Dù kết quả thi giữa kỳ tiến bộ rõ rệt, Nhan Thư trong lớp cũng chỉ nhích lên được hơn chục bậc. Khoảng cách với top 15 vẫn xa vời vợi, đồng nghĩa với việc cô không có quyền tự chọn chỗ ngồi.
Nghĩ đến đây, cô chỉ biết thở dài.
Sau một tháng không còn ngồi cùng Lộ Tranh, cô cũng dần nhìn thoáng hơn. Thật ra việc có làm bạn cùng bàn hay không cũng chẳng quan trọng bởi vì ngày nào cậu cũng sẽ tìm đến cô, mọi thứ vẫn giống như lúc ban đầu, chẳng thay đổi bao nhiêu.
Nhưng khi quay lại lớp, chủ nhiệm lại đưa ra thêm một danh hiệu mới:
Học sinh tiến bộ nhiều nhất lớp.
Mà trong số tất cả, người có mức tăng rõ rệt nhất, đương nhiên là Nhan Thư.
Cô vừa bất ngờ vừa có chút “thụ sủng nhược kinh”.
Chủ nhiệm đọc tên theo thứ tự xếp hạng.
Lộ Tranh nhờ điểm tốt ở các môn xã hội, bù lại phần nào điểm Văn, thành tích tổng thể đứng đầu toàn khối, nên được gọi tên đầu tiên.
Ngay lập tức, không khí trong lớp trở nên sôi động.
Ai cũng muốn ngồi gần học bá.
Hít chút “linh khí học thần” cũng tốt.
Chỉ tiếc, chỉ top 5 mới có quyền chọn lại người ngồi cạnh.
Nhan Thư liếc qua sơ đồ chỗ ngồi.
Lộ Tranh chọn vị trí giữa lớp, hàng thứ ba trong nhóm bốn người. Hai bên đã có người, cô chỉ còn cách chọn chỗ sát lối đi.
Thật ra cô rất thích hàng thứ ba.
Hàng hai hơi gần bảng, hàng bốn trở đi lại hơi xa, hàng ba vừa đẹp.
“Tiếp theo là phần chọn lại bạn cùng bàn. Top 5 lên xem, nếu không thích ai có thể đổi.” Chủ nhiệm nói, vẻ mặt nghiêm túc.
Nhan Thư bỗng nhiên liên tưởng đến chương trình mai mối.
Ngay lúc đó.
“Xin lỗi, em muốn ngồi với bạn nữ, sẽ yên tĩnh hơn.”
Giọng nói lạnh nhạt của Lộ Tranh vang lên từ bục giảng.
Cả lớp sững lại.
Cậu trực tiếp loại nam sinh đang định ngồi cạnh mình.
Không khí im lặng một giây, sau đó bắt đầu xôn xao.
Trong top 5 có một bạn nữ, nhưng cô ấy lại chọn vị trí hàng hai, cách Lộ Tranh khá xa.
Chủ nhiệm suy nghĩ một chút, ánh mắt rơi vào tên Nhan Thư:
“Vậy để Nhan Thư ngồi cùng em.”
Nhan Thư: “……”
Lộ đại lão tâm cơ thật.
Cậu bình thản đi xuống, gương mặt không lộ cảm xúc, nhưng cả lớp thì gần như nổ tung vì buồn cười.
Cậu nam sinh lúc nãy còn tự tin sẽ ngồi cạnh học bá giờ bị từ chối thẳng thừng.
Lý do?
Quá ồn.
Thà ngồi với con gái còn hơn.
Nhan Thư cúi đầu, cầm bút vẽ loạn lên giấy nháp.
Ha.
Mấy người phàm sao hiểu được.
Chiều thứ sáu, câu lạc bộ âm nhạc họp.
Chủ yếu bàn về buổi đại nhạc hội cuối năm.
Thời gian đã định: ngày 31 tháng 12—đêm trước Tết Dương lịch.
Trùng vào thứ bảy.
Nhưng học sinh cấp ba vẫn phải học bù, nên lịch trình khá “căng”.
Sáng diễn từ 8 giờ đến 11 giờ, sau đó vẫn học bình thường, buổi chiều cũng không nghỉ.
Câu lạc bộ âm nhạc lần này hợp tác với câu lạc bộ nhảy và kịch, tổng cộng gần hai mươi tiết mục. Trong đó, câu lạc bộ kịch chuẩn bị một vở lớn, kịch bản do câu lạc bộ văn học cung cấp.
Chủ nhiệm CLB âm nhạc thở dài:
“Mình xin lịch suốt ba tháng mới được đấy, mọi người diễn cho tử tế vào, đừng làm mất mặt CLB. Lần này ban giám hiệu cũng sẽ đến xem.”
Nhan Thư ngồi dưới, chán nản xoay ngón tay.
Lần này cô không đăng ký gì, chỉ làm hậu cần cho đủ quân số.
Còn Lộ Tranh hình như là một trong những người lên kế hoạch tiết mục.
Địa vị trong CLB của cậu giờ gần như ngang phó chủ nhiệm, nhưng rõ ràng cậu không hứng thú lắm.
“Ban giám hiệu.”
Nhan Thư nghe cậu lẩm bẩm nhỏ, có vẻ không vui.
Cuộc họp nhanh chóng kết thúc.
Cô nghiêng đầu hỏi:
“Cậu đăng ký tiết mục gì chưa?”
Cô nhớ là cậu ta từng nói sẽ hát.
“Không muốn hát nữa,” Lộ Tranh đáp nhàn nhạt, “tớ làm hậu trường.”
Đúng là kiểu người tâm trạng thay đổi thất thường.
Không chỉ CLB, trong lớp cũng chuẩn bị tổ chức liên hoan.
Ban cán sự lớp lo phần tổ chức, nhưng ủy viên văn nghệ chạy đôn chạy đáo vẫn chỉ gom được vài tiết mục.
Nhan Thư ngồi nghĩ mình có tài năng gì?
Những bài cô hát hay thời điểm này còn chưa phát hành, không lẽ lên sân khấu viết truyện 18+ tại chỗ?
Nghe đã thấy “toang”, thế nên, dù có chút áy náy, cô vẫn không đăng ký.
Lần đầu tiên trong đời, Nhan Thư cảm thấy mình là một “thiếu nữ vô năng”.
Những ngày sau, cô không tham gia họp CLB nữa, Lộ Tranh thì càng ngày càng bận.
Nhiều hôm trong giờ tự học tối, chủ nhiệm CLB còn kéo người đến tìm cậu bàn việc.
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã giữa tháng 12, cuộc sống bình lặng như nước.
Một buổi tối tự học, Nhan Thư cắn ống hút hộp sữa chua, nhìn chằm chằm vào đề toán trước mặt, nhìn đến mức như muốn nở hoa, nhưng nhìn cũng vô ích. Không biết làm vẫn là không biết.
Bên cạnh trống không, Lộ Tranh lại bị gọi đi họp.
Thiếu “cỗ máy giải đề Lộ Tranh” thật sự rất khó chịu.
“Bạn Nhan Thư, ra ngoài một chút.”
Cửa lớp bất ngờ bị mở ra.
Một nam sinh đứng đó.
Nhan Thư nhận ra—phó chủ nhiệm CLB âm nhạc.
Sau khi xin phép giáo viên, cô ra hành lang.
Ở đó khá đông.
Chủ nhiệm CLB âm nhạc, chủ nhiệm CLB kịch và cả Lộ Tranh.
Ánh mắt mọi người dồn về phía cô, khiến cô hơi không thoải mái.
“Chủ nhiệm có chuyện gì vậy?”
Hy vọng không phải bắt cô đi hát.
Nhưng ánh mắt của chủ nhiệm CLB âm nhạc sáng rực như săn được con mồi:
“Em xinh thật đấy.”
Không khí lập tức trở nên kỳ lạ.
Nhan Thư nổi da gà.
“Đồng ý chứ?” Lộ Tranh lên tiếng.
Cậu không nhìn chủ nhiệm CLB âm nhạc, mà nhìn người bên cạnh—chủ nhiệm CLB kịch.
Người kia gật đầu.
“Là thế này” chủ nhiệm CLB kịch hơi ngại, “bọn chị đang diễn một đoạn Bóng ma trong nhà hát. Nhưng hai diễn viên chính lớp 11 phải đi thi tiếng Anh hôm 31, nên cần thay người.”
“Bọn chị tìm đến Lộ Tranh,” chủ nhiệm CLB âm nhạc chen vào, “cậu ấy đồng ý, nhưng điều kiện là—đổi luôn nữ chính thành em.”
Lộ Tranh: “……”
Cảm ơn vì sự thẳng thắn.
Nhan Thư: “???”
Cô còn chưa kịp nói gì mà?!
Đó là một đoạn trong câu chuyện tình tay ba.
Bóng ma yêu đơn phương Christine, âm thầm giúp đỡ cô, sẵn sàng nhuốm máu để đưa cô lên sân khấu, nhưng cô lại yêu người khác, cuối cùng, hắn buông tay.
Cảnh được chọn là lúc hắn giả dạng diễn viên, lên sân khấu cùng cô, rồi bộc lộ tình cảm, bị lột mặt nạ, hỗn loạn.
Không có nam chính khác chỉ có hắn và cô, chỉ cần diễn, không cần hát, nhưng vai diễn rất khó.
“Nhưng bọn chị đã có diễn viên dự bị rồi mà.” chủ nhiệm CLB kịch lẩm bẩm.
Lộ Tranh liếc nhìn cô:
“Cô ấy đẹp bằng Nhan Thư không?”
Chủ nhiệm CLB kịch: “……”
Không phản bác được.
Chủ nhiệm CLB âm nhạc đẩy Nhan Thư sang:
“Giao cho cậu đấy. Đừng phí gương mặt này.”
Nhan Thư: “……”
Cô bị bán rồi?
“Không sao đâu, học muội,” chủ nhiệm CLB kịch cười, “nếu thích thì chuyển hẳn sang CLB bọn chị nhé.”
Chủ nhiệm CLB âm nhạc lập tức lườm:
“Mơ đi.”
Mọi người rời đi.
Chỉ còn lại hai người.
“Còn đứng đó làm gì?” Lộ Tranh nhìn cô, “về lớp học tiếp.”
Nhan Thư mặt mếu:
“Giờ từ chối còn kịp không?”
Diễn chung với cậu?
Cô không muốn chết sớm!
Cô chưa từng diễn xuất!
Còn cậu có thể mang theo ký ức kiếp trước!
“Không kịp.” Lộ Tranh kéo nhẹ tay áo cô, giọng bình thản.
[Nhật ký chinh phục của Lộ ảnh đế ]
Hừ, cái trường cấp ba đáng ghét, ban giám hiệu đáng ghét,
đến cả hát tình ca cũng không cho.
Không sao.
Đổi cách khác vẫn chiếm được lợi thế.
Rất vui.