Mang theo mục đích mà đến gần anh, lại cam tâm tình nguyện yêu anh.
Vì anh, ngàn lần vạn lần.

Đầu hạ, ánh nắng len qua rèm cửa, uốn thành những dải cong mềm mại in trên nền lớp học.

Chiếc quạt trần cũ kỹ quay một cách chậm chạp, phát ra tiếng “kẽo kẹt” nặng nề, âm thanh ấy lan khắp căn phòng, khiến không gian càng thêm buồn tẻ.

Cho đến khi tiếng chuông sắc nhọn đột ngột vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng. Sinh khí như quay trở lại lớp học. Trên bục giảng, giáo viên bất đắc dĩ lên tiếng:
“Thu bài”

Ngay sau đó, các tổ trưởng lần lượt đứng dậy, đi từng bàn thu bài kiểm tra.

“Chị Thư”

Ở cuối lớp, tổ trưởng phụ trách thu bài của tổ này miễn cưỡng gõ nhẹ lên bàn, hạ thấp giọng:
“Hết giờ rồi, nộp bài đi.”

Mái tóc dài trượt khỏi vai. Nhan Thư đột ngột mở mắt. Trước mắt cô mờ đi như có một lớp sương phủ, theo phản xạ cô lập tức hất tay người kia ra.

“Đừng chạm vào tôi!”

Không còn nữa, không còn nữa rồi. Tất cả bọn họ đều rời bỏ cô rồi. Họ nói không sai, cô vốn dĩ không xứng để họ đối xử như vậy.

Cô tự phá hoại bản thân, cũng làm tổn thương người khác. Bề ngoài sống xa hoa, phóng túng, tưởng như tự do vô cùng, đến cuối cùng, chẳng phải vẫn là bị mọi người quay lưng, chỉ còn lại một mình hay sao?

Khi cô buông bỏ tất cả, vứt bỏ cả giới hạn đạo đức, lao vào những điều cấm kỵ một cách điên cuồng, thì đã sớm không còn đường quay đầu nữa rồi.

Khóe mắt cô dâng đầy nước. Không biết là hối hận hay oán hận.

Tổ trưởng bị dáng vẻ của cô dọa cho giật mình:
“Chị Thư? Chị sao vậy?”

Một giọt nước mắt rơi xuống tờ giấy kiểm tra.

Đó là một đề thi Vật lý. Trên đó chỉ có tên và lớp, còn lại hoàn toàn trống trơn.

Nhan Thư…
Lớp 8 (2)…

Cả người cô như đông cứng lại.

Lớp 8?

Sao lại là lớp 8?!  

Tổ trưởng thấy cô mãi không nói gì, cũng không dám hỏi thêm, lặng lẽ rút bài thi ra khỏi tay cô rồi mang đi. Bên kia giáo viên vẫn đang thúc giục, cô ấy không muốn phải chạy lên tầng ba nộp bài muộn.

Còn Nhan Thư…

Vẫn giữ nguyên tư thế, ngồi đờ ra như một khúc gỗ.

Đây là tiết hai, giữa giờ có mười lăm phút nghỉ dài. Vì trường đang sửa lại khu giảng dạy nên phải chiếm sân thể dục, giờ thể dục giữa giờ bị hủy bỏ. Nhà ăn và căng tin đều mở cửa, lớp học nhanh chóng trống rỗng.

Nhan Thư kéo toàn bộ sách trong ngăn bàn ra.: Sách giáo khoa, sách tham khảo, vở bài tập…Không thiếu thứ gì.

Nhưng mỗi cuốn đều hoặc viết dở dang, hoặc để trắng tinh. Trên mỗi cuốn đều có chữ ký của cô, cùng dòng chữ lớp 8 (2) quen thuộc.

Cô véo mạnh vào cánh tay mình, đau đến mức nhíu chặt mày. Không phải mơ, cô thật sự quay lại rồi.

Từ cận kề cái chết đến một lần nữa được sống lại. Chỉ trong một giấc mộng, chỉ trong một ý niệm.

Cô lau nước mắt, quay đầu hỏi bạn học phía sau:
“Cậu có khăn giấy không? Cho mình mượn một chút.”

Đối phương ngơ ngác đưa giấy ăn cho cô:
“Cậu khóc à?”

“Gặp ác mộng thôi.”

Nhan Thư nói nhẹ như không, lau sạch nước mắt trên mặt, vo tờ giấy lại rồi ném chính xác vào thùng rác.

Đời trước…

Cô sống đến hai mươi lăm tuổi.

Nhan sắc không thua kém ai, lại có anh trai là đạo diễn nổi tiếng chống lưng, người theo đuổi cô nhiều vô kể.

Cô cũng dùng chính cuộc đời mình để định nghĩa hoàn hảo cho chữ “ăn chơi”.

Một tháng đổi một bạn trai.

Dựa vào nhan sắc và thủ đoạn quyến rũ, cô đùa giỡn với không biết bao nhiêu đoạn tình cảm.

Quán bar, hộp đêm, sòng bạc…

Cô cùng đám bạn xấu ăn chơi thâu đêm suốt sáng. Dù gây ra chuyện gì, anh trai cô cũng luôn đứng ra giải quyết.

Cho đến khi…

Cô xảy ra chuyện, cô dính vào ma túy.

Ban đầu còn giấu giếm, nhưng cơn nghiện không thể kìm nén mãi. Cuối cùng vẫn bị anh trai phát hiện.

Giới truyền thông lập tức đưa tin rầm rộ. Ai ai cũng biết vị đạo diễn tài hoa kia có một cô em gái ăn chơi sa đọa, không chỉ vậy, còn nghiện ngập.

Cô trở thành vết nhơ duy nhất trong cuộc đời anh.

Cô chết rồi…

Có lẽ anh ấy cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng cũng không cần phải vì một đứa em gái khiến người ta đau đầu như cô nữa.

Nhưng bây giờ, cô mới chỉ học lớp 8, cô vẫn còn thời gian, thời gian để sửa chữa tất cả.

“Các lớp trưởng lên phòng giáo vụ nhận báo trường, các lớp trưởng lên phòng giáo vụ nhận báo trường…”

Giọng của thầy giáo phụ trách vang lên qua loa phát thanh.

Nhan Thư hít sâu một hơi, đứng dậy bước ra khỏi lớp.

Không sai.

Cô là lớp trưởng.

Ngay từ năm lớp 7, khi bầu cán bộ lớp, giáo viên chủ nhiệm đã để học sinh tự bỏ phiếu.

Một nửa lớp từng học cùng cô từ tiểu học. Từ khi còn nhỏ, cô đã có quan hệ tốt, người lớp khác gặp cô cũng vui vẻ gọi một tiếng “chị Thư”.

Chức lớp trưởng, đương nhiên rơi vào tay cô.

Cũng kỳ lạ là dù thành tích kém, không chịu học, không nộp bài tập, ngủ trong giờ, ngày nào cũng không mặc đồng phục, bị mắng không biết bao nhiêu lần, giáo viên chủ nhiệm vẫn chưa từng cách chức cô.

Mỗi lần nói sẽ đổi lớp trưởng, quay đi lại quên mất.

Nhan Thư thầm cảm thán mình may mắn, ôm chồng báo trường quay về lớp.

Không bị cận thị thật tốt.

Khi đó cô thích làm đẹp, chỉ đeo kính áp tròng. Đeo lâu gây tổn hại mắt, sau này còn phải đi phẫu thuật laser, dưỡng rất lâu mới hồi phục được chút ít.

Còn bây giờ.

Thị lực 10/10 hoàn toàn tự nhiên.

Khi cô bước vào lớp, chuông báo vào tiết vừa vang lên. Học sinh từ dưới lầu quay lại gần hết, tụm năm tụm ba, có người còn giấu đồ ăn sáng mang lên trong ngăn bàn.

Cả lớp tràn ngập mùi thức ăn lẫn lộn.

“Nghe chưa?”

Một bạn vừa phát báo vừa nói với vẻ nghiêm trọng, “Lớp 9 và lớp 10 sắp bị giải tán, sẽ có vài người chuyển sang lớp mình.”

Xung quanh lập tức xôn xao.

“Thật à? Có bạn mới hả?”
“Lớp 9 thì thôi đi, nhưng lớp 10…”
“Sao lại giải tán?”

Nhan Thư chỉ lướt qua, tiếp tục phát báo.

Cô nhớ chuyện này.

Trường sửa lại toàn bộ khu giảng dạy, thậm chí cả cổng trường, văn phòng và khu tổng hợp cũng bị phá đi xây lại.

Nhưng nếu phá hết thì lấy đâu ra phòng học?

Cuối cùng quyết định giữ lại một nửa khu tổng hợp, chia cho khối 8 và khối 9. Mỗi khối mười lớp, phòng không đủ, buộc phải giải tán hai lớp.

Quả nhiên, giáo viên chủ nhiệm bước vào liền nói chuyện này.

“Ngày mai sẽ có năm học sinh mới chuyển đến.” Bà trực tiếp gọi tên:
“Nhan Thư, em là lớp trưởng, chú ý giúp đỡ các bạn. Mấy đứa đừng có gây chuyện, không được bài xích bạn mới, phải hòa đồng, hiểu chưa?”

“Biết... rồi... ạ!”

Câu trả lời rời rạc.

Tiết này là tiếng Anh, Nhan Thư nghe đặc biệt chăm chú.

Đời trước, cô bỏ học từ lớp 9, căn bản không có nền tảng. Bây giờ nghe lại vô cùng khó hiểu.

Nên cô không dám lơ là. Cô biết đây là cơ hội thứ hai. Lần này, cô nhất định không được sống như trước nữa.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng