Nhan Thư đoán họ chắc chắn đã nghe thấy những gì cô nói.
Chỉ là cô không quan tâm họ phản ứng ra sao.
Nói xong, cô xoay người, rẽ sang một con phố khác, tách khỏi họ một cách dứt khoát, như thể từ đầu đến cuối cô vốn không thuộc về cùng một nhịp điệu.
Buổi sáng trôi qua trong tiếng bước chân và ánh đèn của các cửa hàng.
Nhưng với cô em họ, đó gần như là một “hành trình chịu đựng”.
Tiếng kêu than không ngừng vang lên.
“Đau quá”
“Không đi nổi nữa.”
“Chân con sắp gãy rồi.”
Câu nào cũng xoay quanh chữ “đau”.
Ban đầu còn cố gắng bước tiếp, nhưng càng về sau, sắc mặt càng tái đi. Cuối cùng, nó trực tiếp ngồi bệt xuống ghế nghỉ trong trung tâm thương mại, không chịu đứng dậy nữa.
Đam mê mua sắm vốn rất lớn, nhưng lần này, cũng không thắng nổi cơn đau đang dâng lên từng đợt.
Cha dượng và mẹ Nhan Thư nhìn nhau, bất lực.
Kế hoạch ban đầu buộc phải thay đổi.
Cuối cùng, họ quyết định chiều nay về luôn, ít nhất phải đưa cô em họ về nhà trước.
Nhan Thư không phản đối, cô chỉ đơn giản nhắn tin cho Lộ Tranh, coi như tạm biệt.
Dù không đi chơi được bao nhiêu nơi, nhưng trong túi cô vẫn có vài món đồ cần thiết.
Không gọi là vui vẻ trọn vẹn nhưng cũng không phải tay trắng trở về.
Trên đường quay lại, cô chủ động mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ, vị trí này giúp cô tránh xa không khí phía sau.
Mẹ cô có thể tiện chăm sóc cô em họ đang nhăn nhó vì đau.
Còn cô chỉ cần đeo tai nghe, mở một bộ phim truyền hình, để bản thân chìm vào thế giới khác là đủ.
Không ai làm phiền, không cần nói chuyện, yên tĩnh đến mức dễ chịu.
Những ngày sau đó, cuộc sống của Nhan Thư trở nên đơn giản đến mức gần như đơn điệu, cô dành toàn bộ thời gian cho việc ôn tập.
Sách vở, đề bài, ghi chú chất đầy trên bàn. Việc viết truyện gần như bị bỏ sang một bên.
Thỉnh thoảng cô vẫn cập nhật vài chương, nhưng tất cả đều dựa vào bản thảo đã viết sẵn trước đó. Không có cảm hứng, cũng không có tâm trạng.
Cô không nghĩ quá xa, không vạch ra kế hoạch cụ thể cho tương lai.
Chỉ cảm thấy đi được bước nào thì đi, đôi khi, cuộc sống không cho bạn đủ thời gian để tính toán, chỉ có thể tiến lên, dù có sẵn sàng hay không.
Ngày 6, Kỳ thi tháng. Chỉ thi 6 môn, kéo dài trong 2 ngày. Áp lực không lớn như thi học kỳ, nhưng cũng đủ để khiến cả lớp bước vào trạng thái căng thẳng.
Sau khi thi xong chỉ một ngày sau, kết quả đã được công bố. Chấm bài bằng hệ thống online, nhanh đến mức khiến người ta có cảm giác chưa kịp chuẩn bị tâm lý.
Tiết Tin học sáng thứ Hai, không khí trong lớp hoàn toàn khác, không còn tiếng giảng bài, không còn tiếng cười đùa, chỉ còn âm thanh của bàn phím, tiếng thì thầm, và những ánh mắt dán chặt vào màn hình, ai cũng đang tra điểm.
Nhan Thư cũng mở hệ thống, nhưng trước khi nhìn vào điểm của mình, cô đã liếc qua một vòng.
750 điểm là tối đa, nhưng gần như không có ai dưới 500.
Đây chính là lớp chọn, nơi mà “trung bình” cũng đã là một tiêu chuẩn cao.
Khi ánh mắt cô dừng lại ở Lộ Tranh, cô càng im lặng hơn. Hơn 600 điểm, một con số không quá bất ngờ nhưng vẫn đủ để tạo áp lực.
Thông thường, kiểu nam sinh như anh sẽ yếu ở Văn và Tiếng Anh, một hình mẫu điển hình của học sinh khối tự nhiên. Nhưng Lộ Tranh lại là ngoại lệ.
Tiếng Anh: 134.
Gần như xuất sắc.
Văn: 87.
Chỉ vừa chạm ngưỡng đạt.
Nhan Thư khẽ cười nhạt, môn duy nhất cô vượt qua anh chính là Văn 105 điểm.
Nhưng điều đó chẳng có ý nghĩa gì, bởi vì tổng điểm của cô chỉ là một con số khiến người ta không muốn nhìn lại.
Chỉ thi 6 môn, vậy mà điểm còn thấp hơn kỳ thi vào cấp ba hơn 100 điểm.
Không chỉ là tụt dốc mà là rơi thẳng xuống. Cô không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng trong lòng chỉ có một câu: mất mặt.
Lộ Tranh vẫn như thường lệ, ít nói, anh không hỏi điểm của cô, không tò mò, không dò xét.
Xung quanh, mọi người bắt đầu bàn tán.
“Cậu bao nhiêu điểm?”
“Trên 600 không?”
“Chết rồi, tớ tụt rồi .”
Bạn cùng phòng quay sang hỏi Nhan Thư.
Cô chỉ trả lời ngắn gọn:
“Không tốt.”
Cô không muốn giải thích, cũng không cần ai an ủi.
Nhưng hai ngày sau, mọi thứ bị phơi bày. Chủ nhiệm lớp trực tiếp dán bảng điểm trước cửa lớp, một bảng danh sách rõ ràng, tổng điểm, điểm từng môn, xếp hạng toàn khối.
Không còn chỗ để che giấu.Top 20 toàn khối, lớp họ chiếm 15 người, bao gồm cả 3 vị trí đầu.
Một con số đủ để chứng minh đây là lớp của những người giỏi nhất.
Lộ Tranh vì môn Văn kéo xuống một chút, đứng thứ hai toàn khối.
Còn Nhan Thư hạng 73, áp chót trong lớp.
Nếu đặt cô vào lớp bình thường đây là thành tích khá ổn, nhưng ở đây lại trở thành một điểm trừ rõ rệt.
Cô vốn đã vào lớp với vị trí gần cuối, hiện tại không những không tiến lên mà còn tụt xuống, bị vượt qua, bị bỏ lại.
Ngay sau đó, chủ nhiệm lớp thông báo thêm một việc—Đổi chỗ ngồi.
Top 15 học sinh trong lớp được quyền tự chọn vị trí.
Điều đó đồng nghĩa với việc những người ở phía dưới sẽ bị “điều chỉnh”. Nhan Thư hiểu rõ, việc cô và Lộ Tranh ngồi cùng nhau từ đầu chỉ là một sự trùng hợp hiếm hoi, không có gì đảm bảo nó sẽ kéo dài.
Sớm muộn cũng phải tách ra. Chỉ là cô không nghĩ ngày đó lại đến nhanh như vậy.
Lộ Tranh quay sang nhìn cô, giọng anh hạ thấp:
“Tớ sẽ không đổi chỗ.”
Nhan Thư nhìn anh, ánh mắt bình tĩnh.
“Nhưng tớ sẽ bị đổi. Cậu nên ngồi lên phía trước.”
Một câu nói rất đơn giản, nhưng đủ để khiến anh im lặng.
Đây là điều chỉnh toàn lớp, một mình anh không đổi cũng không thay đổi được gì.
Lần đầu tiên anh cảm thấy mình xử lý tình huống này không tốt.
Cuối cùng anh đứng dậy đi lên bục chọn chỗ.
Hàng thứ hai, một vị trí tiêu chuẩn, không quá gần, không quá xa.
Ở trường cũ, anh đã quen với cách sắp xếp này. Việc chọn vị trí với anh mà nói, không có gì khó khăn.
Chỉ là khi quay lại chỗ ngồi ánh mắt anh vô thức tìm đến Nhan Thư.
Cô đứng ở phía sau, không do dự không chần chừ.
Như thể đã sớm biết kết quả.
Hàng cuối vị trí mà đa số mọi người đều không muốn.
Cô kéo ghế ngồi xuống, động tác dứt khoát.
Không oán trách, không khó chịu, chỉ là quá bình tĩnh.
Khoảng cách giữa họ không chỉ là vài dãy bàn, mà là một ranh giới vô hình.
Lộ Tranh nhìn cô thêm một lần, trong lòng thoáng qua một suy nghĩ ở vị trí đó cô còn có thể tập trung học được không?
Còn Nhan Thư đã mở sách ra, như thể mọi thứ xung quanh đều không liên quan đến mình.
Nếu đã rơi xuống thì tự mình leo lên, không cần ai kéo, cũng không cần ai thương hại. Đây chỉ là bắt đầu, không phải kết thúc.