Chương 55: Viết cho em một bản tình ca đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 55: Viết cho em một bản tình ca.

Ánh mắt của anh dồn ép, khí thế bức người.

Nhan Thư thấy khó hiểu, khẽ nhíu mày, giọng bình thản:
“Trả lại đồ thôi.”

“Rồi sau đó định đồng ý lời tỏ tình của cậu ta à?”

Giọng anh trầm xuống, đôi mắt đen sẫm như đang cuộn lên cảm xúc, trong đầu anh chợt ùa về những ký ức của kiếp trước.

Nếu cô mang theo ký ức quay về, vậy có phải vẫn còn tâm tư muốn yêu đương linh tinh từ thời cấp ba không?

Có một người rồi, cô còn định quen thêm mấy người nữa?

Rồi thì sao? Xem anh là cái gì?

Anh giữ chặt cổ tay cô không cho đi.

Lực rất mạnh, khiến Nhan Thư đau nhói:
“Lộ Tranh cậu phát điên gì vậy.”

Giọng cô cao lên vài phần.

Lực tay anh nới lỏng chút, nhưng ánh mắt vẫn ép người:
“Loại thư tình đó, mấy thằng nhóc tuổi này, cậu cũng để vào mắt à?”

Vậy sao không nhìn anh?

Khi nói câu này, anh cố ý hạ giọng. Xung quanh không ai dám lại gần, chỗ ngồi tự động trống ra, nên chẳng ai nghe thấy.

Ánh mắt Nhan Thư né tránh.

“Mấy thằng nhóc tuổi này.”

Anh đoán ra rồi.

Xong đời, xong đời, xong đời…

Sau này cô còn mặt mũi nào mà sống, kiếp này cô đã mất cả một năm để điều chỉnh bản thân, rửa sạch quá khứ, làm lại từ đầu. Bị anh ép hỏi như vậy, cô chỉ thấy uất ức.

“Trả thư tình thì sao!”

“Có giỏi thì cậu viết đi!”

Nói xong hai câu đó, cô giật mạnh tay khỏi Lộ Tranh rồi chạy thẳng ra ngoài.

Hai bên bạn học nhìn mà sững người, thấy cô đi tới thì tự động tránh sang hai bên nhường đường.

Cặp đôi được mọi người trong lớp ghép đôi nhiều nhất, giờ lại cãi nhau rồi sao?

Vận may của Nhan Thư hôm nay không tốt, vừa đến cửa lớp 2 thì đụng ngay chủ nhiệm lớp họ.

Thầy chủ nhiệm hơn năm mươi tuổi, nụ cười ôn hòa, nhìn rất nho nhã:
“Bạn học, tìm ai à?”

Trong tay Nhan Thư còn ôm một hộp socola.

Xấu hổ chết đi được.

Cô cười gượng:
“Không ạ, em đi ngang qua.”

Chủ nhiệm lớp 2 liếc cô một cái nhẹ bẫng.

Tin cô mới là lạ.

Nhan Thư ôm socola quay về lớp.

Tiết tự học buổi tối đã bắt đầu, chủ nhiệm lớp còn chưa tới. Lộ Tranh vẫn giữ nguyên tư thế lúc cô rời đi, đứng đó, trông hơi ngốc.

Tiết tối nay là văn, cô đặt hộp socola xuống, rút sách văn rồi bước lên bục giảng.

May là chỗ cô ngồi gần phía hành lang, thế nên lúc dẫn đọc, cô cứ lượn qua lượn lại ở bên hành lang kia, cố tình không đi về phía chỗ ngồi của mình, rõ ràng là đang né Lộ Tranh.

Không khí trong lớp trở nên kỳ lạ, rất nhiều người liếc nhìn về phía họ chuyện lúc nãy, đã lan khắp rồi, cũng không biết thầy chủ nhiệm có xem camera không.

Lộ Tranh thì đang nghẹn trong lòng, anh cũng không hiểu mình bị gì, chỉ là tức giận.

Kiếp trước, kiếp này cứ nghĩ tới là tức.

【Ký chủ…】

Hệ thống yếu ớt lên tiếng.

“Gì?” Anh khó chịu hỏi.

【Độ hảo cảm tụt một nửa rồi…】

Một năm trời mới tăng được hơn năm mươi, giờ một phát quay về giải phóng, chỉ còn hơn hai mươi đáng thương.

“Không cần nữa.”

【…】

Ký chủ đừng tự hủy như vậy mà!

【Thật ra ký chủ vẫn có thể cứu vãn mà, tiến độ chinh phục vẫn chưa tụt…】

“Im miệng, ồn chết.”

【Xin lỗi tôi sai rồi QAQ】

Hệ thống ngoan ngoãn im lặng, Lộ Tranh xoay cây bút trong tay. Anh còn chẳng lấy sách văn ra, vậy mà Nhan Thư cứ như không thấy, nếu là bạn khác, cô đã nhắc nhở từ lâu.

Anh cảm thấy mình thật sự quá bốc đồng, biết đâu cô chỉ là muốn đi từ chối người ta?

Có anh làm tiêu chuẩn so sánh, mấy đứa trong trường này đáng lẽ không thể lọt vào mắt cô.

Trước kia những người dính tin đồn với cô toàn là người nổi tiếng, người đã sống lại một đời sao còn mắc sai lầm thấp kém như vậy.

Cứ gặp cô là mất hết bình tĩnh, đến chuyện biết cô trọng sinh cũng nói ra. Xong rồi.

“Sau Tết Dương lịch là kiểm tra tháng, lúc nãy tôi đã khoanh trọng tâm rồi, hai ngày này tranh thủ học thuộc. Tối mai sẽ kiểm tra ‘Ly Tao’.” Nhan Thư nhướng mày, đóng sách rồi về chỗ.

Để lại một đám học sinh than trời.

“Tao đọc còn chưa trôi, cái thứ văn gì như tiếng sao Hỏa.”

“Đáng ghét kiểm tra tháng, đáng ghét giáo viên.”

“Lớp trưởng, giờ xin học thêm riêng còn kịp không?”

Lộ Tranh đột nhiên đứng dậy, cả lớp im phăng phắc, khóe mắt anh lướt qua Nhan Thư. Cô quay đầu đi, không nhìn anh.

“Ủy viên văn nghệ,” anh nhàn nhạt nói, “bây giờ thêm tiết mục còn kịp không?”

Người bị gọi tên ngơ ngác:
“Còn… còn kịp…”

“Tôi hát một bài.”

Ủy viên vội lật hộp bút tìm bút:
“Hát bài gì? Cần nhạc gốc hay beat?”

“Không cần,” Lộ Tranh bình thản, “tôi chưa nghĩ ra. Không cần chuẩn bị nhạc, hôm đó tôi mang guitar đến.”

Ủy viên: “!!!”

Nhưng thứ Lộ Tranh quan tâm là phản ứng của Nhan Thư.

Không có, cô cúi đầu làm bài, tiếng bút sột soạt, cô thật sự không muốn để ý tới anh.

Lộ Tranh quay đầu, mím môi không nói, lần này đúng là chọc cô giận thật rồi.

Thở dài.

Chuông tan học vang lên, Nhan Thư xách cặp rời đi ngay, Lộ Tranh muốn đuổi theo cũng không kịp, chỉ kịp thấy một góc đồng phục của cô khuất sau hành lang.

Chết tiệt, tự mình chuốc họa, anh nhíu mày quay lại lớp.

Trong ngăn bàn còn một xấp bài tập, anh đã chọn ra mấy đề định tối nay giảng cho cô, giờ thì toang hết.

Hộp socola nằm yên lặng trong ngăn bàn của cô, Lộ Tranh lấy ra, mở nắp. Bên trong là một bức thư và một trái tim giấy, viết đầy tên cô.

Chữ xấu thật, anh khịt mũi, mở thư ra, liếc vài dòng, mắt không chớp.

Toàn câu chép mạng? Còn không thật bằng những lời cô từng tỏ tình với anh ở kiếp trước.

Nhưng đó là chuyện của kiếp trước, còn kiếp này cô không tỏ tình với anh nữa.

Mấy thằng bạn cùng phòng vẫn đang ồn ào, chưa tới chín rưỡi thì không định về.

Thấy anh nhìn đề mà ngẩn người, chúng huýt sáo trêu:
“Vì sao em không hiểu, chỉ cần có yêu là có đau....”

Lộ Tranh: “…”

Trong xấp đề kẹp một quyển sách văn. Anh nhớ cô nói, tối mai kiểm tra “Ly Tao”.

“Bọn mày, qua đây.” Giọng anh không mặn không nhạt.

Mấy đứa nhìn nhau, lết từng bước tới trước mặt anh, chột dạ không dám ngẩng đầu, có vẻ không ổn rồi.

“Ba Quốc Sát với bài tây tịch thu hai ngày. Chỉ được học thuộc ‘Ly Tao’, học xong đọc cho tao nghe.” Anh mặt không cảm xúc.

Mấy đứa gào lên:
“Đại ca, đừng mà.”

Không có điện thoại đã khổ rồi, giờ còn không cho chơi bài?

Học cái quỷ!

Lộ Tranh không cho thương lượng:
“Không bàn. Là vì tốt cho bọn mày, thi viết được 0 điểm đừng khóc.”

Mấy đứa: “…”

Anh là trưởng phòng, anh nói gì cũng đúng.

Nhan Thư về ký túc xá, gió thổi tới, làm tim cô rối loạn, nhưng gió đến từ bốn phía, không cách nào tránh, cô run lên, đóng cửa sổ rồi bật điều hòa.

Sau Đông chí, thời tiết dường như lạnh hơn, đúng chất mùa đông.

“Này Nhan Thư, cậu nói cậu...”

“Đừng nhắc đến cậu ta,” cô chặn lời, “rảnh quan tâm chuyện của tôi thì đi học thuộc ‘Ly Tao’ đi, không tôi cho cậu lên bảng đầu tiên đấy.”

Bạn cùng phòng: “QAQ”

“Đừng làm phiền tôi.”

Cô quay vào phòng tắm.

Tối đó, cô không mở sách lấy một lần.

“Nhưng mà Nhan Thư, cậu thật sự thích kiểu trai trẻ vậy à?”

Nhan Thư: “Không có, tôi chỉ đi hẹn hò thôi.”

Cô cũng không biết mình chột dạ vì cái gì, cô nghe thấy giọng một người đàn ông, rất dễ nghe, nhưng đầy oán khí.

“Biết lãng mạn thì có gì hay, toàn thứ phù phiếm không thực tế. Thư tình ai mà chẳng viết được, sao em lại thích cậu ta?”

Nhan Thư: “…”

Cái quái gì vậy?

Tên này phá hoại buổi hẹn của cô à?

Chưa kịp chửi, người đàn ông đã kéo cô vào lòng, cúi đầu hôn mạnh lên môi cô.

Anh không có mùi thuốc lá, chỉ có hương thơm nhẹ kiểu bạc hà, không biết là nước hoa gì.

Giọng anh mang theo sự giận dỗi:
“Thư tình thì có gì ghê gớm, tôi thích kiểu thực tế.”

Xung quanh có rất nhiều người giơ máy ảnh chụp.

Ngày mai chắc chắn sẽ là tiêu đề hot của giới giải trí.

Nhan Thư mơ màng ngẩng đầu, cô nhìn rõ mặt anh.

Mẹ nó.

Lộ Tranh.

Cơn buồn ngủ bay sạch.

Nhan Thư mở mắt bật dậy, sờ mặt nóng đến mức như sắp cháy. Mơ ai không mơ, lại mơ Lộ Tranh.

Ngoài đời cô nhận thư tình anh cũng quản, trong mơ cô hẹn hò anh cũng quản?

Điên rồi.

Cô vùi mặt vào tay, lục dưới gối tìm chiếc điện thoại cũ. Màn hình hiển thị 5 giờ rưỡi, còn một tiếng nữa mới dậy.

Nhưng sau giấc mơ đó, cô còn ngủ kiểu gì được, nằm trên giường là tra tấn.

Cô sợ vừa nhắm mắt lại sẽ lại thấy gương mặt anh gần đến mức nghe được cả hơi thở.

A a a, chết mất.

Thế là cô dậy thay đồ, gấp chăn rồi xuống giường, bạn cùng phòng vẫn ngủ say, ký túc xá yên tĩnh.

Cô nhẹ tay ra ban công rửa mặt, chải đầu, rồi quay về bàn học, lấy sách tiếng Anh, bật đèn.

Thời gian đẹp như vậy phải học từ vựng. Đúng, học từ vựng, cô là người chuyên tâm học hành, cô không còn là Nhan Thư của kiếp trước nữa, có gì mà không dám đối mặt với anh?

【Nhật ký chinh phục của  Lộ ảnh đế 】

“Giỏi thì cậu tự viết đi.”

“Viết thì viết.”

“Tớ sẽ viết hẳn một bài tình ca cho cậu xem.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng