Chương 46: Cùng một thành phố, mỗi người một tâm tư đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 46: Cùng một thành phố, mỗi người một tâm tư.

Sáu trăm hai mươi điểm.

Cô em họ gần như nghi ngờ tai mình vừa nghe nhầm.

Đó là mức điểm đứng đầu lớp của họ! Sao lại có thể rơi vào người Nhan Thư được chứ?

Nghĩ lại mình được 596 điểm đã có thể lọt vào top 5 trong lớp, nếu Nhan Thư thật sự chỉ đứng thứ ba từ dưới lên, vậy lớp của cô ấy trình độ phải cao đến mức nào?

“Thôi không nói chuyện này nữa,” mẹ Nhan Thư nhẹ nhàng nắm tay cô em họ, đổi chủ đề, “Tiểu Thư nếu chịu khó hơn trong học tập thì sẽ tiến bộ thôi. Con học giỏi, sau này có thể chia sẻ kinh nghiệm cho nó, ảnh hưởng dần dần.”

Câu “học giỏi” này, lần này lại khiến cô em họ có chút xấu hổ.

Nếu là trước kia, cô ta chắc ccậu ta sẽ lập tức nhận lời. Nhưng bây giờ cô ta lại không dám.

Lời mẹ Nhan Thư nói rất tự nhiên, nhưng lại là sự thật. Điểm của Nhan Thư cao hơn cô ta nhiều như vậy, cô ta làm sao có thể tiếp nhận nổi?

Còn đương sự thì đang nhắm mắt, trông như đã ngủ rồi.

Thật ra Nhan Thư ngủ rất nông. Dù có mệt đến đâu cũng không dễ dàng chìm vào giấc ngủ, huống chi bây giờ chỉ là buồn chán.

Điểm đến lần này, kiếp trước cô đã đi không biết bao nhiêu lần, thậm chí còn có một căn biệt thự nhỏ ở đó. Nhắc đến nơi này, cô thực sự chẳng còn hứng thú.

Đồng ý đi, chỉ là để ông bà ngoại vui lòng.

Hiện tại giao thông phát triển, đường đến các điểm du lịch cô đã thuộc nằm lòng, nhắm mắt cũng có thể nhớ.

Cho nên, cô không giống cô em họ và Tiểu Bảo hào hứng đến mức cầm điện thoại nghiên cứu lịch trình.

Đúng như dự đoán của Nhan Thư, khi xe đến ranh giới giữa hai tỉnh thì đã là buổi chiều. Phía trước là một hàng xe dài dằng dặc, không thấy điểm kết thúc.

Cô ngủ một giấc dậy, vươn vai, lại tiếp tục xem phim.

Dượng dừng xe ở trạm nghỉ, bảo mọi người xuống đi dạo, hít thở không khí.

Mẹ Nhan Thư dắt tay Tiểu Bảo, dịu dàng giới thiệu xung quanh. Cô em họ ôm điện thoại đọc tiểu thuyết, quá chăm chú đến mức suýt trượt chân. Rõ ràng là không có kinh nghiệm vừa đi vừa chơi điện thoại.

Khi Nhan Thư đi ngang qua, vô tình liếc thấy hai chữ “Giản Tiểu Bạch”.

Cô chợt có chút hứng thú, không ngờ cô em họ lập tức như bảo vệ báu vật, tắt màn hình, lùi lại một bước:
“Cậu nhìn cái gì?”

Nhan Thư giơ tay:
“Không nhìn gì cả.”

Rồi cô nhướng mày:
“Cậu đang đọc tiểu thuyết à? Cũng đọc loại này?”

Cô em họ liếc cô một cái, thấy mẹ Nhan Thư ở gần đang lén quan sát, đành miễn cưỡng đáp:
“Dù sao cũng không phải của cậu.”

Nhan Thư trước đây từng nói mình viết tiểu thuyết. Dù chuyện đó là từ trước Tết, nhưng cô ta nhớ rất rõ. Mẹ cô ta còn từng bàn tán chuyện này.

Trong mắt người lớn, văn học mạng đầy những nội dung lệch chuẩn, không phù hợp cho thanh thiếu niên. Nhưng bản thân cô ta cũng thích đọc, nên chỉ giả vờ không để ý.

Cô ta từng thử viết, vào diễn đàn mới biết ngay cả ký hợp đồng cũng không nổi, chứ đừng nói đến tiền nhuận bút. Những lời Nhan Thư nói, theo cô ta, hơn nửa là không đáng tin.

Nhan Thư chỉ cười nhẹ, ánh mắt mang theo chút ý vị sâu xa:
“Giản Tiểu Bạch, Lộ Thanh Thần?”

Cô em họ sững lại:
“Sao cậu biết?”

Thật trùng hợp, cuốn đó chính là do cô viết.

“Truyện từ trước Tết rồi nhỉ,” Nhan Thư nói bình thản, “tớ cũng đọc, khá hay.”

Dù tìm được chủ đề chung, sắc mặt cô em họ vẫn không hề dịu đi, như thể không muốn dính dáng đến cô, nhưng vì quá thích truyện, cô ta vẫn không thoát ra.

Nhan Thư cũng chẳng muốn dây dưa thêm, nói xong liền rời đi.

Truyện cũ có hay đến đâu thì sao? Truyện mới của cô còn chưa có bản thảo dự trữ.

Gần đây trang web điều chỉnh nhóm, thay một loạt biên tập mới. Biên tập mới có vẻ rất coi trọng cô, liên tục đẩy đề cử.

Đừng nói đến bản thảo chuẩn bị lên kệ, ngay cả chương thêm cho đề cử cô cũng không biết đào đâu ra.

Chỉ nghĩ thôi đã thấy mệt, tại sao cô lại đồng ý đi chơi chứ!

Sau khi quay lại xe, tinh thần Nhan Thư tốt hơn nhiều.

Cô em họ thì mệt, ghế sau yên tĩnh hẳn.

Thế là Nhan Thư lấy điện thoại ra, cuối cùng cũng bắt đầu nghiêm túc gõ truyện.

Khi đến nơi đã là một giờ sáng.

Nhan Thư chụp lại một tấm hình ở trạm dừng chân rồi gửi cho Lộ Tranh, kèm theo biểu tượng than trời trách đất như muốn nói: “Đi kiểu này mệt chết mất!”
“Du lịch tự lái dịp Quốc khánh, muốn chết.”

Gửi xong cô liền cất điện thoại.

Giờ này, đồng hồ sinh học nhắc cô phải ngủ. Nhưng từ đây đến khách sạn còn một đoạn, dượng lại lần đầu đến, mọi thứ đều phải dựa vào GPS.

Hai người phía sau đã ngủ dậy, hào hứng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Thành phố H về đêm, đèn neon rực rỡ, phồn hoa đến cực điểm, cảnh tượng này, ở thành phố của họ hiếm khi thấy.

Hai giờ rưỡi sáng mới nhận phòng.

Đặt hai phòng đôi, nghĩa là cô em họ phải ngủ chung phòng với cô.

Nhan Thư khẽ nhíu mày, gần như có thể đoán trước cảnh “gà bay chó sủa” tiếp theo.

So với sự bình thản của cô, phản ứng của cô em họ lớn hơn nhiều:
“Con phải ngủ chung với cô ta?”

“Trân Di!” dượng quát nhẹ, “Đừng làm loạn, đó là chị con.”

Câu này chỉ lọt vào tai Nhan Thư, cô chỉ nhún vai, không có phản ứng gì, như đã quá quen với kiểu này.

May mà mẹ Nhan Thư không có ở đây, nếu không phản ứng này thật sự quá mất mặt.

Cô em họ hậm hực, nhưng vẫn không cho Nhan Thư sắc mặt tốt.

Nhan Thư thậm chí không nhìn cô ta, trực tiếp vào phòng tắm, cô còn mong cô ta chịu không nổi mà sang phòng bên kia. Một mình cô còn thoải mái hơn, nếu không thì cô làm sao dùng laptop viết truyện?

Cô không muốn để cô ta thấy. Gần ba giờ cô mới lên giường, cô em họ ngủ đủ rồi, chẳng buồn ngủ, dựa lưng chơi điện thoại, không nói chuyện.

Nhân Thư ngáp một cái rồi mở điện thoại xem tin nhắn của cậu ấy.

1:13 sáng, có một tin từ Lộ Tranh.

Thành phố H? tớ cũng ở đây.

Cơn buồn ngủ lập tức tan biến.

【Cậu không ở nhà à?】

Lần này cậu ta không trả lời ngay.

Đến khi Nhan Thư đọc hết tin nhắn của cậu ấy, nhét điện thoại xuống gối, cô mới ngủ.

Có lẽ vì tinh thần mệt mỏi, đêm đó cô ngủ rất ngon, một mạch đến sáng.

Quốc khánh là mùa du lịch cao điểm đông người đến mức kinh khủng, muốn ít phải xếp hàng, chỉ có cách dậy sớm.

Nhưng vì hôm qua đi đường cả ngày, đến 8 giờ mẹ Nhan Thư mới gọi hai người dậy.

Dượng thì tràn đầy năng lượng, 7 giờ đã đi mua vé tham quan bảo tàng khoa học, còn mua cả đồ ăn sáng nóng hổi.

Không giống người vừa lái xe cả ngày chút nào.

Nhan Thư không có tính cáu khi thức dậy, hôm qua cũng nghỉ ngơi đủ, nên nhanh chóng thay đồ.

Cô em họ thì nằm lì một lúc lâu mới chịu dậy, động tác chậm chạp, ra ngoài muộn hơn cô tận mười phút.

Trong điện thoại, Lộ Tranh đã trả lời từ hơn 7 giờ.

【Bố mẹ tớ sống ở đây, Quốc khánh đón tớ qua. Họ sợ tớ cô đơn.】

Thật ra cậu ta không thích. cậu thích một mình hơn.

Nhan Thư nhớ kiếp trước cậu ta cũng có nhà ở đây, nên không thấy lạ.

Giờ cậu ta đã có thể bình thản nói “bố mẹ”, như thể không phải đứa trẻ từng thiếu thốn tình cảm.

Nếu là người khác, chắc sẽ thấy khó chịu.

Nhan Thư hỏi:
【Cậu không có em trai à?】

Trong kiểu gia đình này, em nhỏ thường rất phiền.

Ví dụ như Tiểu Bảo. Ví dụ như cô em họ.

Cậu ta trả lời ngay:
【Trẻ con, phiền. Bám tớ suốt, muốn thân thiết.】

Giọng đầy bất lực.

Nhan Thư bật cười.

Dù cậu ta nói nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng tình hình tốt hơn cô nhiều.

Ít nhất có người muốn thân thiết, còn Tiểu Bảo chưa bao giờ bám cô.

Cô nghĩ nên nói kiểu “hãy trân trọng tình thân này”, nhưng lại thôi.

Lộ Tranh là kiểu người rất rõ ràng, không thích là nói thẳng là không thích.

Cô không muốn ép cậu ta, thay vào đó, cô than phiền về cô em họ. Câu chuyện lại chuyển sang chuyến đi.

【Tớ quen chỗ này, có thể làm hướng dẫn viên.】

Cậu ta nói.

Nhan Thư khựng lại, câu này không giống người từng sống ở thị trấn nhỏ.

Dù cậu ta đến đây, thời gian ngắn sao có thể “quen”? Chỉ cần nghĩ kỹ là thấy có gì đó không đúng.

Nhưng cậu ta nói rất tự nhiên. qua màn hình, cô không biết đó là ám chỉ hay vô tình.

Cô trả lời:
【Bố mẹ tớ ở đây, không tiện, tớ cũng quen chỗ này.】

Trong phòng khách rộng lớn, đèn chùm phản chiếu ánh sáng lấp lánh.

“Anh ơi… kẹo…" Cậu bé cầm hai cây kẹo, lấy hết dũng khí đưa ra, nhưng ánh mắt lạnh nhạt của thiếu niên khiến cậu rụt lại.

Anh trai vẫn không thích cậu, con mèo cuộn mình trên cửa kính. Cậu bé chuyển mục tiêu, chạy đến chọc con mèo bằng kẹo.

Không gian lại yên tĩnh, Lộ Tranh dựa vào sofa, gõ nhẹ tay vịn, ánh mắt dừng lại trên câu: “Tớ cũng quen chỗ này.”

Cậu ta đã ám chỉ vài lần, nhưng thái độ của cô vẫn mơ hồ. Đến giờ, cậu ta cũng không chắc nữa cô có thể chấp nhận không?

【Nhật ký chinh phục của Lộ ảnh đế 】

Cô ấy đã đoán ra rồi hay chưa?

Ngày nào cũng đoán mò.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng