Chương 51: Khoảng cách mong manh đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 51: Khoảng cách mong manh.

Ánh mắt của Lộ Tranh dừng lại trên người Nhan Thư, mang theo chút lo lắng không dễ nhận ra.

Nhưng rất nhanh, cậu phát hiện ra cô gái trước mặt hoàn toàn không hề để ý. Nhan Thư nhìn chằm chằm về phía trước, ánh mắt vô định, như thể tâm trí đã bay đến tận đâu xa lắm.

Hai người đang ngồi ở vị trí sát tường. Phía trước chỉ là một bức tường dán kín thông báo và bảng biểu. Nhìn kiểu gì cũng biết cô đang ngẩn người.

“Còn một tháng rưỡi nữa mới đến kỳ thi tháng tiếp theo, vẫn còn nhiều thời gian lắm,” Lộ Tranh không nhịn được nói thêm vài câu, giọng trầm nhẹ, “Không sao đâu, điểm sẽ lên lại thôi.”

Không có phản ứng.

Thật ra Nhan Thư không phải không nghe thấy, chỉ là suy nghĩ của cô đã bị câu nói của cậu kéo lệch hướng.

Chỉ cần nghĩ đến bảng điểm thảm hại kia, cô thậm chí còn không dám đối mặt với tiết Ngữ văn tiếp theo.

Cô biết ông ngoại chắc chắn sẽ không trách mắng. Ông chỉ bình thản nói một câu: “Điểm là do con tự thi ra.” Nhưng chính sự bình tĩnh ấy lại khiến cô cảm thấy áp lực hơn bất kỳ lời trách móc nào.

Huống hồ còn phải đối mặt với việc có thể mất đi người bạn cùng bàn đã gắn bó suốt gần một năm rưỡi.

Thật kỳ lạ, cô luôn cảm thấy trong suốt một tháng vừa qua, tớ đã nỗ lực hơn cả học kỳ cuối năm lớp 9. Vậy mà tại sao lại chẳng có chút tiến triển nào?

Rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?

Ngón tay cô vô thức vuốt nhẹ thân bút, nghiêng đầu sang bên, khẽ gọi:

“Lộ Tranh.”

“Ừ.”

Cậu đáp lại rất khẽ, như sợ chỉ cần lớn tiếng hơn một chút cũng sẽ làm vỡ tan sự yên tĩnh của cô.

Thực ra lúc này tâm trạng của Lộ Tranh khá phức tạp. Cậu không dám nói quá nhiều trước mặt cô.

Nói nhiều thì giống khoe khoang, nói ít lại như cố ý xa cách, dù làm thế nào cũng không ổn.

Dù biết Nhan Thư không phải kiểu người hay suy nghĩ linh tinh như những học sinh cùng tuổi, nhưng chỉ cần liên quan đến cô, cậu lại vô thức trở nên cẩn trọng hơn.

“Buổi tối cậu về ký túc xá lúc mấy giờ?”

Lộ Tranh hơi bất ngờ, nhưng vẫn trả lời: “Chắc khoảng chín rưỡi.”

Trường tan tự học buổi tối lúc chín giờ mười. Ký túc xá nam lại gần khu dạy học, đi thêm vài phút là tới.

Bình thường bài tập cũng không nhiều đến mức làm không xong, cậu thường ở lại lớp thêm một lúc để xem lại phần cần học thuộc rồi mới về.

Ký túc xá nam một khi đã thân quen thì ồn ào vô cùng. Đám con trai còn “cải tạo” cả cầu dao điện, khiến đèn có thể bật suốt đêm. Dần dần hình thành quy luật chưa đến mười hai giờ thì không ngủ.

Trong môi trường như vậy, muốn yên tĩnh học hành gần như là chuyện không thể.

Nghe xong, Nhan Thư rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.

“Sau giờ tự học, cậu có thể giảng bài cho tớ được không?”

Cô không thể mãi dựa vào người khác để tìm hướng đi. Cô cần nhanh chóng xây dựng lại phương pháp học tập của riêng tớ .

Nói thì nói là còn nhiều thời gian, nhưng nhìn vào số điểm hiện tại môn nào cũng như thiếu một chút gì đó.

Lộ Tranh gần như không cần suy nghĩ: “Được.”

“Ừm, tớ định mua thêm mấy cuốn bài tập nâng cao.”

“Không cần.” Cậu lập tức phủ quyết. “Trước tiên tớ sẽ giảng lại đề thi lần này cho cậu. Tối nay về, cậu tổng hợp lại tất cả lỗi sai trong bài tập và đề cũ. Bắt đầu từ ngày mai, học lại từ những chỗ đó.”

Toán, Lý, Hóa—vấn đề chủ yếu vẫn nằm ở ba môn này.

Ánh mắt Nhan Thư tràn đầy biết ơn.

Đôi mắt cô, khi tập trung nhìn một người, như phủ một lớp sương mỏng, vừa mờ vừa sáng, khiến người đối diện khó lòng rời mắt.

Nếu không có cái thông báo tăng độ hảo cảm phá ngang bầu không khí.

Lộ Tranh tin rằng mình chắc chắn sẽ nhìn thêm vài lần, thậm chí còn nghĩ xa hơn một chút.

Nhan Thư nhanh chóng vạch ra kế hoạch trong đầu.

Tự học buổi tối kết thúc lúc 9 giờ 10, cô có thể ở lại đến 10 giờ rồi mới về ký túc xá. Sau đó tắm rửa và ngủ luôn, cũng không ảnh hưởng quá nhiều.

Chợt cô nhận ra khi vừa nãy mở lời nhờ Lộ Tranh giúp đỡ, cô dường như chưa từng nghĩ đến khả năng cậu sẽ từ chối, có chút đương nhiên.

Từ khi nào mà giữa hai người lại không còn khách sáo nữa?

Hai ngày sau, bảng phân chỗ ngồi mới được công bố.

Lớp này nam nhiều nữ ít, nên phần lớn đều ngồi cùng bàn với nam sinh, bao gồm cả Nhan Thư.

Ừm, Lộ Tranh cũng vậy.

Không hiểu sao, trong lòng cô lại thở phào một hơi.

Bạn cùng bàn mới của cô là một nhân vật “có tiếng” từ thời quân sự.

Hôm đó cả lớp ngồi ở con đường phía sau hội trường, chơi trò truyền hoa. Đến lượt cậu ta, phải thực hiện thử thách.

Lớp trưởng cực kỳ “lầy”, bắt cậu ta giơ ngón giữa về phía lớp bên cạnh rồi hét lên: “Các người đều là rác!”

Dù trời tối, nhưng cậu ta lại đứng đúng dưới ánh đèn. Hình ảnh bị cả lớp bên kia “hội đồng” đến thảm hại ấy, Nhan Thư đến giờ vẫn chưa quên.

Cậu bạn mới rất giỏi bắt chuyện. Chỉ trong một tiết học, Nhan Thư đã bị kéo vào nói chuyện liên tục, tâm trạng u ám cũng theo đó mà tan biến.

Cậu ta cười, lộ hai chiếc răng khểnh:
“Cậu với cái ông học bá Lộ kia giống nhau thật đấy, đều ít nói.”

“Tại tớ đẹp gái rồi, nên không cần nói nhiều.”

Thật ra trước đây cô cũng nói chuyện rất hoạt bát. Chỉ là ở cạnh Lộ Tranh lâu quá, nên dần dần ít nói đi lúc nào không hay.

Bạn cùng bàn bật cười: “Không, tớ ngồi phía sau thường thấy cậu toàn đọc sách. Người xấu thì phải chăm đọc, ý thức tốt đấy.”

Nhan Thư: “…”

Ha.

Tiết này là tiết thứ tư buổi sáng, kết thúc là đến giờ ăn trưa.

Không biết từ lúc nào, Lộ Tranh đã xuất hiện phía sau cậu bạn kia, đưa tay xoay đầu cậu ta sang một bên, giọng bình thản:

“Đi thôi, không đi nữa là nhà ăn lại đông.”

Nhan Thư: “Ơ? Ờ…”

Bình thường cô toàn ăn cùng bạn cùng phòng, sao hôm nay Lộ Tranh lại rủ cô?

Giọng điệu đó cứ như hai người ngày nào cũng ăn cùng nhau vậy.

Suýt nữa cô tin thật.

“Đau đau đau—đại ca nhẹ tay thôi!” Bạn cùng bàn kêu oai oái.

Lộ Tranh không để ý, chỉ nói với Nhan Thư: “Tránh xa cậu ta một chút. Thời quân sự cậu ta ở cùng phòng với tớ. Nhớ hôm cậu gọi điện cho tớ không? Lúc đó phòng rất ồn, trong đó có cậu ta đang hát :"Hoa của phụ nữ’.”

Nhan Thư tròn mắt.

Quá sốc.

Đêm hôm đó sao cô có thể quên?

Khoảng cách gần đến mức cảm nhận được hơi thở của cậu ta.

Cả bài hát kia nữa.

Xem ra người bạn cùng bàn mới này không chỉ hát cao mà còn rất  “mềm mại”.

Cậu ta lập tức đỏ mặt, quay lại đấm hai cái: “Trước mặt gái xinh mà giữ thể diện cho tớ chút đi được không! Có còn là anh em không đấy?”

“Không.” Lộ Tranh trả lời gọn lỏn.

Cậu dễ dàng giữ lấy tay đối phương, kéo đi, quay sang gọi: “Nhan Thư, đừng chậm nữa.”

“Được.” Nhan Thư liếc nhìn mấy đứa bạn cùng phòng đã nhanh chân chuồn mất, trong lòng âm thầm giơ ngón giữa.

Nói gì mà đồng đội cách mạng, toàn là đồ phản bội, cả bạn cùng bàn mới cũng vậy.

“Họ Lộ kia! Có giỏi thì đừng dùng vũ lực!”

“Dùng trí lực?” Lộ Tranh quay đầu, ánh mắt nhàn nhạt, “Thôi đi, tớ sợ cậu sốc quá rồi nhảy lầu mất.”

Bạn cùng bàn: “Tạm biệt.”

Nhan Thư bật cười khẽ.

Miệng lưỡi của bạn cùng bàn mới tuy độc, nhưng so với bạn cùng bàn cũ vẫn còn kém xa.

Cô nhún vai.

[Nhật ký chinh phục của Lộ ảnh đế ]
Tất cả độ hảo cảm không làm tăng tiến độ chinh phục đều là đang giở trò lưu manh.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng