11.Đêm ấy, Tân đế mở tiệc đón gió tẩy trần cho Tuyên Vương vừa đi trấn thủ biên thùy trở về. Không khí trong cung âm trầm như mây đen đè nặng thành quách.Theo luật lệ bản triều, vào cung diện thánh tuyệt đối không được mang đao kiếm. Thế nhưng Tuyên Vương cùng mấy vị võ tướng dưới trướng lại nghênh ngang đeo bảo kiếm, giáp trụ leng keng bước vào yến tiệc. Tân đế vẫn ngồi ở vị trí cao sau bức rèm châu, lớp áo đỏ chồng chất như muốn đè sụp bờ vai ngày càng mảnh khảnh của hắn.“Gần đây Cô mới có được một bức vẽ, chi bằng ngắm cùng chúng khanh.”Hắn khẽ nhấc tay, cung nhân bèn bưng cuộn tranh ra, từ từ mở rộng. Trên tranh là cành đào gầy guộc lởm chởm, chỉ thấy vẻ khô héo khi sắc hồng tàn lụi, chẳng có lấy nửa phần màu sắc của hoa cỏ.Tuyên Vương lạnh lùng cười: “Đây không chỉ là đồ mô phỏng, mà còn mô phỏng vụng về tới cực điểm. Bản vương từng thấy bản thực, đó là bức Mộ Vũ Xuân Hồng Đồ của Mẫn Vọng Thạch vùng Lũng Tây, trên bức vẽ có những điểm chu sa mô phỏng hoa rụng, khác xa với bức này của Hoàng đế.”Đúng lúc này, cung nga bưng lên món thịt nướng thơm nồng mềm ngọt. Tân đế biết ta thích ăn nên trong ngự thiện luôn chuẩn bị món này. Đã có một đoạn thời gian ta không ăn được gì, lúc này chỉ dùng dao nhỏ chậm chạp cắt thịt, nghiêng đầu đầy vẻ khó hiểu:“Bức vẽ đó đã thất truyền cả trăm năm rồi, sao Tạ Thụy có thể thấy được bản thật cơ chứ?”Cả buổi tiệc ngay lập tức rơi vào tĩnh lặng. Hôm nay Lục Thái Tiên mặc trang phục quý giá tột bậc cũng ngồi trong tiệc, nghe vậy bèn nghiêm giọng trách mắng:“Đồ ngu si không biết lựa lời mà nói, sao ngươi dám gọi thẳng tên húy của Tuyên Vương điện hạ!”Ta bị dọa cho run bắn người, quay lại túm lấy ống tay áo của Tân đế: “A Nùng nói sai gì sao?”Tân đế không hề nổi giận, ngược lại khẽ mỉm cười: “Bức vẽ này đúng là đồ mô phỏng. Có điều này Hoàng thúc chưa biết, Lục Ty họa chính là hậu duệ của Vọng Thạch tiên sinh.”Ta của lúc nhỏ vốn không hề hay biết, tổ tiên của mẫu thân lại là hoạ sư cung đình lẫy lừng của tiền triều. Ta chỉ biết mẫu thân vẽ tranh rất đẹp, cũng vì thế mà phụ thân ái mộ bà. Tài tử cùng giai nhân kết thành lương duyên. Thế nhưng cảnh đẹp chẳng dài lâu. Trong tay ngoại tổ phụ có cất giấu một bức vẽ thật duy nhất còn sót lại của Mẫn Vọng Thạch. Chẳng hiểu sao chuyện này lại bại lộ hành tung, lọt đến tai Tuyên Vương. Ông lão vốn có khí tiết cứng cỏi, dù thế nào cũng không chịu giao ra di vật của người trước.Thế là phụ thân ta đã đích thân lập cục, gán cho ông tội thâm hụt bạc công. Ngoại tổ phụ bị quan phủ bắt đi, bị đánh c,h,ế,t trong lao ngục, tài sản trong nhà cũng bị tịch thu. Bao gồm cả bức Mộ Vũ Xuân Hồng Đồ kia.Ngày hôm đó, chiếc xe ngựa cũ kỹ của phụ thân chở theo trăm lượng vàng do Tuyên Vương ban thưởng, lọc cọc trở về trong màn đêm. Chẳng bao lâu sau, ông ta trúng bảng vàng, từ đó con đường làm quan lên nhanh như diều gặp gió. Tuyên Vương phi đích thân làm mối, để phụ thân cưới quý nữ xuất thân cao môn.Còn mẫu thân của ta, vì xuất thân là con gái của kẻ mang tội mà bị giáng từ thê xuống thiếp một cách danh chính ngôn thuận. Sau này bà lâm bệnh triền miên, suốt ngày lấy nước mắt rửa mặt, trong cơn mê man luôn lẩm bẩm một câu thơ, lặp đi lặp lại như tiếng mê sảng:“Huống thị thanh xuân nhật tương mộ, đào hoa loạn lạc như hồng vũ…” (Huống hồ ngày xuân sắp muộn, hoa đào rơi loạn tựa mưa hồng…)Đó cũng chính là câu thơ đề trên bức Mộ Vũ Xuân Hồng Đồ.Tân đế khẽ ho một trận, ánh mắt lướt qua đại điện: “Thế tử, ngươi cũng tinh thông đạo đan thanh. Lên đây xem thử, Ty họa của trẫm mô phỏng thế nào?”Tạ Liễm đứng dậy khỏi chỗ ngồi, thong thả bước lên. Khi đi ngang qua trước bàn của Lục Thái Tiên, nàng ta nhìn hắn bằng ánh mắt tràn đầy tình ý. Ta còn chẳng thèm đặt dao xuống, đã nhảy nhót tới bên cạnh hắn. Hôm nay hắn mặc bộ triều phục màu tím đậm, tóc đen búi trong quan ngọc. Sau lưng thêu hình tiên hạc bằng chỉ bạc, thanh cao kỳ lạ, tung cánh muốn bay.“Tạ Liễm.”Ta lại khẽ gọi tên hắn một lần nữa. Tạ Liễm theo bản năng ngoảnh lại. Đôi mắt như thủy ngân đen tuyền kia phản chiếu khuôn mặt ta. Và rồi ta chậm rãi nở nụ cười với hắn:“Đây cũng là số mệnh của ngươi.”Lời còn chưa dứt, mũi dao đã đâm vào phía sau lưng hắn. Trong chớp mắt, máu tươi bắn tung tóe trên giấy vẽ. Những điểm chu sa, cánh hoa rơi rụng, tựa như một trận mưa hồng diễm lệ đến cực điểm. Cơn đau kịch liệt khiến hắn bàng hoàng trong thoáng chốc, Tạ Liễm khuỵu ngã quỵ xuống trước bức vẽ, bàn tay run rẩy đưa vào trong ống tay áo. Ta nắm chặt chuôi dao, xoay nửa vòng trong da thịt hắn. Hắn đau đến co giật, lòng bàn tay rũ xuống xòe ra… Lại là một chiếc hoa tai quen thuộc, mà giờ đây minh châu đã nhuốm máu, không còn vẻ trắng trong.Ta dứt khoát rút dao ra, thản nhiên gạt chiếc hoa tai đó xuống đất. Không chút xót thương, cũng chẳng có gì quan trọng.“Đây không phải đồ của ta.”Hắn nhìn ta trừng trừng, máu tươi từ miệng không ngừng trào ra, không thể nói thành lời. Ta đứng từ trên cao nhìn xuống hắn, nhẹ nhàng nói:“Trước đây ngươi hỏi ta, vì sao lại đối xử tốt với ngươi như vậy.”“Đương nhiên là vì… ngươi là kẻ hữu dụng nhất mà, Tạ lang.”12.Tạ Liễm đã c,h,ế,t. Tuyên Vương trợn mắt đến mức khoé mắt muốn nứt ra. Ta thong thả lau sạch máu trên dao vào lớp gấm vóc quý giá của người chết. Sau đó quay người, ngồi lại bên cạnh Tân đế, tiếp tục cắt miếng thịt nướng của mình. Giả bệnh bấy lâu, ta đã bỏ đói bản thân đến mức gầy trơ xương, giờ đây đương nhiên phải ăn bù cả vốn lẫn lời.Mà Quân vương nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, đưa tới một con dao khắc hoa văn rồng. Diện mạo của hắn bị bỏng, nhưng đôi bàn tay lại rõ từng khớp xương, trắng nhợt như ngọc bích.“Cái này bẩn rồi, dùng của ta đi.” Giọng nói khàn khàn, nhưng ngữ điệu lại vô cùng dịu dàng.Tuyên Vương tuốt kiếm đứng bật dậy, bàn tiệc trước mặt đổ rầm xuống, thức ăn thừa và rượu lạnh chảy lênh láng mặt đất. Mắt hắn đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào ta, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ không giống tiếng người. Ngay cả mí mắt Tân đế cũng chẳng thèm nhấc lên, chỉ hờ hững nói:“Hoàng thúc hà tất phải nổi giận. Thường nói rằng người không biết thì không có tội, A Nùng ngu ngốc, nghĩ đến cũng chỉ là vô tâm lỡ tay mà thôi.”“Hoang đường tột độ!”“Hôn quân, hôm nay sẽ chém chết ngươi dưới lưỡi đao này!”Tiếng quát tháo vang lên tứ phía. Mấy tên võ tướng hung hãn đạp đổ bàn tiệc, tuốt kiếm lao tới. Cung thị la hét chạy trốn, trong điện hỗn loạn không chịu nổi. Tuy nhiên, binh khí còn chưa tới gần, cánh cửa điện nặng nề đã bị người từ bên ngoài húc tung ra. Gió đêm gào thét tràn vào. Ngoài điện, Cấm vệ quân đông ssucs đã dàn trận sẵn sàng. Thiết giáp lạnh lẽo, trường kích hồng anh, mũi thương phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo đâm vào mắt.Dưới bậc thềm, một đám phản quân bị tước vũ khí quỳ đầy nền đất. Bùi Chân cưỡi trên lưng ngựa cao, bên eo đeo Đường đao. Vị Cửu Thiên Tuế xưa nay vốn luôn tươi cười niềm nở này, hôm nay mặt mày lại chẳng thấy lấy ý cười nào, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng như sắt.Những võ tướng đang tuốt kiếm trong điện chưa kịp xông pha, thân thể bỗng đồng loạt cứng đờ. Ngay sau đó, tiếng loảng xoảng vang lên liên tiếp, đao kiếm lần lượt rơi xuống đất. Những gã thô lỗ vừa mới hô đánh hô giết lúc trước, giờ đây toàn thân co giật, thất khiếu chảy máu mà ngã gục xuống. Là rượu độc. Chỉ còn lại vài vị văn thần vô tội, kinh hãi đến mức ngây người như phỗng.Tân đế khẽ cười vỗ tay. Bùi Chân vung tay, áp giải lên mấy tên thứ dân đang run rẩy như cầy sấy. Có ông chủ tiệm tranh chữ ở Túc Châu dâng lên bức vẽ có đóng dấu của Tạ Liễm. Lại có vị thần y nức tiếng vùng đó, chỉ ra từng chứng cứ đã chữa trị vết thương do tên bắn suýt mất mạng cho Tạ Liễm.Bùi Chân đi tới trước thi thể Tạ Liễm, công khai lột lớp triều phục nhuốm máu của hắn ra, trên vai sau hằn lên một vết sẹo cũ dữ tợn.“Một năm trước, Cô bị ám sát tại bãi săn Túc Châu, đã đích thân bắn thích khách bị thương. Khi đó, Thế tử đang ở phương xa trấn giữ biên quan, đáng lý ra không thể có mặt tại đó. Thế nhưng giờ nhìn lại, rõ ràng là hắn ẩn náu tại Túc Châu, còn bị trúng một mũi tên. Chuyện này rốt cuộc là thế nào đây?”Tân đế khẽ nghiêng đầu nhìn sang vị sử quan mặt xám như tro bên cạnh, hờ hững nói: “Ái khanh, ngươi có thể hạ bút được rồi.”Thắng làm vua, thua làm giặc. Tuyên Vương đã bị đè dưới lưỡi đao. Tân đế lười nhác chống cằm, ngữ điệu đầy vẻ trêu đùa:“Hoàng thúc, lúc nhỏ Cô đánh cờ với người, thường kém một nước. Lần này, là người thua rồi.”Lời vừa dứt, Bùi Chân vung đao xuống. Máu nóng bắn tung lên bàn tiệc. Tân đế quay đầu nhìn ta, con ngươi sau lớp mặt nạ phản chiếu ánh lửa bập bùng trong điện. Hắn đưa tay ra, dịu dàng lau đi một giọt máu bắn trên má ta, khẽ hỏi:“A Nùng, câu ngươi từng hỏi ta, ta lại hỏi ngươi một lần nữa.”“Thủ túc chí thân, máu mủ tình thâm, là giết, hay là không giết?”Lục Thái Tiên đã ngất xỉu từ lâu. 

kl/8NstKkDGjWrURoLhSVaoHDbhU8NEh1dt8U5+AIlc=

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng