Khi Nhan Thư chạy tới, Lộ Tranh đã nằm trên giường bệnh, hôn mê bất tỉnh.
Một cánh tay lộ ra ngoài chăn, đang truyền dịch.
Thầy chủ nhiệm và huấn luyện viên đứng bên cạnh, thấp giọng trao đổi:
“Lạ thật đang yên đang lành sao lại ngất xỉu.”
Ở phía bên kia, mấy nam sinh đi cùng cậu đứng thành một hàng, mặt ai cũng như vừa gây ra lỗi lớn.
Nhan Thư bước tới, hạ giọng hỏi tình hình.
Một người nhỏ giọng đáp:
“Bọn tôi cũng không biết chỉ là đùa giỡn, chạy đuổi nhau thôi tự nhiên cậu ấy ngất.”
Nói đến đây, cậu ta chợt nhớ lại, lúc trước sắc mặt của Lộ Tranh đã có gì đó không ổn.
Thầy chủ nhiệm mím môi:
“Bác sĩ nói là thiếu máu.”
Ông đã hỏi qua mấy bạn cùng phòng.
Lộ Tranh mỗi ngày ngủ lúc 11 giờ, dậy lúc 6 giờ rưỡi, sinh hoạt như người già.
Không ăn uống bừa bãi như những đứa khác, không mì gói, không đồ cay, việc làm nhiều nhất là đọc sách, sinh hoạt điều độ, ăn uống lành mạnh, không tiền sử bệnh.
Vậy mà lại đột nhiên thiếu máu?
Họ đã gọi cho phụ huynh của cậu, nhưng cả hai đều đang công tác ở nước ngoài, không thể về ngay.
Hơn nữa, hồ sơ khám sức khỏe trước đó đều bình thường.
Nhan Thư lại rơi vào trầm tư, cô biết rõ sự “đặc biệt” của Lộ Tranh.
Lẽ nào sau khi sống lại, cơ thể vốn đã yếu lại càng kém hơn?
Trước khi được cha mẹ ruột nhận lại, cuộc sống của cậu rất khổ.
Cô vẫn nhớ lần đầu gặp cậu, cao gầy, da trắng đến mức gần như trong suốt, như chỉ còn một bộ xương chống đỡ.
Mọi người nghĩ mãi vẫn không ra nguyên nhân.
Lộ Tranh vẫn chưa tỉnh.
Thầy chủ nhiệm vừa định nói gì thì quay đầu, nhìn thấy Nhan Thư đứng đó, hơi bất ngờ:
“Em cũng tới à?”
Dù gì cũng làm chủ nhiệm lớp một học kỳ, chuyện giữa hai người ông ít nhiều cũng biết.
Nhưng vì họ chưa vượt quá giới hạn, thành tích lại đang tiến bộ, nên ông cũng không can thiệp.
Chỉ là lần này Nhan Thư lại quá trực tiếp, cô là nữ sinh duy nhất chạy tới đây.
“Em ở lại,” Nhan Thư bình tĩnh nói, “em có thể chờ cậu ấy tỉnh.”
Mấy nam sinh đứng bên cạnh lén giơ ngón cái với cô.
Trước mặt thầy chủ nhiệm và huấn luyện viên mà dám nói thế, cũng chỉ có cô.
Thầy chủ nhiệm nhìn cô, ánh mắt phức tạp, ông thật sự không ngờ Nhan Thư lại thẳng thắn đến vậy.
Nhưng cô hoàn toàn không né tránh, ánh mắt cô đã chuyển sang Lộ Tranh.
Cuối cùng, thầy chủ nhiệm nói:
“Vậy em ở lại. Thầy đi tổ chức các bạn theo kế hoạch.”
Ông nháy mắt với huấn luyện viên, huấn luyện viên hiểu ý, gật đầu liên tục.
Mấy nam sinh từ lúc Nhan Thư mở miệng đã tranh thủ rút lui, lấy cớ đi tập trung ai mà muốn ở lại làm bóng đèn chứ!
Trước khi đi, thầy chủ nhiệm vẫn không yên tâm, thấp giọng nhắc:
“Các em vẫn phải đặt việc học lên hàng đầu. Lần thi tháng vừa rồi còn ổn nên thầy chưa nói. Nếu lần sau tụt mạnh, thầy sẽ tìm hai em nói chuyện.”
Nhan Thư gật đầu, mỉm cười nhẹ, khi tất cả đã rời đi, cô đóng cửa phòng y tế lại, nụ cười trên mặt cũng biến mất.
Cô ngồi bên giường, chống cằm, nhìn gương mặt nghiêng của Lộ Tranh, cảnh này quen đến lạ.
Hình như hồi cấp hai, cũng từng có lần cậu ngất giữa chừng rồi được đưa vào phòng y tế, vậy nên thể chất của cậu ở kiếp này quả thật rất kém.
Chỉ là những người khác không biết.
Cô đưa tay chạm lên trán cậu, nóng đến đáng sợ, nhưng mồ hôi lại lạnh.
Nhan Thư vội kéo chăn lại cho cậu, gương mặt cậu ửng đỏ bất thường, như đang sốt, không biết là do nóng hay vì nguyên nhân khác.
Môi cậu khẽ động, hình như đang nói gì đó, rất nhỏ, rất nhẹ. Nếu không ở gần, gần như không thể nghe thấy.
Nhan Thư cúi xuống gần hơn, nhưng càng lại gần âm thanh lại biến mất, chỉ còn môi cậu mấp máy.
Cô đành nhìn chằm chằm vào môi cậu, cố đọc khẩu hình, nhưng cậu nói không rõ, đứt quãng. Không biết là mơ nói hay chỉ run lên vì sốt.
Ngay khi cô gần như bỏ cuộc, một từ hiện ra rõ ràng.
“Hệ thống.”
Nhan Thư khựng lại.
Chưa kịp phản ứng, từ thứ hai lại xuất hiện.
“Chinh phục.”
Hệ thống- Chinh phục.
Là một tác giả ngôn tình, cô quá hiểu hai từ này có ý nghĩa gì.
Như một tia sét đánh thẳng vào tim, cô đứng sững.
Lộ Tranh không nói nữa, nhưng cũng không cần nói nữa.
Nhan Thư nhắm mắt, nhớ lại tất cả.
Lần đầu gặp nhau cậu từng nói:
“Chào bạn, tôi muốn ‘chinh phục’ bạn, có điều kiện gì không?”
Khi đó cô nghĩ cậu bị điên, nhưng sau này dù cô học tốt hay không, hai người luôn là bạn cùng bàn. Dù cô chuyển trường hay ở lại, hai người luôn học cùng lớp. Như thể có người đã sắp đặt tất cả.
Từng bước, từng bước một, không cần suy nghĩ, chỉ cần đi theo quỹ đạo.
Nhan Thư cúi đầu, cắn chặt môi, một suy đoán đáng sợ dần chiếm lấy tâm trí cô.
Cậu tiếp cận cô là có mục đích.
Trên người cậu có “hệ thống”.
Một suy đoán khác yếu ớt phản kháng, có lẽ cậu chỉ đọc truyện, xem phim.
Nhưng cậu xem mấy thứ đó vì cô.
Sao lại vô cớ nghiên cứu “hệ thống, chinh phục”?
Tâm trạng Nhan Thư lúc này không thể chỉ dùng hai chữ “phức tạp” để diễn tả.
Có phải cô vừa phát hiện ra một bí mật kinh khủng không?
Có lẽ đây là mơ, mà cũng không hẳn.
Lộ Tranh đứng đó, nhìn “hệ thống” của mình, hình dạng vẫn là một đứa trẻ, nhưng đang bị treo ngược, bị xách chân.
Cậu thật sự muốn quay mặt đi, giả vờ không quen, nhưng “đứa trẻ” kia đang nhìn cậu cầu cứu.
“Chủ nhân, em sắp chết rồi! Anh không cứu em sao?!”
Lộ Tranh cười lạnh:
“Cậu là dữ liệu. Chết kiểu gì?”
Hệ thống: “…”
Quá lạnh lùng.
Cậu nheo mắt:
“Chuyện gì xảy ra?”
Hệ thống liếc robot đang xách mình:
“Anh thấy rồi đó em bị bắt. Em xảy ra chuyện thì anh cũng bị kéo tới đây.”
Nó nhỏ giọng:
“Đây là một dự án nghiên cứu chọn những con người có gen tốt nhưng đã chết, cho họ cơ hội sống lại, rồi yêu cầu một bên ‘chinh phục’ bên kia để nghiên cứu cảm xúc.”
“Nhưng…” nó nhìn robot, “bọn họ cho rằng nghiên cứu này vô ích. Muốn tiêu hủy bọn em.”
Robot đứng im, đôi mắt xanh lạnh lẽo.
Giống người, nhưng vô hồn.
Hệ thống tiếp tục:
“Ở nhiều hành tinh khác, người làm nhiệm vụ chỉ giả vờ, tăng điểm cảm tình rồi bỏ đi.”
“Chỉ còn vài hành tinh như của anh nhưng cũng không tốt.”
Lộ Tranh hỏi:
“Còn tôi thì sao?”
Hệ thống trả lời:
“Anh từng nói anh muốn sống lại.”
Quay về năm 25 tuổi.
Tiếp tục làm ảnh đế.
Hoàn thành giấc mơ dang dở.
Lộ Tranh im lặng.
Ánh mắt sâu xuống.
【Nhật ký chinh phục của Lộ ảnh đế】
Đây vốn chỉ là một cuộc thí nghiệm.
Nhưng....Tôi đã thật lòng rồi.