Quan hệ giữa Vân Dương và đám trọng thần Lam Điền xưa nay không tốt, chẳng phải vì bọn họ ở hệ thống quân chính khác nhau, sâu xa hơn đám người đó đều tốt nghiệp hạng xuất sắc ở thư viện, trong khi Vân Dương học hành dở dang, bao nhiêu năm trời mới có dịp khinh bỉ lại.
Vân Dương hừ một tiếng:” Tất nhiên nên chậm lại, đâu phải có chó đuổi sau lưng, tới nay vấn đề lương thực dư thừa vẫn làm chúng ta đau đầu, đó là dấu hiệu chúng ta đi quá nhanh.”“ Ta cùng bệ hạ uống rượu có hỏi vấn đề này, đó là do công thương nghiệp không theo kịp nông nghiệp, lương thực không thể thông qua công thương nghiệp để mang tới giá trị cao hơn.