"Bảo Châu."
Đây là lần đầu tiên Ngải Thiên gọi y dịu dàng như vậy, một tay hắn nắm bả vai Triệu Bảo Châu, còn tay kia bịt kín đôi mắt giận dữ của y.
Ngải Thiên vừa đụng vào mí mắt nong nóng kia thì lập tức cảm nhận được dưới lòng bàn tay ẩm ướt, tiểu công tử này thật sự nổi giận vì hắn, còn tức đến phát khóc nữa.
"Ta không sao mà."
Triệu Bảo Châu nghe vậy lại muốn khóc, y kéo tay Ngải Thiên xuống rồi xoay người nhìn hắn thật kỹ, một li một tí cũng không bỏ sót, ánh mắt tràn ngập lo lắng.
"Tin ta đi."