Kỷ lục cao nhất của cô hiện tại là viết được tám nghìn chữ trong một ngày, nhưng kỳ nghỉ Quốc khánh này, cô ít nhất phải tích trữ sáu vạn chữ bản thảo.

Sáu vạn.

Không chỉ vậy, còn phải làm bài tập.

Nhan Thư tải một phần mềm viết lách, nghiến răng một cái, trực tiếp đặt mục tiêu khóa một vạn chữ.

Sáu vạn thì sáu vạn, chia đều từng ngày ra, dù sao cũng có bảy ngày nghỉ mà.

Nửa đêm mười hai giờ rưỡi.

Phần mềm cưỡng chế tắt máy, Nhan Thư mặt không biểu cảm gập laptop lại.

Một người tốc độ viết chỉ có một nghìn năm trăm chữ mỗi giờ như cô, rốt cuộc lấy đâu ra tự tin nghĩ rằng mình có thể hoàn thành một vạn chữ trước khi đi ngủ.

Sáng hôm sau, Nhan Thư dậy từ rất sớm.

Tình tiết tối qua bị mắc kẹt đến mức khiến cô muốn khóc, cô cần chạy vài vòng cho tỉnh táo lại.

Vì sắp đến kỳ thi tháng đầu tiên, cả tuần học tập đều vô cùng căng thẳng. Những ngày đi học, Nhan Thư không hề viết chữ nào. Đoạn này vốn đã bí, mấy ngày không động bút lại càng lạ tay, cốt truyện cũng quên gần hết, càng không nặn nổi một chữ nào.

Trước khi ra cửa, cô do dự một chút, lấy hai quyển bài tập nhét vào chiếc túi nhỏ.

Nhà ông bà ở vùng ven, gần sông. Khu này mới xây thêm nhiều tòa nhà, nhưng xung quanh vẫn là hàng loạt những căn nhà cũ chờ giải tỏa.

Đầu thu, hơn sáu giờ trời mới lờ mờ sáng. Nhan Thư chạy dọc bờ sông, đến khi bầu trời từ màu xám nhạt chuyển sang xanh lam dịu nhẹ.

Cô chạy chậm, từng bước nhỏ, dù vậy vẫn thở hổn hển.

Dù sao trên lưng còn đeo túi, tuy không nặng lắm, nhưng cũng là một gánh.

Cô đã chạy khá xa nhà ông bà.

Trước mắt toàn là những căn nhà cũ kỹ, mái nghiêng tường xám, in dấu vết của thời gian.

Cô dừng lại nghỉ, dựa vào lan can ven sông, lấy hai quyển bài tập ra, đặt lên thanh lan can ngang để viết.

Chỉ có lúc này, hiệu quả của kỳ học phụ đạo mùa hè mới thật sự thể hiện. Một tháng liều mạng củng cố kiến thức, không hề uổng phí.

Cô mang theo bài tiếng Anh và sách Ngữ văn.

Bài tập bảy ngày nghỉ tuy nhiều, nhưng chia đều ra thì vẫn hợp lý.

Nhan Thư làm xong hai trang bài tập, theo lời dặn của thầy cô thì đánh dấu lại những từ mới chưa biết để lát nữa về tra. Sau đó, cô mở sách Ngữ văn ra.

Bài tập Ngữ văn thì nhìn chung ít hơn, nhưng lại có một “nhiệm vụ siêu to khổng lồ”, đó là học thuộc “Xuất Sư Biểu.

Dù khả năng thi trúng một câu trong cả bài dài ngoằng này ở kỳ thi cấp ba chỉ có mười mấy phần trăm, giáo viên vẫn không buông tha.

Nhan Thư tự nhận trí nhớ mình không tệ cho nên điểm tiếng Anh tăng rất nhanh. Nhưng vừa đọc câu đầu tiên, lòng cô lập tức lạnh toát.

Ngay câu đầu tiên Tiên đế khởi nghiệp chưa xong thì đã qua đời giữa chừng mà cô đã gặp chữ không hiểu, huống chi cả câu đọc lên còn vấp váp, khó đọc vô cùng!

Giờ này ven sông không có ai, Nhan Thư cũng buông lỏng, ôm sách bắt đầu đọc thành tiếng. Chỉ riêng việc đọc trôi chảy cả bài đã khiến cô khô cả cổ.

Mất nửa tiếng, cô mới đọc suôn sẻ được, lúc này đã gần tám giờ.

Cô uống một ngụm nước cho đỡ khát, mang tâm thế “tráng sĩ chặt tay”, bắt đầu thử học thuộc đoạn đầu.

“Tiên đế gây dựng sự nghiệp còn chưa xong thì đã qua đời giữa chừng. Bây giờ thiên hạ chia làm ba, Ích Châu thì kiệt quệ, đúng là lúc sống còn vô cùng nguy cấp. Nhưng… nhưng”

“Nhưng cái gì mà nhưng chứ!”

“Nhưng các quan hầu cận trong triều vẫn không hề lười biếng, còn những người trung nghĩa ngoài chiến trường thì sẵn sàng liều mình. Tất cả là vì nhớ ơn đãi ngộ đặc biệt của Tiên đế, muốn báo đáp lại cho bệ hạ. Hiểu chưa, đồ ngốc.”

Một bóng người phía sau lướt qua cực nhanh, để lại một câu lạnh nhạt, đến khi Nhan Thư tiêu hóa xong thì người đã biến mất.

Cô đầu tiên là mặt đỏ bừng, sau đó đặt phịch quyển sách xuống bãi cỏ, đuổi theo.

“Họ Lộ kia! Cậu đứng lại cho tôi! Đứng lại!”

Lộ Tranh vốn chỉ chạy chậm, nhưng khi nghe thấy giọng đọc lắp bắp ven sông, phát hiện là Nhan Thư, trong lòng nổi lên chút ác ý nhỏ, rồi không kiềm chế được nữa.

Hai người một trước một sau, chạy dọc bờ sông đến tận cây cầu đá cuối đường.

Nhan Thư thở không ra hơi, nhưng Lộ Tranh cũng chẳng khá hơn, mặt trắng bệch, chỉ là cố không thở dốc như cô.

Dù vậy, với đôi chân dài, anh vẫn bỏ xa cô một đoạn.

Chỗ cô ném sách cũng không còn nhìn thấy.

May mà con đường này thẳng tắp, quay lại vẫn tìm được. Nếu có ai rảnh rỗi nhặt mất sách cô thì cô còn phải cảm ơn người ta.

“Không đuổi nữa?” Giọng anh rõ ràng cũng yếu đi, nhưng cố nén xuống, giả vờ như không có chuyện gì.

Động tác dựa lan can đã tố cáo trạng thái hiện tại của anh.

Nhan Thư phẩy tay: “Biến nhanh đi, đừng làm phiền tôi học.”

Không hề khách khí.

Lộ Tranh lau mồ hôi nơi khóe trán, cong môi: “Tiếp tục kiểu học thuộc lắp bắp của cậu à?”

Nhan Thư: “…”

Cô quay đầu bỏ đi.

【Cảnh báo! Cảnh báo! Đối tượng công lược hiện tại cảm xúc không ổn định, độ hảo cảm có xu hướng giảm mạnh!】

【Cảnh báo! Cảnh báo! Độ hảo cảm sắp giảm mạnh, xin ký chủ lập tức tìm cách cứu vãn!】

“Tôi không biết dỗ con gái” Nhịp tim vốn đã nhanh vì chạy, giờ lại bị hệ thống thúc giục khiến đầu Lộ Tranh muốn nổ tung.

【Ký chủ có thể khen cô ấy.】

Khen?

“Nhan Thư.” Anh gọi cô.

“Gì?” Cô khó chịu quay lại.

“Thật ra…” Lộ Tranh chần chừ, “giọng cậu khá dễ nghe.”

Vai Nhan Thư run lên, cố kiềm chế xúc động muốn đánh người, sải bước đi thẳng.

Cô đọc thành cái dạng đó, mà anh còn nghe kỹ nữa???

Ai nói cho cô biết, vì sao vị ảnh đế nho nhã lịch thiệp kia, mười năm trước lại đáng đánh như vậy!

Dù độ hảo cảm không giảm, nhưng Lộ Tranh vẫn bị bóng lưng lạnh lùng của cô “tát” cho một cái.

Hệ thống đúng lúc lên tiếng:

【Ký chủ, tuyệt đối đừng tìm đường chết.】

Anh mím môi, lựa chọn im lặng.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng