớ đều có mục đích?” cô khoanh tay.
“Trước kia là vậy,” Lộ Tranh nói, “bây giờ thì không.”
“Ý cậu là?”
Cậu ta kéo tay cô, đặt lên môi, nhẹ nhàng hôn xuống.
“Trước khi cậu yêu tớ, tớ đã yêu cậu rồi.”
Câu nói đơn giản.
Nhưng nặng như cả một đời.
Nhan Thư nhất thời không phân biệt được người trước mặt là cậu thiếu niên mười sáu tuổi hay là người đàn ông hai mươi lăm tuổi năm nào.
“Những gì tớ làm đều là thật lòng.”
Cô im lặng một lúc, rồi hỏi thẳng:
“Vậy khi hoàn thành nhiệm vụ cậu sẽ rời khỏi thế giới này?”
“Không,” Lộ Tranh lắc đầu, “tớ đã từ bỏ cơ hội đó rồi. Nên dù cậu biết về hệ thống cũng không sao.”
Từ bỏ.
Cô biết rõ cậu là người cố chấp đến mức nào.
Kiếp trước có thể thức trắng mấy chục tiếng chỉ để hoàn thành công việc.
Một người như vậy có thể dễ dàng buông bỏ ước mơ?
“Tại sao?” cô hỏi.
Ánh mắt cậu nóng rực:
“Vì tớ đã có mục tiêu mới.” Là em.
Cậu không nói ra.
Đúng lúc đó【Chủ nhân…】
Làm gì?
【Tôi có thể chào Nhan Thư một câu không?】
Im đi. Tên cô ấy không phải để cậu gọi bừa.
Nhan Thư nhìn cậu:
“Cậu vẫn nói chuyện với hệ thống được à?”
Lộ Tranh: “Nó vừa muốn chào cậu.”
Cô bật cười:
“Chào nhé, hệ thống. Không ngờ giữa bọn tôi lại luôn có ba người.”
【Không phải! Tôi không phải người! Cô cứ coi như tôi không tồn tại!】
Nhan Thư: “Nó nói gì vậy?”
Lộ Tranh mỉm cười:
“Nó nói cậu có thể coi như nó không tồn tại.”
Hệ thống: “…”
Nói thiếu một nửa thế là sao?!
Nhan Thư bật cười:
“Hệ thống này đáng yêu thật.”
【Đúng vậy! Tôi đáng yêu nhất vũ trụ!】
“Ừ,” Lộ Tranh nói nhàn nhạt, “nó bảo nó đáng thương vì không ai yêu.”
Hệ thống: “…”
Cạn lời.
Nhan Thư cười không dừng được, có một hệ thống như vậy chắc Lộ Tranh cũng phải nhịn cười nhiều lắm.
“Vậy sau này chúng ta sẽ thế nào?” cô hỏi.
“Cứ như bình thường,” cậu ta đáp, “tớ từ bỏ rồi, hệ thống cũng coi như không còn tác dụng. Đến lúc nó sẽ rời đi.”
Hiểu lầm được giải quyết, tâm trạng Nhan Thư nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Đúng là có gì thì hỏi thẳng vẫn tốt hơn.
Cô cúi xuống nhìn điện thoại hai giờ hơn rồi, ba giờ còn phải đi hái dâu!
“Lộ Tranh, cậu ngất là vì hệ thống đúng không?”
“Ừ, giờ ổn rồi.”
“Vậy mau đi!”
Cô nói xong liền chạy ra ngoài.
Đi được vài bước lại quay lại nhặt tập bài rơi dưới đất.
“May mà chưa quên.”
Lộ Tranh: “…”
Em có quên mất một người sống sờ sờ không vậy .
Thời gian vui vẻ luôn trôi rất nhanh.
Họ chỉ có nửa tiếng để hái dâu, nói là ăn thoải mái, nhưng thời gian còn không đủ để chọn.
Dù lúc ra khỏi nhà kính ai cũng than thở nhưng nụ cười trên mặt thì không giấu được.
Trên xe tràn ngập mùi dâu.
Thầy chủ nhiệm quay xuống hỏi:
“Các em vui không?”
“Vui ạ!”
“Nếu không có bài tập thì còn vui hơn!”
Cả xe cười ầm lên.
Thầy nghiêm mặt:
“Thầy chỉ nhắc các em về nhà nhớ làm bài. Học tập Nhan Thư.”
Nhan Thư (đang làm bài): “…”
Bị gọi tên thế này thật sự không vui nổi.
Cô làm bài trên xe chỉ để tối về có thêm thời gian viết truyện.
Lộ Tranh vẫn lén chơi điện thoại.
Fan của “Giản Tiểu Bạch” đang điên cuồng quảng bá cho cô, bảng xếp hạng liên tục tăng.
Có người hô:
“Thầy ơi! Chúng em muốn học theo Lộ Tranh, hạng nhất toàn lớp và toàn khối!”
Lộ Tranh lập tức tắt màn hình.
Thầy chủ nhiệm mỉm cười:
“Em muốn thầy thu điện thoại không?”
Lộ Tranh: “…”
Cậu lập tức rút đề tiếng Anh ra làm.
Cả lớp kêu than.
Đúng là đồng đội “báo” mà.
Lộ Tranh liếc nhìn Nhan Thư, trong đầu bỗng xuất hiện một suy nghĩ nếu có ngày cô phải chọn giữa cậu và việc học.
Khả năng cao cô sẽ chọn học.
Cậu đúng là bạn trai “giả” nhất lịch sử.
【Nhật ký chinh phục của Lộ ảnh đế 】
Ừm.
Buông bỏ gánh nặng…
Thật nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng có thể sống thật rồi.