Tê tê, cả người đều tê.
Trên đời sao lại có chuyện ô uế như vậy chứ!
Triệu Bảo Châu rúc trong chăn, đầu óc lùng bùng.
"Đừng trốn nữa, ngoan ngoãn bôi thuốc đi nào."
Ngải Thiên lôi người ra khỏi chăn rồi nghiêm mặt nói.
"Miệng ngươi mà không chịu bôi thuốc thì lát nữa sưng vù như lạp xưởng cho xem."
Ngải Thiên quệt thuốc cao, nhưng hắn vừa đụng vào môi Triệu Bảo Châu thì y đã kêu thảm thiết.
"Tê!"