1.Trong tất cả những ngày tháng đã qua, ta thích khoảng thời gian đích muội đến thăm ta nhất. Mỗi lần đến, nàng đều sẽ dẫn ta đi dạo vườn uyển. Các quý nữ tụ họp lại một chỗ, dù là ngoài mặt hay ngầm hiểu, kiểu gì cũng phải đem môn đệ, trang phục hay tài học ra để so bì. Đích muội chưa chắc lần nào cũng chiếm được vị trí đầu bảng, nhưng có một điểm là muội ấy luôn luôn thắng.Nàng nuôi dưỡng một thứ đồ chơi nghe lời nhất Kinh thành này. Đôi khi, nàng sẽ để ta xuống sân, thi đấu cùng những con chó mặt xấu mà các quý nữ nuôi. Nếu ta có thể là kẻ đầu tiên ngậm được tú cầu mang về thì đích muội sẽ công khai vuốt ve mái tóc ta, thưởng cho ta ăn một miếng điểm tâm. Vị bánh xốp mềm ngọt lịm, hương thơm quanh quẩn giữa môi răng.Ta không hận sự nhục nhã này. Bởi vì những lúc nàng không đến, ta chỉ có thể ăn cơm thiu canh thừa của đám nô bộc.“Tỷ tỷ, mặt còn đau không?”Lục Thái Tiên ngồi bên chậu than cháy đỏ rực, đôi tay ủ trong lớp áo choàng lông chồn trắng muốt, giọng nói dịu dàng như nước suối chảy. Chắc hẳn nàng đã khóc suốt đêm qua, vành mắt vẫn còn nhuốm một tầng hồng nhạt. Ta lắc đầu, nở nụ cười ngây dại với nàng.Cách đây vài ngày, Đan Thanh Thự bình chọn Ti họa, dưới sự chứng kiến của bao người, ta chỉ tay vào bức vẽ của muội ấy mà nói năng lảm nhảm, khăng khăng bảo đó là do ta vẽ. Sau khi về phủ, mẫu thân sai lão ma ma dùng gậy trúc vả vào miệng ta, đánh đến mức hai bên má sưng húp, ngay cả nước cũng không nuốt trôi.Ngày hôm sau, nữ quan trong cung đến. Tay bưng ý chỉ, tuyên đọc cái tên Lục Thái Tiên. Tiên hoàng hậu vốn sùng bái hội họa, đã đặc cách cho phép nữ tử vào Thự, đối với Lục phủ mà nói, đây là chuyện vui làm rạng rỡ tổ tông. Thế nhưng chẳng ai ngờ được, chưa đầy nửa tháng sau, Đế – Hậu đã không còn. Thái tử kế vị, mọi chuyện hoàn toàn thay đổi. Đó là một kẻ điên trái tính trái nết.Theo tổ chế để lại, Đan Thanh Thự phải vẽ chân dung Đế vương cho hắn. Thế nhưng cho dù các họa sư trong Thự là những phu tử tóc bạc trắng hay những tài năng thiên phú đều đã bị hắn liên tiếp chém đầu bảy vị. Giờ đây vị trí Ti họa chỉ còn lại mình Lục Thái Tiên. Nàng thực sự sợ hãi nên mới dỗ dành ta như dỗ một đứa trẻ:“Trước đây muội cũng từng dẫn tỷ vào cung, tỷ còn nhớ không? Khi đó tỷ vẽ bức ‘Điệp luyến hoa’, muội lập tức cầu xin mẫu thân để tỷ không phải chịu đói suốt nửa tháng.”Đương nhiên là nhớ, ta liên tục gật đầu với nàng. Nàng mỉm cười nhẹ nhàng, lại dịu giọng nói:“Lần này A Nùng đi vẽ một người. Vẽ tốt rồi thì sẽ không bao giờ phải chịu đói nữa.”Ta túm lấy ống tay áo dệt từ vân cẩm của muội ấy, ra sức lay mạnh như một đứa trẻ: “Vẽ xong rồi, muội muội lại dẫn A Nùng đi dạo vườn uyển có được không, có được không?”Lục Thái Tiên né tránh, cuối cùng cũng rút được tà áo khỏi tay ta. Nơi đó đã để lại một vệt bẩn. Đôi lông mày thanh tú của nàng khẽ giật giật, không kìm được mà lộ ra vẻ chán ghét đến cực điểm. Ma ma là kẻ biết nhìn sắc mặt nhất, lập tức giơ kẹp gắp than tới định quất ta:“Làm chó mà cũng làm đến nghiện rồi sao, đúng là đồ đê tiện giống hệt mẫu thân ngươi.”“Khoan đã.”Một giọng nữ vô cùng ôn hòa vang lên. Hôm nay, Lục Thái Tiên đi cùng mẫu thân đến đây. Bà ngồi ở vị trí thượng tọa, rủ mắt nhìn ta, từ bi như một pho tượng Bồ Tát bằng ngọc.“Mẫu thân ngươi vốn tâm tính thanh tao, cũng từng nổi danh khắp Kinh thành, đáng tiếc lại sinh ra đứa con gái như thế này. Dẫu sao ngươi cũng là kẻ ngốc, thay muội muội ngươi đi tìm đường c,h,ế,t, cũng coi như báo đáp ơn nuôi dưỡng của gia đình này. Đến lúc đó, Lục phủ tự khắc sẽ hậu táng cho ngươi.”Ta nghiêng đầu hỏi: “Hậu táng là cái gì? Mẫu thân cũng hậu táng đối với mẫu thân của A Nùng sao?”Trong phòng im lặng trong giây lát. Đích mẫu xuất thân danh môn, cử chỉ đoan trang nhã nhặn, bà đặt chén trà xuống, che miệng cười khẽ. Những đường thêu bằng chỉ bạc trên ống tay áo vân cẩm lấp lánh như sóng nước trước mặt ta.“Cô nương ngốc, ném xuống sông hộ thành cho cá ăn thì không gọi là hậu táng. Mẫu thân sẽ chuẩn bị cho ngươi một cỗ quan tài.”2.Mẫu thân và đích muội vừa đi, ma ma lập tức lạnh mặt dội nước dập tắt chậu than. Bà ta dùng ngón tay chọc mạnh vào trán ta, nói rằng Thế tử đã đến cầu thân tiểu thư, bảo ta sớm dẹp bỏ những tâm tư không nên có. Ta bàng hoàng nghe những điều này, không hiểu bà ta đang có ý gì.Lúc xế chiều, phụ thân đến. Ông đứng bên cửa, nhìn chằm chằm ta một lúc lâu rồi mới bước lại gần, gỡ lấy chiếc lược cũ gãy răng trên đầu ta xuống. Đó là một trong số ít di vật mà mẫu thân ta để lại. Ông cầm trong tay chậm rãi vuốt ve, ra vẻ trân trọng vô cùng.“Phụ thân!”Ta vòng tay ôm lấy eo ông, vui vẻ gọi giống như lúc còn nhỏ. Thân thể ông hơi cứng đờ, khẽ đáp lại một tiếng. Ta ngẩng mặt lên hỏi:“Mẫu thân nói sẽ chuẩn bị cho A Nùng một cỗ quan tài. Quan tài là cái gì vậy?”Phụ thân sững lại. Ông im lặng đặt chiếc lược trở lại hộp trang điểm phủ đầy bụi bặm. Sau đó, ông giơ tay đẩy ta ra, quay người đi. Ta không nhìn thấy mặt ông, chỉ nghe thấy giọng nói khàn khàn dặn dò:“Đi chuẩn bị trang phục cho tiểu thư.”Vô số đồ tốt được khiêng vào tiểu viện của ta. Những dải lụa mềm mại, đôi hoa tai minh châu tròn trịa, những bộ bộ diêu đính tua rua vàng lấp lánh ánh sáng mà trước đây ta chỉ thấy trên búi tóc của đích muội. Lại còn có bồn tắm rắc đầy cánh hoa. Đây là lần đầu tiên có thị nữ đến tắm rửa chải chuốt cho ta. Ta chưa từng thấy nàng, nàng cũng chưa từng thấy ta. Nhưng trong Lục phủ rộng lớn này, lại chỉ có nàng là để lộ vẻ mặt không đành lòng.Trước gương đồng, thị nữ nhẹ nhàng chải mái tóc dài cho ta, lẩm bẩm một mình:“Cô sinh ra trong nhà quan gia, ta làm thân nô tỳ, vậy mà kiếp số lại khổ cực như nhau. Nếu có kiếp sau, làm một con chim sẻ nhỏ bay nhảy tự do cũng tốt, chớ có đầu thai làm người nữa.”3.Sáng sớm hôm ấy có một trận tuyết nhỏ, trước cửa Xuân Minh, con đường đá xanh dài dằng dặc được phủ một lớp trắng mỏng manh. Trong tiếng trục xe kêu ken két trầm đục, ta ló nửa thân mình ra ngoài, từ xa đã trông thấy một bóng người ngự ngựa ra khỏi cung. Ta hớn hở gọi về phía hắn:“Tạ lang!”Tạ Liễm mặc triều phục màu tím rất trầm, trên cổ áo và ống tay thêu hình tiên hạc tung cánh như muốn bay lên. Thấy ta vào cung, hắn lại chẳng hề ngạc nhiên, chỉ ghìm cương quay đầu ngựa, chậm rãi đi song hành cùng xe ta một đoạn. Ta tự vui vẻ một mình, bám vào thành cửa sổ luyên thuyên với hắn:“Muội muội nói, đợi vẽ xong lần này, A Nùng sẽ vĩnh viễn không phải chịu đói nữa. Đến lúc ấy, còn có thể bán tranh, trồng rau, lại nuôi một sân gà con, giống hệt như trước kia, có được không?”Hắn không đáp, đầu ngón tay siết chặt dây cương đến mức trắng bệch. Ta nhớ đến lời ma ma nói, chẳng biết xấu hổ là gì mà truy hỏi hắn:“Tạ lang, hôm nay huynh đến cửa cầu hôn rồi phải không? Phụ thân đã gật đầu chưa?”Thực ra ta chẳng hiểu cầu hôn nghĩa là gì, chỉ biết Tạ Liễm đã hứa với ta rồi. Hồi còn ở Túc Châu, đã hứa rồi. Khi ấy hắn rủ mắt, hứa hẹn với ta rằng, ngày về Kinh sẽ dâng đủ tam thư lục lễ, từ nay về sau tuyệt đối không hai lòng không. Ta ngây ngô hỏi hắn, là ba vị thúc thúc nào thế? Hắn bị ta chọc cười, khẽ gõ nhẹ vào trán ta. Thế nhưng, sau khi về Kinh, Tạ Liễm rất hiếm khi đến gặp ta. Có lẽ trong nửa năm ở Túc Châu ấy, những gì đáng cười đã cười đủ rồi, những gì đáng xem cũng đã xem chán rồi.Trái tim đang hân hoan của ta từ từ chìm xuống, ta rụt rè hỏi: “Có phải A Nùng làm sai chuyện gì khiến huynh ghét bỏ rồi đúng không?”Hoàng hôn buông xuống. Tên tùy tùng đi theo sau ngựa lộ vẻ khó xử, thấp giọng nhắc nhở: “Thế tử, Lục tiểu thư còn đang đợi ngài đi ngắm đèn, giờ hẹn sắp đến rồi.”Hội đèn Nguyên tiêu vô cùng náo nhiệt, có đố đèn, có đồ chơi nặn bằng đường, còn có cả pháo hoa có thể thắp sáng nửa Kinh thành. Xưa nay ta vốn ngoan ngoãn, không làm mình làm mẩy, cũng không muốn khiến hắn khó xử, chỉ nhẹ nhàng nói:“Tạ Liễm ca ca, huynh đi ngắm hội đèn à. Chiếc đèn thỏ con mà huynh từng nói ấy, có thể mang về cho A Nùng một chiếc không?”“A Nùng có tiền, dùng cái này để đổi với huynh.”Ta bảo hắn xòe lòng bàn tay ra, tháo một chiếc hoa tai đặt vào đó. Nguyên tiêu năm ngoái, con trai nhà thợ săn hàng xóm tặng ta một chiếc đèn hoa, Tạ Liễm sa sầm mặt, bảo ta rằng hội đèn ở Kinh thành đẹp hơn nhiều. Mẫu đơn, phù dung thì khỏi phải bàn, còn có cả thỏ con sống động như thật.Lúc này, Tạ Liễm mới ngước mắt lên, bình tĩnh nhìn về phía ta. Trong mắt hắn vằn đầy tia máu, giọng nói cũng khàn đục không thôi:“A Nùng, muội ngoan ngoãn một chút, chờ ta.”4.Bên cạnh vị Tân đế tính tình tàn bạo có một vị Cửu Thiên Tuế mang danh hiệu có thể khiến trẻ con ngừng khóc đêm. Giờ đây, ta đã tận mắt nhìn thấy người ấy. Hắn không hề âm u lạnh lùng như lời đồn, ngược lại có dung mạo vô cùng xinh đẹp, trên người tỏa ra mùi trầm hương rất dễ chịu, đang cười híp mắt nhìn ta.“Ngươi chính là thứ nữ của Lại bộ Thượng thư, Lục Hàn Nùng sao?”Ta gật đầu với hắn. Hắn chậm rãi nói: “Trước khi diện thánh, còn tâm nguyện gì chưa dứt, cứ việc nói với ta.”Ta không nghe ra ý nghĩa sinh tử trong lời hắn nói, chỉ thật thà đáp: “Ta thấy đói bụng.”Bụng ta cũng rất phối hợp mà kêu vang. Hắn khẽ nhướn mày, chỉ đưa mắt một cái, cung nữ chờ lệnh bên cạnh đã lặng lẽ lui xuống. Chẳng bao lâu sau, một bàn mỹ vị đã bày ra trước mặt ta. Cửu Thiên Tuế ngồi đối diện với ta, cách làn hơi nóng bốc lên từ nồi đất, hắn cong đôi mắt phượng:“Lục tiểu thư, vì sao chỉ đeo có một chiếc hoa tai?”Ta đang nhét thịt vào miệng, ú ớ đáp: “A Nùng đưa cho Tạ Liễm ca ca rồi, để đổi lấy một chiếc đèn thỏ con.”Hắn nghe xong, ý cười càng sâu, đầu ngón tay trắng trẻo gõ nhẹ lên mặt bàn:“Lục tiểu thư, ngươi có biết sáng nay Thế tử đã cầu tình trước mặt Bệ hạ như thế nào không?”Ta khó hiểu nhìn hắn, đôi đũa bạc trên tay dừng lại.“Thế tử nói, hắn đã cầu thân với Lục gia. Lục Thái Tiên sẽ trở thành tông phụ, nếu để nàng đi vẽ chân dung cho Bệ hạ thì thật không hợp quy củ.”Hắn ghé lại gần hơn một chút, thủ thỉ như người kể chuyện: “Bệ hạ hỏi hắn, Ti họa trong Đan Thanh Thự đã c,h,ế,t sạch rồi, cuối cùng chỉ còn lại một vị Họa Tiên danh tiếng lẫy lừng Kinh thành lại bị ngươi rước đi mất. Giờ đây phóng mắt khắp thiên hạ, còn ai có thể tới vẽ bức chân dung Đế vương này đây?”“Thế tử đáp, Lục Thái Tiên còn một vị trưởng tỷ do vợ lẽ sinh ra, có thể đảm đương trọng trách này.”Ta chỉ ngây người lắng nghe. Hắn cười đến mức hai vai run rẩy: “Quả nhiên là một đứa trẻ ngốc.”Sau khi ta đã ăn no uống đủ, sắc mặt hắn trở nên lạnh lùng.“Lát nữa vào trong, chỉ được phép hỏi Bệ hạ ba vấn đề. Hỏi xong rồi phải vẽ tranh ngay. Không được nhiều dù chỉ là một câu, ngươi nhớ kỹ chưa?”Cửu Thiên Tuế chỉ đưa ta đến ngoài điện. Trong điện rộng thênh thang và trống rỗng, mấy ngọn đèn cung u tối chẳng thể soi sáng nổi không gian. Tân đế ngồi ở vị trí cao sau bức rèm châu, đeo một chiếc mặt nạ quỷ thần. Mặt mũi hung tợn, trông vô cùng đáng sợ. Chỉ lộ ra bờ môi mỏng mím chặt và một mảng sẹo lớn do lửa thiêu kéo dài từ dưới cằm.Ta chẳng những không sợ, ngược lại còn tò mò quan sát một lúc lâu. Cuối cùng, ta xắn tay áo mài mực, chỉ hỏi hắn đúng một câu:“Ngài thích phụ thân hơn, hay là thích mẫu thân hơn?”
QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==
Bình luận
Sắp xếp