Nghe Nói Em Muốn Chinh Phục Anh
Chương 61: Anh trai quốc dân vs bạn trai tương lai — cuộc chiến ngầm bắt đầu
“Cậu nam sinh đó.”
Nhan Giác lục lại ký ức trong đầu, đôi mắt dần nheo lại.
À, chính là cái tên trông cũng khá đẹp trai, lại có ý đồ “không trong sáng” với em gái anh.
Tốt nghiệp cấp hai lâu như vậy rồi, sao hai đứa nó vẫn còn liên lạc?!
Nhan Giác thật sự thấy khó hiểu.
Đẹp trai thì có thể ghê gớm đến vậy sao? Khiến em gái anh nhớ mãi không quên?
Anh vô thức đưa tay sờ mặt mình.
Ít nhất thì anh cũng là kiểu người có không ít cô gái theo đuổi được không?
Ở nhà ngày nào em gái chẳng nhìn thấy anh, vậy còn chưa đủ “bổ mắt” à?
“Cậu nam sinh đó à,” Nhan Giác cười mà không cười, giọng điệu chậm rãi, “đưa WeChat của cậu ta cho anh, để anh liên hệ thử.”
Nhan Thư: “…”
“Được.”
Nhưng tại sao cô lại ngửi thấy một mùi sát khí nồng nặc vậy?
Cô bắt đầu do dự, cái WeChat này, có nên đưa không?
Lúc này, Lộ Tranh đang ngồi trước máy tính.
Trên màn hình là trang tiểu thuyết của Nhan Thư, còn anh thì đang lướt từng bình luận ác ý rồi phản pháo từng cái một.
Hiện giờ, fan của truyện Nhan Thư đều biết trong hội độc giả có một “thánh cà khịa”.
Trình độ “combat” ngang ngửa tổng tài bá đạo, gặp một bình luận chê là “xử” một cái, à không, là mắng một cách lịch sự, chửi một cách văn minh.
WeChat bất chợt hiện thông báo, tin nhắn từ Nhan Thư.
Ngón tay anh lướt nhẹ, mở ra không chỉ có tin nhắn của cô, mà còn có một lời mời kết bạn, ảnh đại diện của đối phương là bóng lưng một cô gái.
Phía sau là cảnh núi non xanh mướt, cô gái ngồi bên bờ suối, tay chạm vào dòng nước. Làn da trắng nổi bật, khiến dòng nước trông càng trong veo, khung cảnh yên bình đến mức giả tạo.
Khóe môi Lộ Tranh giật nhẹ, không cần suy nghĩ đã đặt biệt danh cho người đó.
Cái tên cuồng em gái năm năm không đổi avatar, Nhan Giác!
Anh quay lại đọc tin nhắn của Nhan Thư:
“Tiên nữ”: Anh trai tớ muốn quay phim tài liệu, thiếu nam chính, cậu thử xem?
“Tiên nữ”: Lát tớ gửi link hai phần trước cho cậu nhé, chắc cậu xem rồi nhỉ?
“Tiên nữ”: Tớ đưa WeChat của cậu cho anh ấy rồi nha
Anh chỉ trả lời một chữ: “Ừ.” Sau đó bình tĩnh thoát khỏi khung chat.
Dù sao thì kiếp trước anh cũng từng tiếp xúc với Nhan Giác, chính cái tên cuồng em gái này đã chiều Nhan Thư đến mức vô pháp vô thiên, nhưng trớ trêu là hắn lại cực kỳ có tài, chưa bao giờ thiếu tiền.
Khi Nhan Thư điên cuồng theo đuổi anh ở kiếp trước, giữa anh và Nhan Giác vốn có một bộ phim hợp tác.
Nhan Giác yêu cầu: chỉ cần anh đồng ý với tình cảm của Nhan Thư.
Anh từ chối, kết quả, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ còn quay, nam chính bị thay ngay trước giờ G.
Tiền bồi thường hợp đồng? Không cần. Chỉ để xả giận thay em gái.
Nghĩ đến đây, Lộ Tranh hơi nhíu mày.
Vị “đại cữu tử tương lai” này không dễ đối phó, may mà hiện tại, Nhan Giác vẫn chưa biết chuyện giữa anh và Nhan Thư, chỉ là trong lời nói mơ hồ có chút địch ý, nếu không Lộ Tranh thật sự không dám tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra.
Dù vậy, đây vẫn là một khởi đầu tốt.
Hai người không nói chuyện quá lâu, vì Lộ Tranh gần như đồng ý toàn bộ.
Gia đình anh không thiếu tiền, nên cát-xê bao nhiêu tùy Nhan Giác quyết.
Thậm chí, nếu có thể xóa bỏ sự thù địch của anh ta, anh sẵn sàng làm không công.
Sau đó, họ hẹn thời gian và địa điểm gặp mặt, Nhan Thư đương nhiên cũng đi cùng.
Cả nhóm đều là dân không chuyên.
Nhan Giác gọi bạn cùng phòng và vài người quen hỗ trợ, rồi cùng nhau đến khu du lịch quay phim.
Biểu hiện của Lộ Tranh vượt xa mong đợi, đôi khi chỉ vài câu nói của anh còn chuyên nghiệp hơn cả người mà Nhan Giác mời đến.
Mọi người đều kinh ngạc, Nhan Giác cũng âm thầm bất ngờ, sự không hài lòng ban đầu giảm đi không ít.
Dù em gái có thiên vị anh, nhưng người có năng lực thì đáng được công nhận.
Nhưng rồi anh nhanh chóng nhận ra không phải như vậy.
Năm nay là một mùa đông ấm, sau đợt lạnh nhất, nhiệt độ thậm chí có lúc lên đến 22 độ.
Cả nhóm chạy qua chạy lại, dưới ánh nắng chói chang, không tránh khỏi cảm giác nóng bức, trong khi đó, Nhan Thư hoàn toàn đảm nhận vai trò hậu cần.
Phát nước, đưa khăn, phát giấy, và đặc biệt, cực kỳ tự nhiên nhận lấy áo khoác Lộ Tranh đưa, ôm trong lòng, ngoan ngoãn đứng bên xem họ quay.
Cảnh tượng này quá quen, trước đây, mỗi lần Lộ Tranh chơi bóng rổ, anh tiện tay ném áo, lần nào cũng rơi đúng vào tay cô.
Nhan Giác lạnh lùng nhìn chiếc áo khoác của mình bị vứt trong bụi cỏ.
Anh cũng cởi áo, nhưng em gái thân yêu dường như không nhìn thấy, ngay cả một câu hỏi han dành cho đạo diễn cũng không có!
“Thiên tài cái gì chứ! Thà anh đợi thằng bạn kia từ quê quay lại rồi quay tiếp còn hơn!”
Ban đầu, Lộ Tranh còn nghĩ Nhan Giác là người lý trí, có lẽ ấn tượng đầu không tệ nên không gây khó dễ, sau đó anh phát hiện mình đã sai hoàn toàn.Nhan Giác cực kỳ khó tính, dù anh làm tốt đến đâu, vẫn có thể bị bắt lỗi.
Một bộ phim tài liệu hạng B bị nâng độ khó lên cấp SSS, yêu cầu hoàn hảo tuyệt đối.
May mà Lộ Tranh đủ kinh nghiệm, cuối cùng vẫn khiến Nhan Giác không thể bắt bẻ thêm.
Kết thúc một ngày quay.
Nhan Thư trả lại áo cho Lộ Tranh, rồi đưa cho anh một chai nước.
“Dù thời tiết ấm lên rồi, nhưng uống nước lạnh không tốt,” cô nhíu mày dặn, “nước này là nhiệt độ thường.”
“Ừ.”
Lộ Tranh mặc áo, chiếc áo được cô ôm cả ngày dường như thấm đầy mùi hương của cô, mùi kem dưỡng tay, nhẹ nhàng, sạch sẽ.
Nhan Thư liếc nhìn Nhan Giác, khẽ nói: “Anh của em ”
Cô giới thiệu Lộ Tranh cho anh trai, vốn là muốn giúp cả hai bên.
Nếu Lộ Tranh định vào giới giải trí, tích lũy danh tiếng sớm là điều tốt, không ngờ Nhan Giác lại “khó ở” đến vậy.
“Tớ hiểu,” Lộ Tranh gật đầu.
Bên kia, Nhan Giác đang ngồi nói chuyện với bạn bè, mọi người mệt rã rời, nằm ngả trên bãi cỏ.
“Em gái cậu xinh thật đấy, học lớp mấy rồi?” một người nháy mắt.
Nhan Giác nhàn nhạt: “Lớp 10.”
“Nhỏ vậy sao!” mọi người kinh ngạc.
Có người cười gian: “Thiếu em rể không? Tôi đợi được!”
“Cậu đến muộn rồi, nhìn bên kia đi.”
Nhan Giác quay đầu và nhìn thấy cảnh tượng khiến anh muốn “giết người”.
Lộ Tranh nghiêng đầu, nhẹ nhàng vén tóc Nhan Thư, thổi đi con côn trùng nhỏ trên đó.
Hơi thở ấm áp lướt qua tai cô, tai cô đỏ bừng, ánh mắt hai người giao nhau.
Một bên — bình thản.
Một bên — sát khí ngút trời.
Lộ Tranh ung dung uống nước.
Tối hôm đó Nhan Giác “vô tình” nhắc đến đống bài tập nghỉ đông của Nhan Thư.
Cô chỉ “ồ” một tiếng, rồi ngoan ngoãn đi làm bài.
Anh rất hài lòng nhưng ngày hôm sau, cô vẫn đi theo đoàn, vừa ăn cơm hộp, vừa làm bài.
Lộ Tranh nhìn một cái, nói vài câu, cô lập tức hiểu, viết ào ào, thỉnh thoảng cả hai cùng thảo luận, tra công thức, giải bài.
Bạn cùng phòng Nhan Giác nuốt nước bọt, đi chơi mà còn làm bài đã hiếm, mà còn chăm chỉ như vậy càng hiếm hơn.
“Đạo diễn, nếu cậu chăm học như em gái, Thanh Hoa Bắc Đại mở cửa đón cậu luôn.”
Nhan Giác: “Ồ.”
Liên quan gì đến anh?
“Cậu bạn kia còn giỏi hơn nữa kìa, mỗi lần nói là em gái cậu giải được bài luôn.”
Nhan Giác: “Ồ!”
Anh cắn củ sen “rắc rắc”.
Như đang cắn xương của tên nào đó.
[Nhật ký chinh phục của Lộ ảnh đế]
Dạo này tôi hắt hơi không ngừng.
Có lẽ tôi đang dùng cả mạng sống để yêu đương .