Nhìn con số hiện lên trên màn hình, trong lòng Nhan Thư lại bình tĩnh đến lạ.
Không còn hồi hộp, cũng không còn cảm giác căng cứng như trước nữa. Tất cả dường như đã trôi qua, nhẹ nhàng như một cơn gió.
Điểm tối đa của kỳ thi trung khảo là 740. Cô đạt 620 điểm, trong đó 49 điểm môn thể dục góp công không nhỏ. Nhớ lại trước đây, cô từng là “kỳ hoa dị thảo” của tổ C, lăn lộn mãi quanh mốc hơn 300 điểm.
Còn bây giờ cô đã là người có thể chạm mốc 600.
Chỉ trong một năm học, tiến bộ của cô có thể nói là nhảy vọt.
Nhan Thư bước ra khỏi phòng, báo điểm cho ông bà ngoại. Bà ngoại lập tức cười tươi như hoa, nói tối nay nhất định phải nấu một bữa thật thịnh soạn. Còn ông ngoại thì vẫn giữ vẻ mặt bình thản, như đã sớm đoán trước:
“Cũng được.”
Một lời nhận xét rất công tâm.
Buổi chiều còn phải quay lại trường một chuyến để nhận bằng tốt nghiệp và phiếu điểm. Lớp còn tự góp tiền chụp một bộ ảnh kỷ niệm.
Nhan Thư đã hẹn mấy cô bạn, ra khỏi trường sẽ đi quẩy một trận. Vì mải chạy deadline nên suýt nữa cô đến muộn, khi vào lớp thì gần như mọi người đã có mặt đầy đủ.
Có người vui vẻ rạng rỡ, có người ủ rũ không vui, cũng có vài người chẳng thấy đâu. Có lẽ họ đã đi du lịch xa, hoặc cũng có thể không đủ dũng khí quay lại, nhờ bạn bè nhận đồ giúp.
Nhan Thư ngồi xuống, quay sang hỏi Lộ Tranh:
“Cậu được bao nhiêu?”
Cậu đáp rất nhẹ:
“686.”
Một con số cực cao.
Nếu không bị mất 20 điểm thể dục, có lẽ cậu đã chạm mốc 700, top 50 toàn thành phố.
Nhan Thư không hỏi cậu đăng ký trường nào. Với điểm số như vậy, chắc chắn là ngôi trường đứng đầu rồi. Còn cô, cố gắng hết sức cũng chỉ vừa chạm ngưỡng thấp nhất của trường trọng điểm loại một.
Nhưng như vậy cô đã rất mãn nguyện.
Lúc giáo viên chủ nhiệm phát phiếu điểm cho Nhan Thư, còn thuận miệng khen một câu:
“Lần này em làm tốt lắm. Lớp mình chỉ có mười hai bạn vào được trường trọng điểm loại một, em đứng top 10 của lớp rồi.”
Đây có lẽ là lần cô thi tốt nhất, và cũng là lần cuối cùng.
Sau hôm nay, cô sẽ không còn nghe những lời khen như vậy nữa.
Tất cả đã kết thúc.
Cuốn kỷ yếu tốt nghiệp cầm trên tay nặng trĩu. Vừa mở ra, cô đã thấy ảnh mấy cậu con trai cầm nạng của Lộ Tranh làm trò, còn cậu thì bất lực đứng nhìn. Lại có cả ảnh lúc huấn luyện quân sự, giáo viên chụp chính diện, Lộ Tranh giơ cao lá cờ, đứng thẳng như một cây tùng.
Nhưng hôm nay dường như cậu có việc. Nhận xong tất cả giấy tờ, cậu là người rời đi đầu tiên.
Nhan Thư nhìn theo bóng cậu đến cửa lớp. Cậu dừng lại một chút, như đang do dự, rồi quay đầu nhìn sâu vào lớp học lần cuối, sau đó bước đi.
Từ đây sẽ không quay lại nữa.
Nhan Thư ở lại nói chuyện với giáo viên chủ nhiệm một lúc, chủ yếu xoay quanh tình hình gia đình. Cô không nhắc đến việc mình sẽ học trường tư, chỉ lặng lẽ nghe thầy phân tích về nguyện vọng đã điền.
Cô gần như không nỡ rời đi.
Nếu không phải sắp đến giờ chiếu phim, bị Phương Viên Viên kéo đi, có lẽ cô còn ở lại thêm.
Có lẽ đây là lần cuối cùng họ tụ họp đông đủ như vậy.
Quy trình ở tỉnh họ là: có điểm trước, sau đó mới công bố điểm chuẩn, cuối cùng mới có kết quả trúng tuyển, mỗi loại trường cách nhau một tuần.
Nhan Thư lập tức đưa hồ sơ và phiếu điểm cho ông ngoại, nhờ ông mang đến trường. Trường đó đã bỏ ra số tiền lớn để mời ông về dạy, còn treo bảng tên ông ở phòng tuyển sinh. Việc cô nhập học ở đó cũng đã được hứa miễn học phí.
Lộ Tranh tháng này dường như rất bận. Giữa tháng bảy, cô hỏi cậu đã được nhận vào trường nào, cậu lại nói không biết.
Với điểm của cậu, các trường chắc phải gọi điện đến “cháy máy”. Vậy mà cậu lại thần bí như vậy, khiến Nhan Thư cũng không tiện hỏi thêm, nhưng trong lòng thì tò mò muốn chết.
Ngày xưa là cậu hỏi cô chọn trường nào, bây giờ đổi lại thành cô hỏi cậu, cô cuối cùng cũng hiểu được tâm trạng lúc đó của cậu.
Truyện mới đã đăng được một tháng, thành tích cũng dần khởi sắc. Độc giả cũ quay lại không nhiều, nhưng độc giả mới thì liên tục kéo đến, nên cũng không lo thiếu người đọc.
Chỉ là so với thời kỳ đỉnh cao trước đây, thành tích này vẫn chưa được như ý, nhưng rõ ràng, so với cuốn đầu tiên thì tốt hơn rất nhiều.
Chỉ có điều truyện lần này thật sự “khó nhằn”.
Dù gắn mác hư cấu, nhưng bối cảnh là quốc gia quân chủ lập hiến, lại viết về tổng thống, tài liệu cần tra cứu không thể thiếu. Nếu không, cô sẽ chẳng biết viết gì, thậm chí còn trở thành trò cười.
Tự đào hố, rồi tự nhảy xuống, nhưng chính đề tài độc lạ này lại thu hút rất nhiều người đọc, vì “mới” và “lạ đời”.
Có lẽ “lạ đời” mới là điểm mấu chốt.
Độc giả tha hồ chê bai, còn Nhan Thư thì viết càng lúc càng hăng.
Đầu tháng tám, ông ngoại gọi cô vào phòng, tiến hành một cuộc “nói chuyện sâu sắc”.
Câu đầu tiên ông nói là:
“Nếu cho cháu vào lớp 0 thì sao?”
Nhan Thư lập tức trợn tròn mắt.
Lớp 0, lớp trọng điểm của trọng điểm, toàn khối chỉ có một lớp, yêu cầu điểm đầu vào phải trên 640.
Cô với cái lớp đó cách nhau cả tám trượng!
“Sẽ là ba người cuối lớp. Nhưng cháu vốn quen sống thoải mái, lên cấp ba mà vẫn như vậy thì không được. Môi trường học tập rất quan trọng, bạn bè xung quanh sẽ kéo cháu tiến lên.”
Lời này khiến Nhan Thư hoàn toàn mất bình tĩnh.
Lớp 0?
Đùa quốc tế à?
Cô ở cấp hai tuy học lớp trọng điểm, nhưng nửa đầu toàn “sống qua ngày”. Giờ chỉ là thu liễm lại thôi, chứ chưa trị tận gốc. Vào lớp đó… chẳng phải lộ nguyên hình sao?
Nhưng ông ngoại lại nói rất dứt khoát:
“Cháu nghĩ ta đang thương lượng với cháu à? Không, ta chỉ đang thông báo kết quả, để cháu chuẩn bị tâm lý.”
Nhan Thư: “…”
“Cơ hội này không dễ có. Học hành cho tử tế, không thì ta treo ngược cháu lên cục nóng điều hòa.”
Nhan Thư: “…”
“Thường ta gọi là trồng hành ngược.”
Nhan Thư: “QAQ”
Đây đúng là ông ngoại ruột đấy chứ?
Cái cục nóng điều hòa chịu nổi cô sao?!
“Được thì được” cô thở dài, “nhưng cháu muốn ở nội trú.”
Ông ngoại lập tức đồng ý:
“Tất nhiên! Nội trú là cơ hội tốt để rèn luyện tính tự lập. Cũng đỡ cho bà cháu vất vả.”
Nhan Thư bỗng cảm thấy câu cuối mới là trọng điểm.
Kỳ nghỉ hè trôi qua rất nhanh.
Có lẽ vì trong lòng luôn mong chờ cuộc sống cấp ba.
Một trường trọng điểm tư thục chính quy, tốt hơn rất nhiều so với trường nghề cô từng học ở kiếp trước.
Dù nghe nói trường tư ban ngày là trường học, ban đêm là “nhà tù”, nhưng cô vẫn rất mong đợi.
Cuối tháng tám là huấn luyện quân sự. Ngày trước đó công bố danh sách lớp.
Không có bài kiểm tra phân lớp, hoàn toàn dựa vào điểm thi trung khảo.
Toàn khối có 6 lớp, lớp 0 là lớp 10 (1).
Nhan Thư nhanh chóng tìm thấy tên mình, danh sách sắp theo thứ tự bảng chữ cái, họ “Nhan” khá gần cuối.
Và rồi cô nhìn thấy một cái tên khiến tim mình chấn động—Lộ Tranh.
Không thể nào trùng hợp hơn. Tên này vốn đã hiếm, lại còn xuất hiện trong lớp 0.
Cô lập tức loại trừ khả năng trùng tên, cách tốt nhất để xác nhận chính là đi kiểm chứng.
Nhan Thư gần như chạy thẳng đến lớp 10 (1). Không ngoài dự đoán, ở góc cuối cạnh cửa sổ, cô nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy.
Cậu ngồi phía sau, bên cạnh không có ai, Nhan Thư sải bước đến, định tạo bất ngờ nhưng cậu chỉ quay đầu, vẻ mặt không cảm xúc:
“Bạn học Nhan Thư, trùng hợp thật.”
Không một chút kinh ngạc, không một phản ứng thừa. Thật là quá vô vị, Nhan Thư tặc lưỡi.
Thế giới rộng lớn như vậy, mà vẫn gặp nhau ở đây, đúng là “trùng hợp” nhỉ .
“Bạn học Lộ Tranh, sao cậu cũng đến đây?” cô ngồi xuống cạnh cậu, bắt chước giọng điệu của cậu.
Cậu trả lời rất thực tế:
“Trường này học bổng cao nhất.”
Theo quy định, học sinh trên 640 điểm không chỉ vào lớp 0, được miễn học phí mà còn nhận học bổng.
Có lẽ đa số học sinh lớp này đều vì vậy mà đến.
Ngày đầu tiên, ai cũng còn xa lạ.
Cả lớp ngồi ngay ngắn, lạnh lùng, không ai nói chuyện. Yên tĩnh đến mức Nhan Thư muốn mở miệng cũng thấy ngại. Nhớ lại lớp cũ, giáo viên vào rồi vẫn ồn ào.
So sánh xong, cô bỗng sinh ra cảm giác kính nể.
Không lâu sau, giáo viên chủ nhiệm mới bước vào, một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi, mặc áo sơ mi xanh nhạt, dáng hơi mập. Họ La dạy vật lý.
Vật lý làm chủ nhiệm?!
Hoàn toàn phá vỡ nhận thức của cô.
Nghe giới thiệu, thầy từng dạy ở một trường tư nổi tiếng, đào tạo hàng chục học sinh đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại. Nhưng làm chủ nhiệm thì đây là lần đầu.
Thầy dặn dò vài điều về huấn luyện quân sự, rồi nhanh chóng cho tan học.
Phụ huynh vẫn họp, học sinh được tự do.
Lộ Tranh đột nhiên nói:
“Thầy Hạ ở khu trung học cơ sở, đi không?”
“Cái gì??” Nhan Thư kinh ngạc.
Chẳng phải thầy đã nghỉ hưu rồi sao?
【Nhật ký chinh phục của Lộ ảnh đế】
Không phải trùng hợp.
Là tớ cố ý đến đây.