Chương 49: Tự làm tự chịu, đừng mong tôi thương hại đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 49: Tự làm tự chịu, đừng mong tôi thương hại.

“Thực ra mẹ tớ là một người rất mâu thuẫn.”

Nhan Thư chống cằm, giọng nói không lớn, nhưng rõ ràng từng chữ.

“Bà vừa muốn hòa nhập vào gia đình mới, lại vì tự ti nên lúc nào cũng nhẫn nhịn, chiều theo họ. Nhưng đồng thời, bà lại muốn bù đắp cho tớ… chỉ là càng làm vậy, khoảng cách giữa chúng tớ lại càng xa hơn.”

Cô đã nhìn thấu từ lâu, những gì mẹ cô làm, chỗ nào cũng đầy mâu thuẫn. Cuối cùng, hai bên đều không hài lòng, còn bà thì bị kẹt ở giữa, tiến không được, lùi cũng không xong.

Thật ra cô vẫn muốn bảo vệ bà, nhưng mẹ cô quá dịu dàng, quá dễ mềm lòng, luôn vì “đại cục” mà bỏ qua cảm xúc của cô.

Và kết quả? Chỉ là tự làm khổ mình.

“Tớ thật sự không biết phải đối mặt với cô ta thế nào nữa,” Nhan Thư khẽ thở dài. “Có khi không gặp nhau lại tốt hơn. Ít ra cũng đỡ cãi nhau. Tớ không muốn gây chuyện, nhưng nếu có người chọc tới thì tớ vẫn sẽ đáp trả thôi.”Người  mà cô nói, dĩ nhiên là cô em họ kia.

Cô vừa kể lại toàn bộ chuyện vừa xảy ra cho Lộ Tranh nghe. Vì cảm xúc vẫn còn dâng cao, giọng điệu mang theo sự chủ quan rất rõ ràng giống hệt như khi cô từng ngồi than phiền với bạn thân.

Chỉ là người trước mặt không phải “bạn thân bình thường”.

Lộ Tranh không thể đưa ra lời khuyên, bởi vì anh không có khái niệm về kiểu tình cảm đó.

Tình cảm của anh với cha mẹ vốn đã rất nhạt nhòa.Thời thơ ấu họ không ở bên anh, bỏ lỡ những năm tháng trưởng thành quan trọng. Sau này dù có bù đắp thế nào, cũng không thể đổi lại sự thân thiết được tích lũy từng ngày.

Anh nói chậm rãi: “Giờ tớ cũng không còn ghét họ như trước nữa. Họ không sai, tất cả chỉ là để sinh tồn. Họ cũng không hoàn toàn bỏ mặc tớ, cuối cùng vẫn quay về.”

Anh dừng một chút.

“Còn những thứ không có được thì chính là không có. Không cần phải cố cầu.”

Anh nhìn Nhan Thư, đột nhiên thấy buồn cười.

Một cô gái mới mười lăm tuổi, lại nói chuyện già dặn như vậy, nhưng nghĩ lại cô của mười năm sau cũng chẳng khác gì bây giờ.

Nhan Thư cũng muốn cười.

Ở một khía cạnh nào đó, hoàn cảnh của cô và Lộ Tranh giống nhau đến kỳ lạ, đều là vì cha mẹ mà nảy sinh khoảng cách, nhưng nếu nói kỹ, lại hoàn toàn khác.

Bữa ăn kéo dài đến tận ba giờ rưỡi chiều, Nhan Thư nhắn tin cho mẹ báo mình đã về khách sạn. Hỏi ra mới biết, họ vẫn đi tiếp theo lịch trình ban đầu.

Cô bật cười, một nụ cười không rõ cảm xúc.

Lộ Tranh còn trực tiếp mời cô đến nhà ăn tối, nói rằng trong nhà chỉ có một mình anh.

Nhan Thư lập tức từ chối, ai mà biết vào rồi còn có thể nguyên vẹn bước ra không?

Khoảng bảy giờ tối, mẹ gọi điện bảo cô ra ngoài ăn.

Nhà hàng là do cô em họ chọn, trang trí tinh xảo, mang phong cách cổ kính của thành phố cũ.

Còn giá cả, cũng “cổ kính” không kém, Nhan Thư vừa đứng trước cửa đã muốn quay đầu đi.

Cô từng mời bạn đến đây một lần, mỗi món đều từ ba chữ số trở lên, nhưng hương vị lại không hợp khẩu vị cô.

Bắt cô ăn ở đây, đúng là lãng phí.

Cô em họ vẫn đang ra sức thuyết phục cha dượng gọi món, nói rằng đã tra đánh giá, nhà hàng này rất nổi tiếng.

Nó liên tục đọc tên mấy món đặc sắc, nói đến hoa mỹ, cuối cùng mới khiến ông cắn răng ngồi xuống.

Dù sao bữa này cũng phải tốn cả nghìn, không phải không trả nổi nhưng ông thấy không cần thiết, chỉ là không muốn mất mặt.

Nhan Thư ngồi đối diện, chán nản lướt điện thoại.

Không phải quán không ngon, mà là vị quá thanh, lại hơi ngọt.

Cô không thích ăn ngọt, càng không thích đồ nhạt.

Gia đình cô em họ vốn ở vùng trung, khẩu vị còn nặng hơn cô.

Quả nhiên khi món ăn được bưng lên, cha dượng nếm thử miếng đầu tiên đã hối hận.

Hầu như không có ớt, món nhìn đẹp mắt, nhưng vị thì nhạt nhẽo, ngay cả thịt kho cũng ngọt.

Cô em họ biết mình sai, không dám nhìn ông.

Đến lúc thanh toán, nhìn con số trên hóa đơn, sắc mặt ông càng khó coi. Bữa này thật sự không đáng.

Nhan Thư ăn rất ít, ra khỏi nhà hàng, cô rẽ sang hướng khác.

Trong con hẻm gần đó có một quán bán bánh bao nước đã mở từ rất lâu, mấy chục năm rồi, nên hương vị rất chuẩn, đậm chất truyền thống.

Mẹ cô lo lắng, đi theo. Khi thấy Nhan Thư xách một hộp bánh bao trở lại, mùi thơm lan tỏa khắp nơi, mắt cô em họ lập tức sáng lên.

Ăn đồ ngọt cả buổi đúng là muốn nôn, Nhưng Nhan Thư không ăn đồ đắt tiền, lại chạy đi mua bánh bao rẻ tiền.

Khoảng cách giữa thành phố lớn và thị trấn nhỏ đúng là thể hiện ở đây, nó khẽ hừ một tiếng, tỏ vẻ khinh thường.

Buổi tối, cô em họ không quay về phòng, Nhan Thư một mình, vô cùng thoải mái.

Viết xong 5000 chữ, đã qua nửa đêm, lúc này, cửa phòng mới bị đẩy ra.

Cô em họ miễn cưỡng bước vào. không thèm nhìn Nhan Thư, trực tiếp chui vào chăn, tiếp tục nghịch điện thoại.

Có vẻ nó đã đọc xong cuốn sách đầu tiên của Nhan Thư, giờ đang đọc tiếp tác phẩm mới.

Nhan Thư liếc qua màn hình lập tức nhận ra toàn là bản lậu.

Mấy chục tệ cũng không chịu bỏ, còn dám giả vờ fan chân ái trước mặt cô, Nhan Thư lắc đầu.

Ngày hôm sau, lịch trình chính là đi dạo phố ở trung tâm thành phố.

Dù đã lâu không quay lại, nhưng nơi này cô từng sống vài năm, mọi thứ hẳn là không thay đổi nhiều.

Nhan Thư đúng là có đồ cần mua, sáng sớm đã chuẩn bị tiền, hứng khởi rời khỏi phòng.

Cha dượng và mẹ vẫn chưa ra, cô em họ đi phía sau.

Phòng họ ở tầng hai, không cần đi thang máy.

Cô em họ mím môi.

Nhan Thư đeo balo, kiểu dáng đơn giản, màu sắc đơn điệu nhưng khi khoác lên vai cô, lại nhìn rất thuận mắt.

Ngược lại cái túi của nó, đen sì, vừa cũ vừa quê.

Mẹ còn nói “màu đen dễ giặt”, không cho nó mua kiểu khác.

Nó thậm chí không có quyền lựa chọn.

Ánh mắt nó dần trở nên lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào gáy Nhan Thư, cái móc treo trên balo cứ lắc lư trước mắt.

Khi lý trí kịp quay lại tay nó đã vươn ra.

Nhan Thư phản ứng nhanh hơn, một tay vốn đặt hờ trên lan can, lập tức siết chặt, cả người nghiêng về phía đó, giữ thăng bằng.

Đồng thời cô xoay tay, kéo mạnh cô em họ biến nó thành điểm tựa.

Cô em họ không kịp dừng lại, bị kéo lệch trực tiếp lăn xuống ba bậc cầu thang cuối cùng.

“Á!!!”

Tiếng hét vang lên, túi xách chứa đầy đồ, đè lên người nó, chân co quắp, đau đến mức không đứng dậy nổi.

Nhan Thư chỉ liếc một cái, ánh mắt lạnh nhạt, sau đó đi thẳng qua.

Tay cô chỉ bị trầy nhẹ vào lan can, cơn đau chỉ thoáng qua, cô còn tốt bụng đến mức giúp một người vừa định đẩy mình sao?

Nếu vừa rồi thành công còn năm bậc thang phía sau, hậu quả của cô sẽ nghiêm trọng hơn nhiều.

“Trân Di! Trân Di!”

Mẹ cô chạy tới, hoảng hốt đỡ nó dậy, cha dượng thì cầm túi giúp.

Nhan Thư đứng ở khúc rẽ, nhìn tất cả, không tiến lên.

Cô em họ vừa khóc vừa nói: “Con không muốn đi nữa đau quá”

Mẹ cô nhìn sang Nhan Thư: “Sao con không đỡ em một chút?”

Nhan Thư khẽ cười. ánh mắt lướt qua cô em họ. Nó nào dám nói thật.

Chỉ có thể cắn răng: “Không không cần.”

Giận đến nghẹn họng.

Tại sao, Tại sao cô lại tránh được?! Nhan Thư không nói gì, ánh mắt lạnh đi.

Tự làm tự chịu, còn muốn trách cô? Đây là phòng vệ chính đáng.

Cha dượng vốn định tối qua đưa cô về, nhưng bị mẹ ngăn lại.

Trong lòng vốn đã không vui, giờ càng không muốn quan tâm, nhưng cũng vì bữa ăn hôm qua, ông có chút khó chịu với cô em họ.

Ông lạnh nhạt nói: “Ta có thuốc dán, lát nữa dán cho con.”

Về phòng, ông kiểm tra sơ qua.

“Chỉ là bong gân nhẹ, không sao,” ông nói, “xoa bóp chút là được.”

Nhưng lực tay lại rất mạnh, cô em họ đau đến kêu lên, nước mắt rơi như mưa.

Nhan Thư đứng ngoài hành lang, mất kiên nhẫn. Nhìn tình hình này, hôm nay còn đi được không?

Họ không đi thì mặc họ, cô nhất định phải đi.

Cuối cùng, dưới áp lực, cô em họ vẫn cắn răng đứng dậy, cha dượng lái xe chở họ đi.

Thành phố lớn, đi trung tâm mà lái xe chính là tự hành xác.

Tắc đường khắp nơi, xe nhích từng chút một, đến nơi đã hơn mười giờ.

Tiểu Bảo hứng khởi chạy phía trước cùng cha dượng.

Cô em họ mỗi bước đi, sắc mặt lại trắng thêm, mẹ cô phải dìu từng chút.

Nhan Thư đi giữa, nhàn nhạt nhìn hai bên không hứng thú.

“Các người đi trước đi,” cô nói, “tôi có đồ cần mua.”

Cô quen khu này.

Sau Quốc Khánh trời sẽ lạnh, cô cần mua bình giữ nhiệt, còn muốn đổi chuột và tai nghe—loại bluetooth, tiện hơn.

【Nhật ký chinh phục của Lộ ảnh đế 】

Hiện tại không vào cũng không sao.

Sớm muộn gì cũng dụ được em vào.

Đến lúc đó…

Không cần ra nữa.

Nhan Thư: [run rẩy]
Có cảm giác mình đang bị ai đó nhắm tới rồi.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng