Chương 44: Khoảng cách đang rút ngắn đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 44: Khoảng cách đang rút ngắn.

Nghe giọng anh, Nhan Thư thậm chí còn cảm nhận được một chút tủi thân. 

Cô bật cười, cố ý hạ giọng mềm hơn:
“Có mỗi mình cậu thôi à?”

Đến còn sớm hơn cả cô. Cô đã tưởng mình đến sớm lắm rồi.

“Ừ, một mình,” giọng Lộ Tranh trở lại bình thường, chậm rãi nói, “Tớ đến sớm quá, còn chưa ăn tối. Mà hôm nay nhà ăn trường không mở.”

Khu này là cơ sở mới xây, xung quanh gần như chẳng có gì ăn. Dù có thì họ cũng không quen đường.

Nếu hệ thống có thực thể, chắc lúc này trên mặt nó đã viết rõ hai chữ “lạnh lùng”:
Cho dù nhà ăn có mở, e rằng cậu ta cũng sẽ không đi, mà tìm đủ lý do để đi “tán gái” thôi.

Loài người giả tạo, tính toán thật giỏi.

Thực ra Nhan Thư cũng chưa ăn tối. Nhà ông ngoại cô cách đây không xa, khu này cô khá quen, không lo chết đói. Thế là cô nói:
“Vậy cậu xuống đi, gặp ở sân trường khu cấp hai nhé. Tớ cũng chưa ăn, đi cùng luôn.”

Ký túc xá nữ ở khu cấp hai, còn ký túc xá nam lại sát dãy lớp cấp ba ở giữa tận ba tòa nhà. Nghĩ đến cũng bực. Nam sinh xuống lầu là vào lớp, còn nữ sinh về phòng phải đấu tranh tâm lý cả buổi.

Nhưng điều này lại đúng ý Lộ Tranh. Cậu chờ chính là câu nói này.

Cúp máy, xuống lầu.

Nhan Thư rất “ngoan” trang bị cho mình một chiếc điện thoại “cục gạch”, thay sim mới, lưu vài số cần thiết để tiện dùng song song. Còn Lộ Tranh thì vẫn mang smartphone. Dù sao để trong cặp cũng như một cục gạch, ngoài gọi điện thì chẳng dùng.

Cổng chính đương nhiên không đi được, học sinh nội trú bị cấm ra ngoài. Nhan Thư dẫn Lộ Tranh quen đường đến cổng sau. Đúng lúc có một thầy giáo đang dắt xe điện ra ngoài nhìn kỹ thì là giáo viên Toán của họ.

Lộ Tranh định né, ai ngờ Nhan Thư lại bước thẳng tới, chào hỏi cực kỳ tự nhiên.

Càng bất ngờ hơn là thầy giáo còn cười nói:
“Tiểu Thư, chưa ăn tối à?”

Nhan Thư cười tươi:
“Dạ, định lén ra ngoài ăn ạ.”

Thầy trêu vài câu rồi đi.

Lộ Tranh đứng bên cạnh nhìn mà hơi sững lại:
Mới khai giảng mấy ngày mà cô đã thân với giáo viên Toán đến vậy?

Nhan Thư thì hoàn toàn tránh né vấn đề này.
Cô đâu thể nói giáo viên Ngữ văn là ông ngoại mình, còn thầy Toán thì sống đối diện nhà cô?

Đi được một đoạn, Nhan Thư đột nhiên dừng lại quay đầu hỏi:
“Cậu muốn ăn gì?”

“Gì cũng được.”

Cậu đi theo cô, vốn dĩ “ý không nằm ở rượu”.

Nhan Thư lại hỏi:
“Ăn cay được không?”

Cậu khựng lại một chút:
“Được.”

Nhưng trong lòng đã cảnh giác.

Cái “cay” mà cô phải đặc biệt hỏi chắc chắn không bình thường.

Quả nhiên, mười phút sau, Nhan Thư dừng trước một quán lẩu lại còn là chuỗi nổi tiếng vì siêu cay.

Chưa vào cửa, mùi lẩu đã xộc thẳng vào mặt.

Chủ nhật vẫn có khách, nhưng vì ở ngoại ô nên không quá đông.

Nhan Thư kéo cậu ngồi cạnh cửa sổ. Cô gần như không chớp mắt, gọi một loạt món, rồi đẩy menu sang:
“Tớ gọi xong rồi, cậu xem thêm đi.”

Lộ Tranh trầm mặc.

Ánh mắt cậu lướt qua cô một lần nữa:
Người không béo nhưng sức ăn này chẳng lẽ do quần áo đánh lừa thị giác?

Nhan Thư cười gượng:
“À tớ gọi phần cho hai người rồi, thật ra không cần gọi thêm đâu.”

Lộ Tranh đặt menu xuống, không gọi gì thêm.

Nhan Thư cuống lên:
“Không được, gọi thêm đi, tớ sợ mình ăn hết mất”

Tốt lắm. Lỡ miệng rồi.

Sắc mặt cô lập tức thay đổi, cúi đầu im lặng.

Lộ Tranh khẽ lắc đầu, tiện tay thêm vài món, cậu vốn ít ăn lẩu, vì ăn xong toàn thân ám mùi. Nhưng nếu cô thích thì ăn cũng chẳng sao.

Chỉ là Nhan Thư đã tính sai, cô vốn muốn xem cảnh Lộ Tranh bị cay đến biến sắc.

Kết quả cậu ăn rất chậm, nhưng từ đầu đến cuối, mặt không đổi sắc, tim không loạn nhịp.

Ngược lại, Nhan Thư bị cay đến mức cổ họng như bốc cháy, cô cũng không ngờ quán này cay đến vậy.

Ngũ tạng lục phủ như đảo lộn, cuối cùng không chịu nổi, cô chạy vào nhà vệ sinh.

Cô vừa đi không lâu, Lộ Tranh lập tức ho sặc sụa, sau đó uống ừng ực Coca, nghe nói nước có ga giúp giảm cay.

【Ký chủ, ngài thật lợi hại, ăn cay giỏi vậy!】

Lộ Tranh cười lạnh một tiếng.

Coca hết sạch, chuyển sang uống nước lọc.

Cậu ăn được cay nhưng còn phải xem là kiểu cay nào, trong hoàn cảnh nào.

Khi Nhan Thư quay lại, Lộ Tranh vẫn ngồi đó, vẻ mặt như chưa có chuyện gì xảy ra. Rõ ràng là cô hỏi cậu có ăn cay được không, kết quả người gục trước lại là cô, quá mất mặt.

“Đi thôi” cô yếu ớt nói.

Hai người rời quán.

Về đến ký túc xá Nhan Thư “vinh dự” bị tiêu chảy.

Bạn cùng phòng ngửi thấy mùi lẩu trên người cô, cười nhạo:
“Đáng đời, đi ăn vụng một mình, không đau bụng mới lạ!”

Nhan Thư không buồn phản bác, cả đêm bụng âm ỉ đau, sáng hôm sau, cô mang theo hai quầng thâm mắt đi học.

Tiết đầu lại đúng môn Ngữ văn. Ông ngoại trước đó đã chỉ định cô làm lớp phó học tập. Thấy cô hôm nay uể oải, ông liên tục gọi tên cô trả lời.

Đến buổi chiều, bảng thông báo dưới lầu dán đầy poster sặc sỡ.

Các câu lạc bộ bắt đầu tuyển thành viên, lúc này, Nhan Thư mới có chút cảm giác mình đang học cấp ba, dù không giống như cô tưởng tượng.

Cô hỏi ý kiến bạn cùng phòng, không ngoài dự đoán,họ không hứng thú với mấy hoạt động tốn thời gian này. Hội học sinh cũng không muốn tham gia.

Nhan Thư nghĩ thấy có lý, định bỏ qua, nhưng tối tự học, trưởng câu lạc bộ âm nhạc đích thân đến quảng bá.

Một chị khóa trên nói giọng Đài Loan, cực kỳ đáng yêu, còn làm động tác trái tim, bán manh.

Cả lớp lập tức bị “đốn tim”, Nhan Thư cũng không ngoại lệ.

Cô lấy một tờ đơn đăng ký. Thấy cô giơ tay, Lộ Tranh cũng bình tĩnh lấy một tờ.

Nhan Thư không có năng khiếu âm nhạc, đăng ký chỉ vì thấy chị đó thú vị.

Cô liếc sang ở mục “nhạc cụ sở trường”, Lộ Tranh điền guitar, đều là những thứ cậu biết từ kiếp trước.

Có những điều dường như đã được định sẵn.

Nhan Thư thầm cảm thán: Đúng là xuất thân từ ban nhạc.

Buổi phỏng vấn diễn ra vào thứ Năm.

Người rất đông, Nhan Thư chỉ vừa ngân nga vài câu đã bị dừng lại, khiến cô lo lắng không yên.

Kết quả công bố vào thứ Ba tuần sau.

Không biết Lộ Tranh đã làm gì cả hai đều trúng tuyển, nhưng cậu lại trở thành trưởng nhóm thanh nhạc.

Trong lớp có gần mười người tham gia, bao gồm cả bạn cùng phòng của cô. Vừa về lớp đã trêu chọc không ngớt.

“Trưởng nhóm thanh nhạc?” Nhan Thư chống cằm, “Ngồi cùng cậu lâu vậy mà tớ chưa từng nghe cậu hát.”

Lộ Tranh khẽ nhíu mày:
“Bây giờ?”

Nhan Thư vội xua tay:
“Không tớ chỉ đùa thôi.”

Chủ đề kết thúc ngay lập tức. Tính cách của cô như vậy, nói chuyện với Lộ Tranh rất khó kéo dài.

Nếu cậu đổi bạn cùng bàn người mới chắc bị “ngộp chết” mất.

Nhưng nghĩ lại trong lớp, hình như chỉ có cô là nói nhiều nhất.

Cô chỉ nói đùa thôi, nhưng Lộ Tranh lại như nghiêm túc suy nghĩ, cả buổi không viết nổi một chữ bài tập.

Tối về ký túc xá.

Bạn giường đối diện lén lút thò đầu ra:
“Cho cậu biết một bí mật.”

Nhan Thư xua tay:
“Bí mật thì khỏi nói.”

Đúng lúc đó, một bạn khác xách túi đồ ăn vặt bước vào:
“Các chị em! Tối nay quẩy thôi!”

Hỏi mãi mới biết cô ấy có người yêu rồi.

Nam sinh lớp bên, học cùng cấp hai, thích nhau từ lâu, là nam chủ động tỏ tình, đồ ăn vặt cũng là cậu ấy tặng, mọi người cảm thán không thôi.

Nhan Thư chợt nhận ra con gái lớp chọn cũng không hề lạnh lùng như vẻ ngoài, chỉ là lúc đầu cô hiểu lầm.

Mới khai giảng chưa bao lâu đã có người yêu rồi.

Còn cô thì ....

“Thật ra lớp mình cũng nhiều trai đẹp,” một bạn nói, “ Nhan Thư, bạn cùng bàn cậu chẳng phải một người sao? Cho bọn tớ xin QQ của cậu ấy đi.”

Nhan Thư lập tức từ chối:
“Không được.”

Cô kia còn định hỏi tại sao, đã bị bạn bên cạnh kéo đi:
“Ngốc à, hoa đã có chủ rồi, cậu muốn bị đánh chết à?”

Cô gái le lưỡi, hiểu ngay.

Nhan Thư đã bị trêu đến mức tê liệt cảm xúc, cô lạnh nhạt quay đi rửa mặt, không buồn tranh luận.

Trường có chế độ rất nghiêm, một tuần ba bài kiểm tra nhỏ, một tháng một kỳ thi lớn.

Hết tháng đầu tiên, đúng dịp Quốc khánh. Ngày 6 và 7/10 là cuối tuần.

Rất tốt không được nghỉ, quay lại trường thi tháng.

Chiều tan học về nhà, Nhan Thư thấy mẹ đã đợi sẵn, mẹ nhiệt tình rủ cô đi chơi hai ngày, đáng tiếc Nhan Giác bận, không về.

Chuyến đi chỉ có cô và gia đình dượng, Nhan Thư vốn không hứng thú, nhưng ông bà ngoại lại rất mong cô đi.

Cô nghĩ một chút đi cũng chẳng sao, cuối cùng gật đầu đồng ý.

【Nhật ký chinh phục của Lộ ảnh đế】

Hóa ra kiếp trước vẫn chưa nghe đủ.

Không vội, thời gian còn rất dài.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng