Trong điện thoại vang lên một tiếng hét lớn.
Cậu nam sinh đang cầm máy lập tức vẫy tay, mấy đứa con trai xung quanh liền bu lại, trên mặt đều là nụ cười gian không thể che giấu. Ánh mắt chúng liếc nhanh xuống màn hình — tên người gọi hiện lên: “Tĩnh Bảo.”
Nhan Thư khẽ nhíu mày.
Bên phía ký túc xá nam ồn ào đến mức hỗn loạn, có người còn đang gào hát như lên đồng, nghe chẳng khác gì “quỷ khóc sói tru”. So với phòng bên này của cô, đúng là một trời một vực.
“Chào mỹ nữ,” cậu nam sinh kia nói, liếc nhìn đám bạn rồi cười đầy ẩn ý, “Lộ Tranh đang tắm. Có cần tớ gọi cậu ấy ra không?”
Thì ra là vậy.
Nhan Thư đáp: