Lộ Tranh quay lại trường vào ngày hôm sau.
Kỳ thi thể dục trung khảo đã vắt kiệt toàn bộ sức lực của Nhan Thư, khiến sáng hôm sau cô đau nhức khắp người. Nằm thêm một chút rồi lại ngủ quên mất.
Đến khi giật mình tỉnh dậy, cô chỉ còn kịp chạy vội đến trường đúng giờ. Vừa bước vào lớp, Nhan Thư đã thấy phía cuối phòng có thêm một chiếc xe lăn. Lộ Tranh đã đến từ sớm, nhưng cậu không ngồi trên đó, chỉ lặng lẽ úp mặt xuống bàn, ánh mắt trống rỗng như đang suy nghĩ điều gì.
Mấy tên con trai nghịch ngợm trong lớp cầm hai chiếc nạng của cậu, thấy Nhan Thư bước vào liền chắn ngay trước mặt cô, giơ nạng lên như đang uy hiếp:
“Lớp trưởng, giơ tay lên! Không được nhúc nhích!”
Phía sau lập tức vang lên tiếng cười hô hố:
“Mặc quần vào, xuất trình giấy tờ! Ra cửa ngồi xổm đi!”
Nhan Thư vừa buồn cười vừa giả vờ nổi giận:
“Các cậu chán sống rồi à? Hôm nay đại ca quay lại, không chào đón đàng hoàng lại còn cướp nạng của người ta? Biết tôn trọng người khuyết tật không hả!”
Ngay lập tức cả lớp đồng thanh hò hét:
“Lớp trưởng lên đi! Hai người không phải ngồi chung bàn à?”
Không ổn rồi, Nhan Thư cảm thấy uy nghiêm của mình với tư cách lớp trưởng đang bị khiêu khích từng chút một.
Trong khi đó, “đương sự” lại chẳng hề để tâm, chỉ thản nhiên nói:
“Cảm ơn, tôi tàn tật về thể chất chứ không tàn tật về tâm lý, không cần quan tâm đặc biệt.”
Còn tiện tay phá đám luôn.
Nhan Thư tức đến mức muốn bốc khói.
Trong ngày hôm đó, Lộ Tranh không ngoài dự đoán trở thành “trọng điểm quan tâm” của tất cả giáo viên. Không cần đứng dậy khi trả lời câu hỏi, nhưng cũng chính vì vậy mà mỗi lần bị gọi tên trả lời đầu tiên đều là cậu.
Là bạn cùng bàn, Nhan Thư nghiễm nhiên trở thành “ứng cử viên dự bị số hai”. Cả ngày cô thấp thỏm không yên, sợ bị gọi bất cứ lúc nào.
Sau khi thi thể dục kết thúc, môn thể dục cũng chính thức bị loại bỏ khỏi thời khóa biểu. Lịch học mới nhanh chóng được dán lên, mỗi ngày đều là các tiết chính liên tiếp.
Chỉ còn một tháng nữa là đến kỳ thi trung khảo, những gì cần ôn gần như đã ôn xong. Một tháng cuối cùng chỉ còn lại làm đề, làm đề và làm đề, lặp đi lặp lại những dạng bài quen thuộc, nhưng độ khó thì tăng dần.
Quan hệ giữa Lộ Tranh và các bạn trong lớp ngược lại càng tốt hơn. Mỗi lần cậu đứng dậy, một đám con trai liền ùa đến đỡ, khiến cậu nhiều lúc dở khóc dở cười.
Còn Nhan Thư, giữa bộn bề học hành, lại lặng lẽ nghĩ đến một chuyện khác — kỳ nghỉ hè sắp đến rồi, cô nên bắt đầu viết truyện mới.
Trước đó cô đã hứa với độc giả rằng sẽ gặp lại vào mùa hè.
Ngày 17 tháng 6, kỳ thi trung khảo.
Những ngày trước kỳ thi, cả lớp gần như chẳng còn tâm trí học hành. Giáo viên chủ nhiệm đặc biệt cho phép, nếu muốn xin nghỉ thì cứ việc nghỉ.
Ban đầu chỉ có vài người lấy cớ đi học thêm để xin về nhà. Sau đó, số người nghỉ ngày càng nhiều, đến ba ngày trước kỳ thi, cả lớp chỉ còn lại vỏn vẹn mười tám người.
Nói là ở lại ôn tập, nhưng thực tế chỉ cần lên QQ là hiểu.
Rồi ngày đó cũng đến.
Ở kiếp trước, năm lớp 9 là bước ngoặt lớn trong cuộc đời Nhan Thư. Còn bây giờ, kỳ thi trung khảo cũng là kỳ thi lớn đầu tiên mà cô trải qua trong hai đời.
Cảm giác căng thẳng không cần nói cũng biết.
Từ mấy ngày thi đại học trước đó, trời đã bắt đầu mưa liên tục, nhiệt độ chỉ quanh quẩn ở mức 20 độ, chẳng hề giống tháng sáu chút nào.
Nhan Thư bước vào phòng thi, còn “thể hiện trí thông minh” một phen, nhìn nhầm số phòng thi.
Đến trước giờ thi năm phút mới phát hiện mình vào nhầm phòng.
Hôm qua đã đi xem phòng thi, nhưng ngay từ hôm qua cô đã nhìn sai, cứ tưởng mình thi ở đây.
Không biết vì trời lạnh hay vì căng thẳng, khi làm bài môn Ngữ văn đầu tiên, tay cầm bút của cô run không ngừng.
Lộ Tranh không cùng phòng thi với cô, thậm chí còn cách khá xa. Nhưng vì thi ngay tại trường, dù xa đến đâu cũng không rời khỏi tòa nhà này. Lúc đến, cô còn thấy đôi vợ chồng kia.
Mẹ Nhan Thư, dượng và cả Nhan Giác cũng đều đến.
Nhan Giác là người căng thẳng nhất, dù vậy vẫn không ngừng lặp đi lặp lại: “Đừng căng thẳng, đừng lo.”
Khiến Nhan Thư vừa buồn cười vừa bất lực, rõ ràng người lo lắng nhất chính là cậu ấy.
Đối mặt với tình huống này, ban đầu cô hùng hổ ngồi vào bàn, định mở sách ra ôn. Nhưng nghĩ lại, những gì cần ôn đã ôn gần hết rồi, giờ ôm chân Phật cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Thế là cô cầm điện thoại lên.
Tối qua vì một giấc mơ, cô đột nhiên nảy ra ý tưởng viết truyện mới. Nhưng lần này, cô không muốn bị bó buộc trong đề tài “ảnh đế” nữa, con người phải hướng lên cao.
Cô muốn viết một thứ “cao cấp” hơn.
Môn thi cuối cùng của trung khảo vẫn là tiếng Anh.
Hai tiếng dài đằng đẵng, như được cố ý kéo dài để học sinh có thời gian suy nghĩ về tương lai, chọn trường, lên kế hoạch cho kỳ nghỉ hè, hoặc đơn giản là nhìn lại ba năm đã qua. Ba năm.
Sau khi thi xong, Nhan Thư gặp Lộ Tranh ở cổng trường.
Cậu đã bỏ nạng, một tay đút túi quần, dáng vẻ thờ ơ như không quan tâm đến bất cứ điều gì.
Đi lại gần như bình thường, chỉ là chậm hơn một chút.
“Tiểu dì và dượng của cậu không đến đón à?” Nhan Thư hỏi.
“Họ không phải tiểu dì và dượng,” cậu bình tĩnh nói, “là bố mẹ ruột của tớ.”
Cậu nhấn mạnh hai chữ “ruột”.
Nhan Thư lập tức nhìn cậu với ánh mắt kỳ lạ.
Đi ngang qua một quán trà sữa, Lộ Tranh đặt balo xuống, nói:
“Ngồi một chút đi, tớ kể sau.”
Nhan Thư có chút ngơ ngác, chỉ biết “ừ” một tiếng.
Cô nhìn bóng lưng cậu, trong đầu với tư cách một tác giả chuyên viết tổng tài bá đạo, đã tự động dựng lên hàng vạn chữ kịch bản drama gia đình máu chó.
Khi Lộ Tranh mang hai cốc trà sữa quay lại, liền thấy Nhan Thư đang chăm chú gõ điện thoại, ngón tay bay nhanh, rõ ràng là đang ghi ý tưởng.
“À, cậu về rồi à” Nhan Thư chậm nửa nhịp mới phản ứng, đặt điện thoại xuống, cười gượng.
Cậu nhìn cô bằng ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc.
Sau đó, bằng giọng điệu bình thản, cậu kể một câu chuyện quả đúng là rất “máu chó”.
Sau khi nghe xong, Nhan Thư trầm mặc một lúc rồi hỏi:
“Vậy cậu sẽ lên cấp ba ở tỉnh khác sao?”
Thì ra, chia ly lại đến nhanh như vậy.
Trà sữa bỗng nhiên cũng mất vị.
Cô cứ ngỡ rằng mình vẫn còn ở khoảng thời gian mỗi ngày đều gặp nhau, có lẽ cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý.
“Không đi,” Lộ Tranh nói nhẹ như không, “không muốn đi. Đại học rồi tính.”
Câu trả lời này khiến trái tim Nhan Thư bỗng nhiên tràn ngập cảm giác may mắn.
Ít nhất, không phải xa tận tỉnh khác.
Giọng cô mang theo sự nhẹ nhõm mà chính cô cũng không nhận ra:
“Vậy thì tốt quá. Khai giảng là cậu mất tớ rồi đấy, thôi, nhân lúc bây giờ còn gặp nhau, nâng cốc vì tương lai của chúng ta đi!”
Khóe môi Lộ Tranh cong lên:
“Cạn ly.”
So với việc các bạn cùng lớp tất bật đi nghe hội thảo chọn trường, Nhan Thư lại nhẹ nhàng hơn nhiều.
Điểm của cô ước tính trên 600, vào trường cấp ba của ông ngoại là chuyện chắc chắn.
Trường tư, thủ tục cũng đơn giản.
Chỉ là không biết Lộ Tranh sẽ đi đâu.
Nhan Thư thở dài.
Truyện mới của cô đã được duyệt. Lần này cô thật sự “chơi lớn” viết về tổng thống.
Một câu tóm tắt: Mary Sue chưa từng có trong lịch sử.
Đúng như dự đoán, phần lớn độc giả cũ đều bỏ đi.
Nhưng vẫn có người ở lại.
Một tài khoản tên “Lộ Thanh Thần” nhanh chóng xuất hiện, chỉ để lại một câu ngắn gọn:
“Cố lên.”
Không hề dễ thương, không màu mè.
Nhưng lại khiến Nhan Thư cảm động rất lâu.
Ngày công bố điểm, trang tra điểm sập chỉ trong hai phút, Nhan Thư đợi nửa tiếng mới vào được.
Ông bà ngoại ngồi trong phòng khách, lặng lẽ chờ.
Cô đăng nhập, tra cứu, chờ đợi, giống như đi qua một con đường rất dài.
Tên: Nhan Thư
Số báo danh: XXXXX
Tổng điểm: 620
【Nhật ký chinh phục của Lộ ảnh đế】
Cô ấy thật sự quan tâm đến tôi.
“Nhân lúc bây giờ” sao?
Không.
Không chỉ là hiện tại.
Còn có tương lai.
Vì tương lai của chúng ta.
Cạn ly