Lộ tiên sinh, tôi có thể xin một quyền theo đuổi anh không?
Cảnh tượng này quen thuộc đến đáng sợ.
Ký ức kéo Nhan Thư trở về quá khứ.
Khi đó, cô hùng hổ xông vào phim trường, trên tay ôm một bó hoa hồng thật lớn, mở miệng là nói luôn câu đó, không chút do dự.
Hai bên người xem đều trợn mắt há hốc.
Còn anh trả lời rất thẳng thừng: Không thể.
Cô vẫn cười tươi như không, đặt bó hoa sang một bên, không hề có chút thất bại nào, ung dung bước ra ngoài, còn nói lần sau sẽ lại đến thăm anh.
Bó hoa hồng đó được hái từ một trang trại nước ngoài, vận chuyển bằng đường hàng không, giá không hề rẻ.
Không thể lãng phí. Vậy anh đã làm gì?
Trước mặt bao nhiêu người anh ném bó hoa vào thùng rác.
Ký ức siết chặt tâm trí Nhan Thư, cô đưa tay chạm vào mắt mình: ướt., ẩm.
Lộ Tranh cúi đầu, khẽ thở dài, anh đã biết sẽ như vậy, biết trước rồi.
Giọng anh trầm thấp: “Không sao, kiếp trước tôi đã từ chối em rồi lần này em cứ từ chối lại.”
Từng chữ, như khắc sâu vào tim anh, đau.
Anh chợt nghĩ lúc đó, cô có đau không?
Nhưng không ngờ Nhan Thư bỗng cong môi, bật cười, cô nắm ngược tay anh, ấn xuống bàn.
Bàn tay anh rất đẹp, ngón tay thon dài, sạch sẽ, ở ngón giữa có một lớp chai mỏng—có lẽ do viết nhiều, nhưng không hề phá vỡ vẻ đẹp.
Bàn tay lạnh. lòng bàn tay lại đầy mồ hôi.
“Lộ tiên sinh đây là lần đầu anh tỏ tình à?” Cô cười.
“Ừ,” anh không nhịn được, đưa ngón tay khẽ gãi lòng bàn tay cô, “lần đầu. Đáng tiếc có vẻ sẽ thành đơn phương rồi.”
Anh cũng biết nói mấy câu kiểu này?
Đồ ăn trên bàn đã nguội đi không ít, nhưng cả hai đều không để ý.
Nhan Thư nhướng mày: “Ai nói?”
Lộ Tranh: “Hử?”
Cái chuyển biến này ngoài dự đoán.
“Có thể thử xem.”
Ngay cả bản thân Nhan Thư cũng không nghĩ sẽ có ngày này.
Kiếp trước, cảm xúc của cô với Lộ Tranh mơ hồ, ban đầu là thích gương mặt anh, sau đó là lòng hiếu thắng. Càng bị từ chối, cô càng không chịu buông.
Đến cuối cùng bị từ chối rồi lại lao vào, dần dần trở thành một kiểu “mô thức”.
Nói trắng ra chính là tự làm khổ mình.
Đến khi nằm trên giường bệnh, cô mới tỉnh ngộ, tự mắng mình ngu ngốc.
Nếu biết mình chỉ sống được từng đó ngày, cô đã nên đi hết những buổi hẹn kia, thay vì dồn hết thời gian cho một người.
Nghĩ lại khi đó cô chỉ là thích, chưa phải yêu, theo đuổi thành thói quen.
Vậy còn bây giờ?
Bây giờ là gì?
Giọng anh hơi mất tự nhiên: “Em nói thật chứ?”
“Chỉ có một cơ hội thôi,” Nhan Thư cười nhẹ, “xem anh có giữ được em không.”
Lộ Tranh trầm ngâm: “Mấy chiêu em dùng kiếp trước còn hiệu quả không?”
Một loạt ký ức vụt qua, mặt Nhan Thư đỏ lên: “Không được dùng!”
“Thật sự không cần sao?” anh chậm rãi liệt kê, “treo banner, thuê màn hình LED của tòa nhà cao nhất thành phố chúc tôi sinh nhật…”
Nhan Thư: “……”
Cô đã làm mấy chuyện đó mà anh còn nhớ rõ như vậy?!
Cô đập mạnh vào tay anh: “Nói nữa là chia tay!”
Lộ Tranh như bừng tỉnh: “Vậy là em thừa nhận quan hệ của chúng ta rồi à.”
Nhan Thư: “……”
"Thành phố đầy chiêu trò, tôi muốn về quê"
Anh lại cười, trước đây, biểu cảm của anh rất ít, giờ đây khi cười cả con người anh dường như trở nên khác hẳn, không còn xa cách, mà chân thật hơn.
Nhan Thư lẩm bẩm: “Không ngờ lại có ngày được ‘cao lãnh chi hoa’ của kiếp trước tỏ tình. Biết vậy lúc đó tôi không theo đuổi, chờ anh tỏ tình luôn cho rồi.”
Lộ Tranh bình thản cắt bít tết: “Nếu vậy có lẽ mọi chuyện đã không xảy ra.”
Có lẽ họ sẽ không bao giờ có giao điểm.
Chết một lần cũng không phải chuyện xấu, ít nhất khiến anh nhìn thẳng vào trái tim mình.
Nghe cũng có lý, Nhan Thư lè lưỡi, cười không ngừng.
“Anh còn đóng phim không?”
“Có,” anh nói chậm rãi, “không vội. Có thể lên lớp 11 sẽ đi.”
Thật ra anh định chờ thời điểm thích hợp rồi mới tỏ tình.
Nhưng không ngờ anh lại không kiềm chế nổi, chỉ cần một chút kích thích tất cả đều bật ra, tâm ý cũng không giấu được nữa.
Như vậy có nghĩa là họ sẽ phải đối mặt với việc xa nhau, và lần này là trong thân phận của một cặp yêu nhau.
“Lớp 11” ánh mắt Nhan Thư trầm xuống, “bao lâu?”
“Không chắc,” anh nói, “có thể ba năm, cũng có thể hai năm.”
Tất cả phụ thuộc vào biểu hiện của anh.
Kiếp trước, anh ký hợp đồng khi học lớp 11, làm thực tập sinh ba năm.
Từ ca khúc đầu tiên đến bộ phim đầu tiên khi đó anh mới hơn hai mươi.
Nhưng lần này anh tin sẽ nhanh hơn.
Anh không đi con đường ca hát.
Mà trực tiếp tiến vào diễn xuất.
Nhan Thư nhìn anh: “Vậy nên anh tỏ tình với em.”
Anh đột nhiên dừng tay.
“Xin lỗi,” giọng anh khàn khàn, ánh mắt sâu và nóng, chứa đựng vô số cảm xúc, “tôi vốn định đợi quay lại rồi mới nói… nhưng tôi không nhịn được.”
Cô quá tốt.
Quá xuất sắc.
Quá xinh đẹp.
Sớm muộn—
Cô sẽ còn tỏa sáng hơn bây giờ.
Nếu anh không ra tay đến lúc đó, bên cạnh cô chưa chắc còn chỗ cho anh.
Một câu nói rất bình thường, nhưng lại khiến trái tim Nhan Thư mềm nhũn.
Cuối cùng cô vẫn thua trước “nhan sắc”. Haiz.
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện linh tinh.
Nhan Thư hỏi: “Ngày đó tôi theo đuổi anh lâu như vậy, sao anh vẫn nỡ vứt hoa và socola tôi tặng, coi như không thấy lời tỏ tình của tôi?”
Lộ Tranh: “Thật ra… tôi đối xử với tất cả người theo đuổi đều như vậy. Em quên em đối xử với Đổng Minh Hiên thế nào rồi à?”
Anh nhớ lại.
Bó hoa anh giữ lại một bông, cắm trong bình ở nhà, vài ngày sau héo.
Socola, anh ăn một miếng, hơi đắng, chắc vì cô biết anh không thích ngọt.
Còn tỏ tình hơi điên cuồng, nhưng anh nhớ hết.
“Sau này anh nổi tiếng rồi, phải làm lại hết mấy cái đó cho tôi!” Nhan Thư hừ một tiếng, “cho tôi trải nghiệm lại.”
Lộ Tranh: “Được.”
Về sau nhớ lại Nhan Thư chỉ biết cười, cô lúc đó thật sự nghĩ anh đang nói đùa, ai ngờ anh nghiêm túc.
Ăn xong đã gần bảy giờ rưỡi.
Tài xế đã đợi sẵn ngoài cửa.
Lộ Tranh định đưa cô về tận nhà, nhưng bị cô từ chối, chỉ dừng ở cách một con phố.
“Nhan Thư.”
Cô vừa định xuống xe thì bị gọi lại.
Quay đầu gương mặt anh đã gần trong gang tấc.
Khi chạm tới môi cô anh khựng lại một giây, rồi nụ hôn nhẹ rơi xuống má cô nhẹ như lông vũ.
Gây án xong anh quay đi, không thèm nhìn lại:
“Thực hiện quyền của bạn trai.”
Nhan Thư lại nhìn rõ tai anh đỏ bừng.
Cô chống cằm, ánh mắt lóe lên thích thú.
Hóa ra Lộ ảnh đế lại thuần tình như vậy? Thú vị thật.
Sau Tết Dương lịch, quay lại trường là thi.
Thi tháng chỉ có sáu môn, kéo dài hai ngày.
Ngày hôm sau đã có một nửa kết quả.
Phải công nhận tốc độ chấm bài của giáo viên đáng sợ.
Năm mới đến, kỳ nghỉ đông sắp tới.
Phân ban cũng gần kề.
Không lâu sau khi có kết quả, giáo viên chủ nhiệm vào lớp nói về việc chọn ban.
Mỗi người điền thử nguyện vọng.
Không ngoài dự đoán Nhan Thư và Lộ Tranh đều chọn ban tự nhiên.
Không biết ai khởi xướng một loạt phiếu phía sau đều ghi lý do:
“Học xã hội không cứu được đất nước, nên em chọn tự nhiên.”
Sau đó bị học sinh ban xã hội đánh hội đồng.
Rồi đến chuyện phân lớp.
Một lớp chọn, một lớp trọng điểm, hai lớp thường.
Chủ yếu dựa vào thi giữa kỳ và cuối kỳ.
Không tính điểm thi tháng.
Tan học, Lộ Tranh đứng trước bảng điểm, cau mày.
Nhan Thư ôm bài tập đi vào, thấy anh như vậy thì cười: “Sao thế?”
Đáp lại là một cái liếc mắt.
“Em không có chút áp lực nào à?”
Áp lực?
Đương nhiên là có!
Không thấy cô học chăm hơn rồi sao!
Cô nhìn bảng điểm.
Xếp hạng giữa kỳ của cô: 54.
Mỗi lớp 54 người.
Có khoảng 10 người chuyển sang ban xã hội.
Nhưng lớp khác cũng có học sinh giỏi chuyển vào.
Muốn ở lại lớp 1, phải vào top 40.
Vị trí 54, rất nguy hiểm.
Nhan Thư không muốn rời đi.
“Tôi vẫn phải giảng bài cho em,” Lộ Tranh nói, “văn của em ổn, tiếng Anh còn tăng được, nhưng lý—đặc biệt là sinh học…”
Khó nói.
Có lẽ vì giáo viên chủ nhiệm là giáo viên vật lý, nên điểm vật lý của lớp khá ổn.
Ngược lại sinh học lại yếu.
“Được rồi…” Nhan Thư thở dài, “tôi hiểu. Trong ký túc xá còn mấy quyển sách bài tập, chiều nay tôi mang lên, cày tiếp.”
Lộ Tranh gật đầu.
Ánh mắt rất hài lòng.
Kiếp này thành tích của cô tiến bộ, anh cũng có công.
Nếu đã dạy thì phải dạy cho tốt. Trong thời gian hữu hạn giúp cô phát huy hết khả năng, cô rất thông minh.
【Nhật ký chinh phục của Lộ ảnh đế 】
Vậy mong được chỉ giáo nhiều hơn.
Nhan tiểu thư.
30.12.20XX, thứ bảy, trời nắng, tâm trạng cũng nắng.