Chương 63: Yêu học thần – là yêu hay là tự hành xác? đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 63: Yêu học thần – là yêu hay là tự hành xác?.

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Không khí giữa hai người rơi vào trạng thái cực kỳ khó xử.

Như thể chỉ cần một câu nói sai, là sẽ lập tức “toang” toàn bộ.

Lộ Tranh là người phá vỡ sự im lặng trước, giọng anh chậm rãi, không vội không vàng:

“Nói ra thì cũng trùng hợp thật. Nam chính trong cuốn đó cũng họ Lộ, cũng là ảnh đế, cũng từng đóng mấy bộ phim đó, nhận mấy giải thưởng đó còn dính cả một đống scandal y như vậy.”

Nhan Thư: “…”

Cô chỉ muốn đào một cái hố rồi tự chui xuống.

Bởi vì cô viết nhân vật đó chính là dựa theo anh!

Nhưng lúc này, cô chỉ có thể cười gượng:

“Ha ha đúng là trùng hợp thật…”

“Nguyên tác là cậu đúng không?”

Sự thẳng thắn của anh vượt quá khả năng chịu đựng của cô.

Không còn cách nào khác, cô đành lí nhí:

“Vâng.”

Anh thật sự đã đọc, đã đọc hết.

Nhan Thư lập tức nhớ lại những đoạn “mập mờ ám muội”, những cảnh hành hạ nam chính, những tình tiết cô vừa tưởng tượng vừa “trút giận” lên khuôn mặt của Lộ Tranh.

Lúc viết thì hả hê, còn bây giờ muốn chết.

Quan trọng là anh biết hết rồi!

“Truyện mới cậu viết về gì?” Lộ Tranh thong thả hỏi, “Tổng thống à?”

“Ừ.”

“Lần sau thử viết về thanh xuân vườn trường đi,” anh tiếp tục, “như vậy chắc sẽ đỡ ngược hơn.”

Nhan Thư: “……”

Cô cạn lời đây rõ ràng là trả thù cá nhân!

Không thể phản bác, không có cửa phản bác.

Hai người lại nói chuyện linh tinh một lúc, Lộ Tranh tựa vào cửa sổ, nhìn dòng xe bên ngoài, khóe môi khẽ cong lên:

“Sau khi tớ lên lớp 11 rồi rời đi cậu phải cố gắng hơn nữa.”

“Ừm?” cô khẽ đáp.

“Sau khi xuất bản rồi chẳng lẽ không có cơ hội chuyển thể phim?”

Chỉ cần có người đầu tư, có tiền, mà thứ đó anh không thiếu.

Nhan Thư giật mình, cô lắc đầu mạnh.

Thể loại truyện cô viết hiện tại vẫn chỉ là “ngôn tình thị trường”, chưa chắc đã qua được khâu xuất bản, chứ nói gì đến chuyển thể phim.

Nhưng nếu thật sự có cơ hội?

Lộ Tranh cúi đầu, cười nhẹ.

Anh biết cô đã nghe.

“Chúng ta cùng cố gắng.”

Những ngày sau đó, trên mạng vẫn tràn ngập hashtag: Tìm kiếm Lộ Thanh Thần

Dân mạng điên cuồng tìm kiếm, chỉ cần thấy cái tên giống giống là follow hết.

Trong đó có một tài khoản: @LộThanhThần, Tài khoản này vốn theo dõi Nhan Thư từ rất lâu. Gần đây đột nhiên trở nên cực kỳ “đại gia”, lại còn rất giỏi “combat” với anti-fan.

Nhan Thư nhìn cái tên đó rơi vào trầm tư, trong fandom của cô, có rất nhiều người đổi tên theo nhân vật.

Nào là “Giản Tiểu Bạch”, “Lộ Thanh Thần”, “Vợ nhỏ của ảnh đế”…

Mà trên mạng, giới tính cũng chẳng ai tin là thật, viết “nam” cũng chưa chắc là nam.

Nhưng kết hợp với những gì Lộ Tranh đã nói tim cô giật thót. Không phải là anh lẻn vào fandom của cô rồi chứ?

Người này là anh?!

Ngày khai giảng rơi đúng vào Tết Nguyên Tiêu.

Buổi sáng Nhan Thư nằm lì trên giường tận mười phút, mới đủ quyết tâm bò dậy đi học.

Trong hộp bản thảo, cô đã tích sẵn 100.000 chữ viết trong kỳ nghỉ.

Sau khi đi học, cô giảm tốc độ đăng chương, không cần kiếm tiền vội, quan trọng là viết đến khi hoàn thành.

Tòa nhà giảng dạy đã được sắp xếp lại, danh sách lớp mới được dán trước cửa.

Nhan Thư đi thẳng đến lớp 10A1.

Danh sách được tính lại theo công thức của trường.

Lộ Tranh — hạng nhất.

Cô — hạng 29.

Cả hai vẫn cùng lớp.

Không khí ngoài hành lang hơi nặng nề, có người vui mừng, có người tiếc nuối, có người phải chia tay bạn bè vì chọn ban khác.

Nhan Thư nhìn lại danh sách, khoảng 40 người cũ ở lại, thêm hơn chục gương mặt mới.

May mà phần lớn vẫn còn, chỉ là nữ sinh ít đi đáng kể. Cả lớp chỉ còn hơn mười bạn nữ, tỉ lệ nam nữ lệch hẳn.

Trong lớp, chỗ trống không còn nhiều, có người đang cắm đầu làm bài tập nghỉ đông, có người tụ tập kể chuyện, có người chơi game.

Ở góc cửa sổ, một bóng dáng quen thuộc, ánh sáng phía sau khiến anh càng thêm cao lớn.

Nhan Thư bước nhanh đến, giống như ngày đầu tiên bước vào lớp này.

“Mong được giúp đỡ.”

Một lớp mới, một khởi đầu mới.

Thực ra chia ban tự nhiên xong, chưa chắc đã nhẹ nhàng hơn, vì học sinh chọn tự nhiên quá đông, ngay từ học kỳ trước, đã có người bỏ bê môn xã hội, bài tập nộp được vài chục quyển là cùng.

Bây giờ chia ban chỉ là có lý do chính đáng hơn để không làm bài.

Còn kỳ thi tốt nghiệp? Ai quan tâm đâu 

Trường cấm thiết bị điện tử, mà phim tài liệu lại không phải gu của học sinh, nên dù nổi đình nổi đám trên mạng, trong trường vẫn chẳng ai nhận ra Lộ Tranh.

“Lộ Thanh Thần” vẫn là một bí ẩn.

Nhan Thư cũng không hỏi anh về Weibo nữa.

Nếu anh không muốn nói, hỏi cũng vô ích.

Rồi dần dần cô quên luôn.

Cuối tháng 3,sau kỳ thi tháng đầu tiên, trường bất ngờ tổ chức hoạt động ngoại khóa, cả lớp sững sờ vài giây.

Sau đó hành lang bùng nổ tiếng reo hò!

Chủ nhiệm lớp: biểu cảm bất lực.

Địa điểm là khu du lịch nông nghiệp.

Có hái trà, nuôi tằm, cây giống, trái cây, nhưng điểm nhấn là hái dâu tây, dù là dâu trong nhà kính, sắp hết mùa nhưng vẫn khiến học sinh phấn khích, vì được “thoát” khỏi học hành!

Nhan Thư vừa nghe vừa tính toán.

Một ngày trước đó không học buổi tối, cô có thể về nhà lấy điện thoại.

Hôm đi chơi, đến 4 giờ chiều cô có thêm vài tiếng viết truyện.

Hiện tại, mỗi 10 phút của cô đều quý giá.

Nhưng cô quên mất một chuyện. Bài tập.

Khi giáo viên mỉm cười phát từng xấp đề cô mới nhận ra mình ngây thơ đến mức nào.

“Đây là ngoại khóa hay là địa ngục bài tập vậy?!”

Cô quay sang nhìn Lộ Tranh, ánh mắt đáng thương, dù sao họ cũng không phải quan hệ bình thường.

Anh nhìn đề, bình thản nói:

“Bài này rất tốt, làm xong sẽ giúp cậu tiến bộ.”

Nhan Thư: QAQ

Anh nhẹ nhàng vỗ vai cô:

“Ngoan.”

Bạn ngồi trước: che mặt.

“Kiếp trước tôi làm gì sai mà phải ngồi đây vậy?!”

Sau khi Lộ Tranh đi, bạn phía trước quay lại cười:

“Yêu học thần cảm giác thế nào?”

Nhan Thư nằm gục xuống bàn:

“Cậu tưởng tượng đi. Bạn trai suốt ngày kéo cậu học bài, mua sách cho cậu, kèm cậu mà còn giỏi hơn cậu cả chục lần. Cậu nghĩ tôi đang yêu hay là có thêm một phụ huynh?”

Cậu bạn cười lăn, cuối cùng cũng “cân bằng tâm lý”.

Nhan Thư thở dài:

“Tôi hối hận rồi giờ chia tay còn kịp không?”

“Không kịp.”

Giọng nói lạnh lùng vang lên phía sau.

Cô cứng đờ, quay lại, cười gượng:

“Tớ… tớ đùa thôi…”

“Tớ hiểu.”

“Tớ chỉ nói vậy thôi. Là tớ nhờ cậu giúp học. Vì tớ muốn… ở bên cậu lâu hơn…”

“Ừ.”

Lại là “ừ”.

Cô muốn khóc, rốt cuộc anh đang nghĩ gì?!

Đột nhiên anh nói:

“Tớ làm một nửa.”

“Bài tập. Tớ  làm giúp cậu một nửa.”

Nhan Thư: !!!

Nếu không phải còn chút lý trí cô đã lao vào ôm anh rồi.

[Nhật ký chinh phục của Lộ Ảnh Đế]

Cô ấy thật sự chẳng giống một người 25 tuổi chút nào.

Ngây thơ như học sinh cấp ba.

Nhưng không sao.

Tôi sẽ học cách dỗ dành bạn gái.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng