Nghe Nói Em Muốn Chinh Phục Anh
Chương 62: Dùng tên nam chính làm nghệ danh, anh đúng là biết “chơi lớn”
Bộ phim tài liệu này vốn chỉ là sản phẩm của một nhóm người không chuyên.
Thế nhưng, từ những ngày đầu lăn lộn quay cảnh, đến tận trưa đêm Giao thừa, họ mới chính thức đóng máy.
Trưa hôm đó, mấy người bạn của Nhan Giác khoác vai anh, nhất quyết kéo đi ăn một bữa lớn để “ăn mừng chiến thắng”.
Nhan Giác chỉ có thể trơ mắt nhìn Nhan Thư đứng phía xa vẫy tay chào mình.
Rồi quay người chạy theo một tên nhóc khác.
Bạn bè bên cạnh vừa khoác tay anh, bỗng thấy lạnh sống lưng.
Quay đầu lại thì phát hiện Nhan Giác đang tỏa ra sát khí ngùn ngụt, hình như họ vừa làm sai chuyện gì đó.
Ở phía bên kia.
Nhan Thư và Lộ Tranh sóng vai đi bộ, vừa đi vừa trò chuyện.
Người nói nhiều đương nhiên là cô.
Kết quả thi cuối kỳ đã có từ sớm.
Lần này, Nhan Thư cuối cùng cũng “lội ngược dòng”, chen được vào top 20 của lớp, chỉ còn cách top 20 toàn khối đúng ba hạng.
Cô nhướng mày, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy đắc ý:
“Tính cách anh trai tớ hai đời vẫn y chang, không thay đổi chút nào.”
“Anh trai cậu khá đáng yêu.” Lộ Tranh thản nhiên đáp.
Anh luôn có cách nói chuyện cực kỳ nghiêm túc, nhưng nội dung thì lại như đang đùa.
Nhan Thư bật cười:
“Trưởng huynh như cha. Ba dượng tớ không thích tớ , nên anh trai gần như thay thế vai trò của một người cha. Nhưng mà vừa làm anh vừa làm cha, nên ở một số phương diện mức độ cũng gấp đôi.”
Đang đi, Lộ Tranh đột nhiên dừng lại.
Nhan Thư không kịp phản ứng, suýt nữa đâm thẳng vào lòng anh.
Không ngờ anh đưa tay kéo một cái, cô lập tức bị kéo gọn vào vòng tay anh.
Chiều cao chênh lệch rõ rệt, cô 1m65, anh hơn 1m80, cô ngẩng đầu, anh cúi xuống ánh mắt anh chăm chú nhìn cô, như đang suy nghĩ điều gì rất nghiêm túc.
Rồi bất ngờ, cúi xuống, hôn cô, lúc đầu, anh hoàn toàn là “tay mơ”, không phải hôn mà là chạm môi, thậm chí có phần vụng về như đang “liếm”. Cảm giác đó không hẳn dễ chịu.
Nhan Thư khẽ run lên, cuối cùng chủ động đáp lại.
“Không phải hôn như vậy”
Câu nói còn chưa dứt, anh như đột nhiên “khai khiếu”.
Từ vụng về chuyển sang có kỹ thuật, từ lúng túng chuyển sang mạnh mẽ, chỉ trong chốc lát, kỹ năng tăng vọt. Nhưng anh dừng lại rất nhanh.
“Nhân lúc anh trai cậu không có ở đây,” anh ghé sát tai cô, giọng trầm thấp, xen lẫn hơi thở nóng, “tớ phải làm xong những việc tớ muốn làm.”
“Đừng cười tớ. Khả năng học của tớ rất tốt.”
Nói xong, anh còn rất tự nhiên xoa đầu cô.
“Giao thừa vui vẻ. Hẹn gặp lại sau khai giảng.”
Dù rất không nỡ nhưng ngày mai anh phải theo bố mẹ về quê, chính thức ra mắt họ hàng.
Ít nhất đến mùng 8 mới quay lại, sau đó lại phải đối mặt với đống bài tập nghỉ đông.
Nhan Thư đưa tay chạm môi mình vẫn còn tê tê, trong đầu vẫn vang lên câu nói kia.
“Khả năng học của tớ rất tốt…”
Cô khẽ hừ một tiếng.
“Gặp lại năm sau.”
Nghe được câu trả lời mong muốn, Lộ Tranh mới quay người rời đi, bước chân dứt khoát, mang theo gió.
Nhan Thư cũng quay về hướng khác, về nhà xem ông ngoại viết câu đối.
【Ký chủ.】
【Ký chủ đừng quay đầu nhìn nữa, cô ấy đi rồi.】
【Hay là ký chủ chạy theo đi, nói một câu “anh sẽ nhớ em”?】
【QAQ hôm nay là Giao thừa rồi đó, đừng lạnh lùng vậy chứ!】
【Đúng là tôi được thiết kế là nam, nhưng vậy thì sao? Tôi không được có trái tim thiếu nữ à?!】
【Xin lỗi bố…】
Lộ Tranh bình thản lên xe. Ồn quá.
Nhà bên ngoại của Nhan Thư đều ở cùng thành phố, mùng 1 đi chúc Tết một vòng, mùng 2 tượng trưng đi theo mẹ và ba dượng một chuyến.
Sau đó lại quay về, cô và Nhan Giác đều khá rảnh, nhưng mỗi người đều bận việc riêng.
Nhan Thư đã chỉnh xong bản thảo tập một, đang viết thêm ngoại truyện, Nhan Giác thì cùng bạn bè xử lý hậu kỳ video.
Không có ekip chuyên nghiệp, từ quay phim đến dựng phim đều tự làm. Đặc biệt là đạo diễn như anh — gần như phải “biết tuốt”, nhưng điều đó cũng chứng minh năng lực của anh.
Mùng 7, Nhan Thư gửi toàn bộ bản thảo tập một cho biên tập.
Cô đặt tên rất “đại trà”:《Tinh Thần Và Đại Dương》
Ở kiếp trước, câu này dùng đầy rẫy, nhưng hiện tại vẫn còn mới, cô vô tình chiếm tiên cơ.
Cùng lúc đó, Nhan Giác đăng phần ba của phim tài liệu lên mạng.
Sau Tết, ai bận thì đã bận.
Người đi làm quay lại công ty, học sinh thì hoặc chơi game đến phút cuối, hoặc cuối cùng cũng lôi đống bài tập phủ bụi ra làm.
Nhưng người rảnh vẫn rất nhiều.
Hai phần trước đã tạo nền tảng danh tiếng, ngay từ mùng 1, Nhan Giác đã thông báo phần ba sẽ ra mắt trong nửa tháng, vì vậy, rất nhiều người chờ sẵn, ngay khi video lên sóng — lập tức bùng nổ.
Nội dung vẫn giữ phong cách cũ, nhưng chiều sâu thì cao hơn.
Cho đến khi một nhân vật xuất hiện, thiếu niên rất trẻ chưa đến 18 tuổi.
Không có cảnh chính diện nhưng chỉ với góc nghiêng đã hoàn hảo đến mức không thể chê.
Dáng người cao gầy chỉ mặc hoodie đen trắng đơn giản, nhưng khí chất thoát tục.
Từng động tác, từng biểu cảm đều chuẩn xác, không cần kỹ xảo cao cấp vẫn sống động như thật, giọng nói ấm áp, rõ ràng, chỉ là không cười.
Nếu mặc sơ mi trắng hoặc đồng phục rất dễ khiến người ta nhớ đến:
“Chàng trai áo trắng của mùa hè năm 17 tuổi.”
Ban đầu, khán giả tập trung xem nội dung, nhưng dần dần lệch hướng.
“Anh trai này đẹp quá!!!”
“Nhíu mày cũng đẹp!”
Bình luận như vậy tràn ngập, dân mạng điên cuồng hỏi:
“Cho xin info!!!”
Fanpage giả chết.
Nhan Giác tự nhủ phải bình tĩnh, đây là năng lực của người ta, không thể ghen.Nhưng WeChat thì có, Weibo thì không có!
Ngày hôm sau, Fanpage đăng video hậu trường kèm dòng chữ:
“Muốn biết tên? Tự tìm trong video nhé .”
Nhan Thư cũng mở xem.
Cuối video, danh sách cảm ơn, cô dừng lại đọc từng chữ: Đặc biệt tham gia: Lộ Thanh Thần
Cô dụi mắt., xem lại, không sai : Lộ. Thanh. Thần.
Tên nam chính trong truyện của cô, y hệt, không sửa một chữ.
Dân mạng cũng sốc.
Tên đẹp nhưng thời này ai đặt tên vậy? Nghe giống nhân vật tiểu thuyết?
Tra thử, đúng thật nam chính của một bộ ngôn tình tổng tài.
Nhan Thư sụp đổ, cô lập tức gọi điện.
“Cậu nói với anh trai tớ, cậu tên Lộ Thanh Thần?!”
Khí thế ban đầu rất mạnh nhưng vừa kết nối yếu hẳn.
“Ừ. Sao?” giọng anh lười biếng, như vừa ngủ dậy, “Anh định sau này dùng làm nghệ danh.”
“Cậu từng đọc một cuốn truyện tên…”
Cô chợt nhớ ra, hồi quân sự lớp 9, anh từng nói đọc truyện tổng tài.
“Nhân vật chính tên gì?”
“Lộ Thanh Thần.”
“Được rồi.”
Cô hiểu rồi, tự đào hố, tự nhảy xuống.
[Nhật ký chinh phục của Lộ Ảnh Đế]
Nhân vật trong truyện…
Không phải được xây dựng dựa trên tôi sao?
Vậy thì…
Tôi dùng luôn tên nam chính.
Cho nhân vật thêm hoàn chỉnh.
Không cần cảm ơn.