Chương 48: Không ai có quyền khiến tôi cúi đầu đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 48: Không ai có quyền khiến tôi cúi đầu.

Sắc mặt cô em họ hơi đỏ lên, lúng túng nói: “Tớ chỉ là thấy cậu…”

“Nếu khó chịu thì cứ nói thẳng,” Nhan Thư bình tĩnh cắt lời, giọng điệu thản nhiên đến mức khiến người ta nghẹn lại, “cậu nói kiểu này, mọi người đều khó xử. Cứ yên tâm, lòng tôi rộng như biển.”

Cô em họ bị chặn họng, nhất thời không biết đáp lại thế nào. Cây kem trong tay đã bắt đầu chảy, từng giọt trượt xuống lớp vỏ giòn.

Người cha dượng cố nén sự bực bội trong lòng, nhẹ giọng giảng hòa: “Đều là người một nhà, cãi nhau như vậy còn ra thể thống gì. Trân Di, nó là chị họ của con”

“Chị họ gì chứ? Không có quan hệ máu mủ thì tính là gì? Nó chẳng liên quan gì đến con!” Cô em họ đột nhiên cao giọng, bỏ mặc cây kem, quay đầu chạy đi, còn cố nặn ra vài giọt nước mắt.

“Trân Di!” Mẹ của Nhan Thư vội vàng đuổi theo. Vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp ánh mắt trách móc của chồng: Đã bảo đừng đưa nó đến rồi, nó đến là y như rằng xảy ra chuyện.

“‘Nó’ ở đây, đương nhiên là chỉ Nhan Thư.”

Giọng Nhan Thư cũng trở nên lạnh đi: “Nó không nhận tôi là chị, tôi cũng chưa từng coi nó là em họ. Gia giáo như vậy, tôi chỉ có thể đứng ngoài xem kịch thôi. Dù sao hoàn cảnh trưởng thành của chúng ta khác nhau. Có vài người đừng quá tự cho mình là đúng, những gì các người sắp xếp chưa chắc đã là tốt nhất.”

Cô nói không rõ là nhắm vào ai.

Ánh mắt cô lại rơi vào người cha dượng, khẽ cười: “Tuổi này vốn nên tùy hứng một chút. Tôi với Uông Trân Di bằng tuổi nhau, nó được phép, tại sao tôi không? Nhưng nếu tôi cũng tùy hứng, không biết có sống nổi dưới đống lời cay nghiệt của mọi người không.” Không hề nể nang.

Cha dượng đang dắt tay Tiểu Bảo. Mẹ và cô em họ đều không có ở đây, nếu đã muốn xé mặt, ông cũng không cần giả vờ nữa.

Nhan Thư đúng là chẳng cho ông chút thể diện nào!

“Ta cưới mẹ con là vì yêu bà ấy, không phải vì con,” ông lạnh giọng nói, “Nhan Thư, ta đã chu cấp vật chất cho con như vậy cũng coi như làm tròn trách nhiệm rồi. Con không thể ngoan ngoãn nghe lời hơn một chút sao? Con có tư cách mà tùy hứng à?”

Nhan Thư cười nhạt: “Vậy tại sao ông lại đưa tôi đến đây?”

Cha dượng nghẹn lại: “Ta…”

“Còn không phải vì cái sĩ diện nực cười của ông sao?” Cô nói thẳng không vòng vo, “Có bản lĩnh thì bây giờ đưa tôi về đi. Cả nhà các người cứ vui vẻ chơi đùa, đỡ phải vì tôi mà mất hứng.”

“Được thôi! Tối nay ta sẽ đưa con đi ngay!” Giọng ông lớn đến mức làm Tiểu Bảo giật mình, lùi sang bên cạnh, không dám nắm tay ông nữa.

Nhan Thư không hề dao động. Nụ cười trên mặt cũng tắt hẳn. Cô xoay người đi về phía lối ra, khí thế vẫn không hề giảm sút.

Đúng lúc này, cô em họ chạy quay lại, mẹ vẫn chưa kịp tới.

Không biết mẹ đã nói gì với nó, chỉ thấy trên mặt nó đầy vẻ không phục, hướng về phía lưng Nhan Thư mà hét lớn: “Nhan Thư, cậu bỏ đi như vậy là hèn đấy! Tưởng quay lưng đi là ngầu lắm à? Đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi phải không!”

Nhan Thư đột nhiên quay đầu lại.

Khóe môi cô khẽ cong lên.

Nụ cười nhàn nhạt ấy lại khiến sống lưng cô em họ lạnh toát.

Cô chậm rãi nói từng chữ: “Uông Trân Di, cậu nghĩ mẹ cậu là nhà văn xuất bản thì ghê gớm lắm à? Tôi đã đọc những gì bà ta viết rồi. Mấy bài tản văn hồi ức về bà ta và ‘con trai’ còn tự nhận là sinh viên xuất sắc của một trường đại học danh tiếng. Mẹ cậu có con trai à? Nói thử xem, là tôi viết chơi cho vui như thế này hay là mẹ cậu – kẻ nói dối kia – viết hay hơn?”

Chuyện này, cả cha dượng và mẹ cô đều không biết.

Cha dượng không thích văn chương, chỉ biết mẹ của Uông Trân Di có sách xuất bản, còn nội dung thế nào thì không rõ. Mẹ Nhan Thư lại càng không quan tâm.

Nụ cười của Nhan Thư như bóng ma, lời nói của cô như len vào tai đối phương không thể ngăn cản. Sắc mặt cô em họ lập tức trắng bệch.

Mẹ nó luôn muốn có con trai, nên đã bịa ra câu chuyện đó. Vì vậy, kỳ vọng dành cho nó luôn rất cao, muốn nó thay “đứa con trai tưởng tượng” ấy hoàn thành mọi thứ.

Nhưng Nhan Thư làm sao biết được?!

Ánh mắt nó càng né tránh, Nhan Thư càng nhìn thẳng vào. Với vẻ khinh miệt, nửa cười nửa không.

“Có những chuyện tự mình biết là được rồi. Đừng ép tôi nói ra.”

Nói xong, Nhan Thư đã đi xa.

Cô đương nhiên biết, ở kiếp trước, chuyện của mẹ cô em họ bị phanh phui. Hành vi lừa dối đó khiến bà ta bị dư luận lên án dữ dội.

Khoảng năm năm sau, khi bộ ba tác phẩm về “bà và con trai” trở nên nổi tiếng, sự thật bị đào ra. Từ một nhà văn bán chạy, bà ta biến thành kẻ bị cả xã hội chỉ trích.

Khí thế của cô em họ lập tức giảm đi, nhưng vẫn cố tỏ ra hung hăng: “Đi rồi càng tốt! Tôi không muốn nhìn thấy nó!”

Nhưng trong lòng nó lại vô cùng bất an.

Chú nó không để tâm đến lời Nhan Thư nói, nhưng chuyện này có nên nói với mẹ không? Nó không biết Nhan Thư rốt cuộc biết bao nhiêu.

“Đó là con gái tôi.”

Giọng nói của mẹ Nhan Thư đột nhiên vang lên, không biết từ lúc nào, bà đã đứng phía sau họ. Giọng bà không còn dịu dàng như trước, mà chất chứa những cảm xúc phức tạp.

Trong mắt cha dượng và cô em họ, bà luôn là người hiền lành, dễ chịu, chưa từng nổi nóng. Nhưng lúc này, bà lại hoàn toàn khác.

“Tiểu Thư cũng là đứa con tôi mang nặng đẻ đau mười tháng” giọng bà nghẹn lại, “dù con bé có thế nào đi nữa.”

Bà không nói tiếp, nhưng cảm xúc ấy vừa bất lực vừa tuyệt vọng, đã nói lên tất cả.

Bà vừa lấy điện thoại gọi, vừa hỏi cha dượng Nhan Thư đi hướng nào. Ông đang tức giận, làm sao để ý, chỉ ấp úng không rõ.

Lòng bà càng lạnh, may mà Tiểu Bảo nhỏ giọng nói: “Chị đi về phía đó ạ!”

Cuộc gọi trước bị cúp máy, bà thở dài định đi: “Anh đưa hai đứa về xe đi. Tôi đi tìm Tiểu Thư. Tôi muốn hai mẹ con ở riêng một lúc, ở thành phố xa lạ này, con bé một mình anh cũng yên tâm được sao?”

Trong giọng nói đã có sự trách móc.

Cha dượng không thể biện minh. Sai vốn là ở ông. Nhưng trong lòng ông vẫn đổ lỗi cho Nhan Thư.

Nếu không phải cô cố chấp, không chịu nhường nhịn, mọi chuyện đã không thành ra thế này!

Sau vài lần gọi lại, cuối cùng điện thoại cũng được kết nối.

“Mẹ.”

Giọng Nhan Thư truyền qua điện thoại.

Dù xung quanh ồn ào, nhưng tiếng “mẹ” ấy vẫn rõ ràng đến mức khiến bà run lên.

“Tiểu Thư! Con đang ở đâu? Mẹ đi tìm con!”

“Sau khi mẹ lấy dượng, con dường như không còn tồn tại trước mặt mẹ nữa” cô né tránh câu hỏi, nói khẽ, “con nghĩ chỉ cần ngoan ngoãn, mẹ sẽ vui sau đó mẹ có Tiểu Bảo”

Giọng cô càng lúc càng nhỏ, nhưng từng chữ đều đâm vào tim bà.

“ Tiểu Bảo có làm loạn, có cáu gắt, mẹ cũng không trách còn dỗ dành”

“Chúng ta về nhà đi,” bà không muốn nghe thêm nữa, “mẹ và con, chúng ta về.”

Nhan Thư khựng lại: “Mẹ…”

“Mẹ đã nghĩ rất nhiều,” bà ngẩng đầu, nhìn về phía chồng, ánh mắt bình tĩnh đến lạnh lẽo, “nếu con gái mẹ sống trong gia đình này với tâm trạng như vậy thì mẹ cũng không có lý do ở lại. Mẹ tái hôn, là vì muốn hạnh phúc cũng là vì con.”

Những lời này, với bà mà nói, quá nặng nề, bà luôn nhẫn nhịn, luôn nhường bước, khiến người ta tưởng bà đã hoàn toàn bỏ lại quá khứ để hòa nhập vào gia đình mới. Khi nói ra, bà còn có chút chờ đợi, có lẽ con bé sẽ cảm động? Ít nhất cũng nên có phản ứng gì đó.

Hai mẹ con họ, quá cần một khoảng thời gian riêng.

“Đừng!” Nhan Thư lập tức nói, “Con thế nào không quan trọng. Con rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình. Chỉ cần mẹ sống vui là được, đừng coi con là gánh nặng con muốn ở một mình một chút, không đi xa, nhưng tạm thời không muốn gặp họ.”

Giọng cô nhỏ dần.

Bà cầm điện thoại, tay khựng lại giữa không trung, cảm xúc phức tạp dâng lên.

Sự hiểu chuyện của con khiến bà vừa nhẹ lòng, vừa đau đớn, bà nợ con quá nhiều.

Trong một quán trà trang trí tinh tế, Nhan Thư ngồi trên ghế sofa màu nâu cổ điển, lặng lẽ cúp máy.

Trong mắt cô có hơi nước, nhưng mãi không rơi xuống.

Lộ Tranh đặt nĩa xuống, trầm giọng hỏi: “Cậu cần một bờ vai không? Hoặc một cái ôm?”

“Thôi,” Nhan Thư bật cười, nhưng nụ cười còn buồn hơn khóc, “tớ không thích khóc.”

Khóc chỉ là công cụ để cô giành lấy sự thương hại, phần lớn thời gian, cô không thích, nhất là khi Lộ Tranh ở đây.

Dù hai người đã khá thân, thậm chí anh còn lộ ra chút tình cảm khác thường, nhưng vẫn là khác giới.

Hơn nữa, cô còn nghi ngờ anh cũng là người sống lại như cô.

“Tớ chỉ là không biết nên khóc vì ai,” cô lau nhẹ khóe mắt.

Những giọt nước chưa kịp thành hình đã biến mất. Không ai có thể tưởng tượng vừa rồi cô còn đỏ mắt, như sắp khóc.

Cô vốn nhỏ nhắn, khuôn mặt chỉ bằng bàn tay, đôi mắt long lanh, hơi đỏ lên giống như một con thỏ. Lộ Tranh âm thầm nghĩ.

Anh cảm thấy hình tượng “chính đạo” của mình đang lệch hướng dần.

【Nhật ký chinh phục của Lộ ảnh đế】

Thỏ là một sinh vật rất đáng yêu.

Muốn xoa.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng