Nhưng ngay cả bản thân cô cũng không nhận ra, khóe môi mình đã khẽ cong lên một chút.
Lộ Tranh nhìn thấy.
Anh thản nhiên thu lại cây guitar, dưới bóng đổ của hàng mi dài, khóe môi cũng nhẹ nhàng nhếch lên.
【Ký chủ ơi a a a, độ hảo cảm tăng vọt 20 điểm!!】
Trước đây chưa từng tăng nhiều như vậy trong một lần.
Lộ Tranh chỉ đáp một tiếng: “Ừ.”
【Sắp có thể quay về rồi!】
Anh lại nói: “Không vội.”
Còn sẽ tăng nữa.
Buổi liên hoan chỉ được phép kéo dài đến 11 giờ đêm.
Từ phòng phát thanh truyền ra thông báo, yêu cầu các thành viên tham gia biểu diễn ở lại luyện tập, buổi chiều tiếp tục tập dượt.
Trong lớp không có nhiều người tham gia câu lạc bộ, chỉ lác đác vài người thuộc câu lạc bộ âm nhạc và múa.
Nhìn các bạn học đều đổ xô về phía câu lạc bộ âm nhạc, Nhan Thư cảm thấy có chút áy náy, lặng lẽ đi tìm trưởng câu lạc bộ kịch.
Có cảm giác như mình “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng” vậy.
Thấy hai người đi tới, trưởng câu lạc bộ kịch mỉm cười hỏi: “Mấy hôm nay luyện tập thế nào rồi? Có cảm giác chưa?”
Dù chỉ hơn họ một tuổi, nhưng nụ cười kia lại mang theo cảm giác hiền từ khó hiểu.
Dạo này… khụ, cô với Lộ Tranh đang giận nhau, hầu như chẳng nói chuyện được mấy câu, còn luyện tập á? Khỏi nghĩ luôn.
Nhan Thư chột dạ, không dám lên tiếng.
Lộ Tranh tiếp lời: “Có cảm giác rồi.”
Nhan Thư quay đầu nhìn anh.
Sắc mặt anh bình thản, nói dối mà không hề đỏ mặt.
Anh thì chẳng sao, nhưng cô biết xoay xở thế nào đây? Lát nữa tổng duyệt chẳng phải lộ hết sao!
Trưởng câu lạc bộ lại rất vui mừng: “Trang phục chúng tôi đã chuẩn bị xong rồi, hai em đi ăn trước đi, ăn xong quay lại thay đồ, buổi chiều tổng duyệt.”
Nhan Thư: “Vâng.”
Cô vội kéo Lộ Tranh chạy đi.
Vào nhà ăn xếp hàng lấy cơm, cô quay đầu thì thầm: “Phải làm sao đây, mấy hôm nay chúng ta có luyện đâu?”
Trình độ của cô vẫn dừng lại ở mấy lần trước.
Mặt không cảm xúc, theo lời trưởng câu lạc bộ thì là kiểu “lạnh cảm”.
Lộ Tranh chỉ hỏi: “Thuộc lời thoại chưa?”
Cảnh này gần như toàn dựa vào động tác, lời thoại không nhiều, liếc vài lần là nhớ.
Vì vậy Nhan Thư gật đầu.
Lộ Tranh nói: “Không sao đâu, cứ làm theo tôi, rồi em sẽ tự bắt được cảm giác.”
Lần trước, anh cũng nói như vậy.
Nhan Thư nghiêng đầu, ánh mắt giao nhau giữa không trung.
Anh luôn có cách khiến người khác yên tâm như thế.
Ăn xong, hai người quay lại phòng tập múa.
Nhan Thư ôm quần áo đi vào nhà vệ sinh nữ thay đồ.
Thay xong, đứng trước gương, khóe môi cô co giật.
Bộ đồ này được mô phỏng theo trang phục của Christine, ừm... là kiểu áo cúp ngực, hở vai.
Dù đã cân nhắc họ là học sinh nên có thêm dây đeo, nhưng bên trong vẫn có phần nâng ngực. Hơn nữa phía sau hở lưng, mặc áo lót sẽ rất xấu.
Nhan Thư cúi đầu nhìn trước ngực mình trầm mặc, có lẽ vì con đường đời này khác với kiếp trước.
Sắp mười sáu tuổi rồi, sao vẫn chỉ có một chút xíu xiu bánh bao nhỏ? Không phù hợp với thiết lập nhân vật của cô chút nào!
Cô do dự hồi lâu trong nhà vệ sinh, cuối cùng quyết định cởi áo lót ra, mặc lại trang phục, lúc này mới bước ra ngoài.
Lộ Tranh đã thay xong từ lâu, đang cúi đầu xem lời thoại.
Cô vừa xuất hiện, mấy người trong phòng đều không hẹn mà cùng kinh diễm, gương mặt thiếu nữ vẫn còn non nớt, nhưng chính khuôn mặt ấy lại hòa hợp hoàn hảo với khí chất của bộ lễ phục.
Non nớt và quyến rũ – hai cực đối lập, làn da trắng nõn, đôi môi anh đào, đường cong cổ thanh tú, xương bướm tinh xảo như thiên nga kiêu hãnh khẽ ngẩng đầu.
Lộ Tranh nhíu mày thật sâu.
Kiếp trước, có biết bao người theo đuổi Nhan Thư—ngoài anh trai cô ra, chẳng phải tất cả đều vì gương mặt này hay sao?
Một gương mặt khiến biết bao người mê mẩn, say đắm.
Hiện tại anh ở bên cô hơn một năm, đổi hai trường, cũng đã thấy cô bị tỏ tình rầm rộ hai lần. Những lá thư tình lén lút không biết còn bao nhiêu.Gương mặt quả thật là đại diện cho sức hấp dẫn.
Trưởng câu lạc bộ kịch cố gắng kiềm chế ham muốn giơ điện thoại lên chụp liên tục, ho khẽ một tiếng, tiến lại gần Nhan Thư nói gì đó.
Chỉ thấy môi cô mấp máy nhưng không phát ra tiếng. Nhan Thư đỏ mặt tức giận, đấm một cái, khiến trưởng câu lạc bộ cười không ngừng.
Có cần lót thêm miếng đệm không?
Đương nhiên là không cần!
Cô còn chưa thành niên, cần gì vòng một!
Cô mượn điện thoại của Lộ Tranh để xem video “Bóng ma trong nhà hát”.
Anh đã tự cắt ghép, tải về đoạn họ sẽ diễn.
Dù đã xem rất nhiều lần, lại còn cắt bỏ một số động tác nhưng khi xem lại cảnh gốc, đặc biệt là khoảnh khắc Phantom ôm Christine, môi chậm rãi tiến gần xương quai xanh của cô, vẫn khiến tim đập nhanh, mặt đỏ bừng.
Rất mê hoặc, nhưng Nhan Thư chú ý nhất là cảnh Christine tháo mặt nạ của Phantom.
Cô bấm tạm dừng, muốn nhìn rõ từng thay đổi trên gương mặt Christine.
Không còn chiếc mặt nạ, Phantom không còn vẻ chỉnh tề, dường như trong khoảnh khắc đã già đi rất nhiều, trở nên điên cuồng, dữ tợn, như một con thú bị chọc giận.
Anh phẫn nộ trách móc tất cả.
Tuổi thơ bị coi là con của quỷ, sống trong căn phòng ngầm không ánh sáng, sự không cam lòng, oán hận, ngay cả người anh yêu nhất cũng sợ hãi anh.
Tâm trạng lúc ấy, đâu chỉ có thể dùng từ “phức tạp” để hình dung.
Sau khi cắt ghép lại kịch bản, buổi tổng duyệt chính thức bắt đầu.
Sân khấu chưa hoàn chỉnh, một số đạo cụ phải đến tối mới bố trí xong, vì vậy họ chỉ đứng trên sân khấu, lấy hình ảnh trên màn hình làm nền.
Ánh đèn mờ ảo, âm nhạc cổ điển chậm rãi vang lên, Nhan Thư nhắm mắt, lặng lẽ lắng nghe.
Có lẽ vì đã lược bớt nhiều phân cảnh, buổi tổng duyệt diễn ra khá suôn sẻ.
Trưởng câu lạc bộ kịch cầm tập lời thoại nói: “Nhan Thư, em vẫn phải cố gắng thêm.”
Nhan Thư ho nhẹ.
Không phải cô diễn kém.
Bất kỳ học sinh nào đứng cạnh một ảnh đế lão luyện đều sẽ bị áp đảo đến không còn gì.
Nếu người bên cạnh đổi thành thành viên khác của câu lạc bộ, người bị phê bình chắc chắn không phải là cô.
Thế là, cô âm thầm trừng không khí một cái, dù sao cũng không dám nhìn thẳng anh.
Ngày 30 tháng 12.
Hội trường lớn, khắp trường treo biển “Lễ hội âm nhạc Trung học Thanh Hồ”, trong tòa nhà học dán đầy poster, còn có đủ loại biểu cảm dễ thương của các trưởng câu lạc bộ nghệ thuật.
Sáu khối lớp từ cấp hai đến cấp ba, mỗi lớp chọn mười đại diện tham gia, cộng thêm ban giám hiệu và giáo viên, tổng cộng cũng phải năm sáu trăm người.
Hai MC là học sinh lớp nghệ thuật năm hai, một nam một nữ, đều khá ưa nhìn.
Các diễn viên nhỏ ở hậu trường thay đồ, trang điểm, học lời thoại, luyện tập, bận đến quay cuồng.
Các trưởng câu lạc bộ cũng không rảnh rỗi.
Lộ Tranh sớm đã bị trưởng câu lạc bộ âm nhạc gọi đi, giờ chẳng thấy bóng dáng đâu.
Nhan Thư rảnh rỗi đến mức gấp góc tờ kịch bản, gấp xong lại mở ra, nhìn những nếp gấp rồi lại tiếp tục, chơi không biết chán.
Trưởng câu lạc bộ kịch cầm điện thoại đi tới.
“Em không căng thẳng sao?”
Cô kinh ngạc trước tâm lý của Nhan Thư.
Nói ra thì cô cũng mới làm trưởng câu lạc bộ được ba tháng, gặp sự kiện lớn như thế này là lần đầu.
Sao cô học sinh năm nhất này lại bình tĩnh hơn cả cô.
Còn cậu bên câu lạc bộ âm nhạc kia cũng rất ung dung.
Đến đây như đi chơi.
“Có gì phải căng thẳng,” Nhan Thư nhún vai, “lên sân khấu một lát là xong.”
Cô và Lộ Tranh vốn là người trưởng thành lẫn trong đám thiếu niên.
Kiếp trước từng đối mặt với hàng chục, hàng trăm nghìn người xem trực tiếp cuộc sống, chẳng phải vẫn xử lý được sao.
Cô không lo mình sẽ làm trò cười.
Ừm… cô tin rằng, “vương giả” nhất định sẽ kéo theo “đồng đội gà mờ” như cô.
Trưởng câu lạc bộ nhìn cô đầy nghi ngờ.
Cô gái nở một nụ cười.
Trưởng câu lạc bộ lảo đảo, suýt đánh rơi điện thoại.
Bị một cô gái “thả thính” rồi! Đẹp thì ghê gớm lắm sao!
Thế là cô hậm hực bỏ đi, Nhan Thư mím môi, bất lực lắc đầu.
Trẻ thật, cô cũng rất trẻ mà!
Tiết mục “Bóng ma trong nhà hát” của câu lạc bộ kịch diễn ở giữa chương trình.
Phía trước là tiết mục hòa tấu “Kỳ tích” của câu lạc bộ âm nhạc, cổ tranh, sáo trúc, trống kết hợp.
Khi MC rời sân khấu, nhạc nền dần chuyển sang phong cách khác.
Các cô gái câu lạc bộ múa nhẹ nhàng bước ra.
Nhan Thư chỉnh lại nếp váy, nâng váy bước lên, cô thừa nhận mình bị “vả mặt”.
Đối diện với hàng trăm khán giả bên dưới, những ánh mắt chăm chú nhìn mình, bước chân cô run rẩy.
Giọng nam trầm thấp, ưu nhã, cất lên khúc ca cổ xưa.
Phantom chậm rãi bước tới.
Kiếp trước, Nhan Thư đã xem Lộ Tranh diễn rất nhiều phim, nhân vật khác nhau, tính cách khác nhau, nhưng anh hiếm khi đóng kiểu nhân vật như Phantom – sống trong bóng tối, tâm lý méo mó nhưng lại si tình đến cực điểm.
Thế nhưng khi anh từng bước tiến về phía cô, khi anh trao cho cô đóa hồng đỏ, khi anh ôm cô khiêu vũ.
Phản ứng đầu tiên của Nhan Thư là giống cốt truyện, nhưng kịch bản không phải như vậy.
Lộ Tranh đã sửa kịch bản, nhưng cô chỉ có thể diễn theo anh, như lời anh nói, hoàn toàn dựa vào bản năng, dựa vào cảm giác, bởi vì cảm giác anh mang lại quá chân thực.
Anh là Phantom sao?
Còn cô là Christine?
Chiếc mặt nạ che nửa khuôn mặt anh.
Màu đen sâu thẳm, như đôi mắt anh, không nhìn ra cảm xúc, nhưng lại khiến người ta cảm thấy sóng ngầm mãnh liệt.
Anh cúi đầu nhẹ nhàng ôm lấy cô. Đây là khoảng cách của một quý ông.
Đối diện gương mặt gần trong gang tấc, Nhan Thư không kìm được, đưa tay lên.
Chiếc mặt nạ lạnh lẽo, cô khẽ dùng lực, nó liền rơi xuống.
Ánh đèn chiếu vào gương mặt Lộ Tranh, đặc tả nửa khuôn mặt, hình ảnh được phóng to trên màn hình.
Trường đã mời chuyên gia trang điểm, phải nói rằng hiệu ứng rất chấn động, cùng với những biểu cảm biến hóa trong khoảnh khắc của anh.
Độ tái hiện cực cao, cả hội trường chỉ còn tiếng hít khí và xì xào.
Nhan Thư cuối cùng cũng hiểu vì sao các diễn viên đánh giá Lộ Tranh cao như vậy.
Anh nhập vai, nhân vật của anh là sống.
【Nhật ký chinh phục của Lộ ảnh đế】
Rất tốt.
Cứ như vậy.
Cứ như vậy.
Đừng thoát ra.
Tôi sợ em sẽ biến mất.