Chương 99: Điện hạ lại lừa nàng đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 99: Điện hạ lại lừa nàng.

Dung Thiên Chi thi châm xong liền rời đi, Chiếu Tịch Cảnh bị doanh Trường Vũ vây kín như thùng sắt,
đến cả một con chim cũng không bay lọt vào được.

Ôn Vô Nguyệt chịu đựng qua cơn đau trên người, khẽ hỏi: “Điện hạ, giải cổ thế nào?”

“Chỉ là Nguyệt nhi phải chịu đau một chút thôi, rạch một nhát trên tay nàng lấy máu, để Thiên Chi dùng kim bạc ép cổ trùng ra là được.”

Hắn bình thản nói ra lời đã bàn sẵn với Dung Thiên Chi, sắc mặt nghiêm túc.

“Điện hạ sẽ không lừa Nguyệt nhi chứ?”

Ôn Vô Nguyệt chỉ cảm thấy cách này dường như quá đơn giản, ánh mắt chăm chú nhìn hắn.

Tiêu Bắc Trầm hít sâu một hơi, cúi đầu hôn nhẹ lên má nàng: “Tất nhiên rồi, ta đã hứa sẽ không lừa nàng.”

“Ừm, Nguyệt nhi không sợ đau.” Tiểu nhân nhi tin lời hắn, gượng cười yếu ớt. “Mấy ngày nay, Nguyệt nhi cứ hay nhớ đến lúc trước từng giận điện hạ… điện hạ có trách ta không?”

Hai ngày qua đầu óc nàng hỗn loạn, chuyện kiếp trước từng việc từng việc lướt qua trong đầu, mà kết cục mỗi lần đều là pháp trường.

Tiêu Bắc Trầm dịu giọng nói: “Sao lại trách nàng được, khi đó là ta cưỡng ép cưới nàng.”

“Ừm… rất bá đạo…” Giọng nói dần nhỏ lại, Ôn Vô Nguyệt khẽ khép mắt.

Hắn thương xót vuốt má nàng, bật cười khẽ  nếu không bá đạo một chút, sao cưới được nàng chứ.

Đôi mắt sâu thẳm nhìn nàng hồi lâu, rồi đứng dậy bước ra ngoài.

“Thính Vũ, trông chừng nương nương.” Hắn thong thả đi về phía thư phòng, đầu ngón tay khẽ động, phía sau đã xuất hiện một người, theo hắn vào phòng.

“Ảnh Nhất tham kiến điện hạ.” Người áo đen nhanh nhẹn quỳ xuống, thần sắc cung kính, so với Ảnh Ngũ, Ảnh Lục lại thêm vài phần chín chắn trầm ổn.

“Lễ vật gửi sang nước Vụ đã đưa chưa?”

“Bẩm điện hạ, đã nhận được hồi âm, lễ đã đến nơi.”

“Ảnh Thập Nhất thế nào rồi?”

“Thập Nhất đã vào Nam Vực, dường như đã tìm được dấu vết có người sinh sống.”

“Truyền thư cho hắn, người Nam Vực  giết sạch. Hừ, tà môn ngoại đạo, không dung tồn trên đời.”

Tiêu Bắc Trầm day day mi tâm, trầm giọng nói: “Sau ngày mai, bố phòng ở Chiếu Tịch Cảnh do ngươi đích thân điều động, nhất định phải bảo vệ Nguyệt nhi cho tốt, những việc khác không cần bận tâm.”

“Tuân lệnh.” Ảnh Nhất không hỏi thêm, chỉ cần hoàn thành mệnh lệnh của Thái tử điện hạ, không tiếc bất cứ giá nào.

Vẫy tay cho Ảnh Nhất lui ra, Tiêu Bắc Trầm viết một phong thư gửi cho Vũ Đế.

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ, Lục Hành đứng bên ngoài.

Sau khi dặn dò xong việc cần Lục Hành làm, Tiêu Bắc Trầm quay về phòng.

Người trên giường ngủ say không hay biết gì, Tiêu Bắc Trầm chán ghét cảm giác bất lực này.

Nhớ lại một năm qua  điệu múa kinh hồng, yến tiệc ở nước Vụ, chỉ liếc mắt một cái đã muốn chiếm nàng làm của riêng mình, có lẽ chính là định mệnh.

Về sau, trước đại hôn hai tháng, Nguyệt nhi phản kháng, giãy giụa, chán ghét hắn; khi ấy hắn nghĩ, chỉ cần giữ nàng bên mình, tùy nàng thế nào cũng được.

Từng thất vọng, nhưng cũng may mắn vì sau đó mọi chuyện xoay chuyển.

Là Nguyệt nhi luôn đuổi theo hắn từ nạn lụt phương Nam, đến việc vì hắn trấn thủ Vũ đô, rồi chờ hắn trở về trên đường từ biên ải.

Tất cả những điều nàng làm đều vì trong lòng có hắn, thật may mắn biết bao.

Nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, người xưa nay lạnh lùng dịu giọng nói: “Không sao, ngày mai sẽ ổn thôi.”

Hôm sau, trời quang mây tạnh, nắng sớm đã chói đến mức khó mở mắt.

Tiêu Bắc Trầm thần sắc bình thản đứng bên giường, Dung Thiên Chi đẩy cửa bước vào.

Lục Hành và Ảnh Nhất được lệnh canh ngoài cửa, không cho bất kỳ ai tới gần tẩm phòng.

Dung Thiên Chi mở bọc vải trong tay, ngoài kim bạc thường dùng còn có mấy lưỡi dao mỏng lạnh ánh thép.

Hắn trầm ngâm một lát, thấy Tiêu Bắc Trầm chỉ đứng đó, lại hỏi:“Đã quyết định rồi chứ?”

“Ừ.” Người đứng chắp tay sau lưng như đang trả lời một chuyện không quan trọng, trên mặt không hề có chút do dự.

“Ta sẽ rạch mỗi người một nhát ở cổ tay, dùng châm ép cổ trùng đến cẳng tay của Nguyệt nhi. Sau đó, ngươi phải tụ linh lực tại vết thương, áp vết thương của mình vào vết thương nàng, dẫn cổ trùng sang người ngươi.”

Hắn sắp xếp kim bạc và dao mỏng, ngẩng mắt nhìn Tiêu Bắc Trầm, ánh nhìn nghiêm trọng.

“Đợi cổ trùng sang người ngươi, phải lập tức dùng linh lực áp chế. Nó chắc chắn sẽ phản kháng, khi đó đau đớn khó chịu nổi, nhưng chỉ cần chịu qua được, có thể khống chế nó, sau này mới tìm cách khác tiêu diệt.”

“Ừ.”

Tiêu Bắc Trầm trầm ngâm giây lát, nắm lấy cổ tay trắng mảnh của Ôn Vô Nguyệt, nhẹ nhàng vuốt ve:
“Chỉ cần bảo vệ tốt Nguyệt nhi và đứa bé, không cần lo cho ta.”

Cả hai đều không phải người do dự, không nói thêm lời nào.

Dung Thiên Chi nắm cổ tay Ôn Vô Nguyệt, lưỡi dao lướt qua, máu tươi lập tức trào ra. Người trên giường chỉ khẽ cau mày  vết thương này so với nỗi đau nàng chịu đựng vốn chẳng là gì.

Dung Thiên Chi nhanh chóng châm kim vào ngực nàng, giải khai huyệt đạo trói buộc cổ trùng. Theo hướng máu chảy, cổ trùng bắt đầu động đậy.

Từ mạch máu dần dần bò lên cánh tay, nhưng chưa được bao lâu đã phát hiện linh lực thất thoát, liền dừng lại, định chui ngược về tim.

Cơn đau đột ngột tăng mạnh, gương mặt tái nhợt của người hôn mê toát đầy mồ hôi lạnh, môi bật ra tiếng rên đau khe khẽ.

Hàng mi ướt đẫm mồ hôi và nước mắt run rẩy mở ra. Tiêu Bắc Trầm nắm chặt cổ tay nàng, giữ lấy khớp xương gầy gò, không cho nàng cử động.

Đôi mắt hạnh lặng lẽ nhìn hắn, muốn nói gì đó nhưng chỉ bật ra tiếng rên đau, răng nghiến ken két.

Kim bạc lần lượt hạ xuống dọc cánh tay, ép cổ trùng đến cẳng tay. Dưới làn da trắng mịn, trong mạch xanh có thể thấy rõ sự nhúc nhích khẽ khàng, khiến người ta lạnh sống lưng.

Tiêu Bắc Trầm ngẩng mắt nhìn, hận không thể một chưởng đánh nát con cổ trùng làm loạn kia, nhưng chỉ có thể cố nhịn.

“Đến lượt ngươi rồi.” Dung Thiên Chi tập trung cao độ, trán cũng lấm tấm mồ hôi, trầm giọng nói.

Lưỡi dao rạch mạnh qua cổ tay, Tiêu Bắc Trầm như không biết đau, linh lực trong cơ thể điên cuồng tụ về vết thương, mờ mịt quấn quanh như sương trắng.

Ánh mắt lạnh lẽo tràn đầy kiên định, cổ tay nhẹ nhàng áp sát.

Ôn Vô Nguyệt chỉ cảm thấy trong nháy mắt vô số hình ảnh tràn vào đầu như tuyết bay.

Đêm giao thừa nàng và điện hạ ngắm pháo hoa trên con đường trong cung.
Quán hoành thánh nghi ngút khói trên phố dài, điện hạ đút nàng ăn tiểu hoành thánh.
Y phục tung bay trước ngày điện hạ xuất chinh, ánh nhìn quay đầu xuyên qua muôn vàn tướng sĩ.
Còn có ngày tuyết rơi, người đắp cho nàng người tuyết, và nụ hôn như mộng ấy…

Từng khung hình đều là nàng và điện hạ, trong khi cổ tay đau như bị nghiền nát.

Cho đến khi một bàn tay cũng ấm nóng áp lên cổ tay nàng, đôi mắt hạnh mở to, Ôn Vô Nguyệt như chợt hiểu ra điều gì.

Dùng hết sức nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy cổ tay điện hạ dán sát cổ tay nàng, máu đỏ thẫm  có của nàng, có của điện hạ  quấn lấy nhau, từng giọt nhỏ xuống đất.

Nàng dường như đã hiểu cách giải cổ là gì. “Không… đừng…”

Tiếng thì thầm yếu ớt thoát ra từ môi, nước mắt trượt khỏi khóe mắt hạnh, nhưng cổ tay lại bị giữ chặt.

Trong làn nước mắt mơ hồ, nàng chỉ thấy điện hạ mỉm cười với mình. Ôn Vô Nguyệt chìm sâu vào bóng tối, nỗi đau buồn khổng lồ nện vào tim từng đợt. Điện hạ… lại lừa nàng rồi.

Lúc này cổ trùng đã phát hiện linh lực tinh thuần hơn, không còn định quay lại, mà nhanh chóng bò theo chỗ vết thương giao nhau.

Cơn đau kịch liệt lan khắp toàn thân, Tiêu Bắc Trầm nhíu mày, cắn răng chịu đựng, biết con trùng đã sang người mình.

Thu cổ tay lại, linh lực dồi dào lập tức tụ nơi cánh tay, quấn chặt lấy cổ trùng.

Hai luồng va chạm, cổ trùng giãy giụa phóng thích độc tố, ảo đau dữ dội lan từ cánh tay, như thể cả cánh tay bị chặt đứt.

Trong khoảnh khắc ấy, Tiêu Bắc Trầm chỉ nghĩ: hóa ra mấy ngày nay Nguyệt nhi luôn đau như vậy.

Nghĩ đến đó, hắn tràn đầy phẫn nộ, linh lực như không cần tiền trút thẳng vào cổ trùng  hừ, bản điện hạ tuyệt đối không tha cho ngươi.

Đám người Lục Hành chờ ngoài phòng chỉ cảm thấy trong phòng bộc phát linh lực hùng hậu khiến người ta sợ hãi.

Không rõ tình hình bên trong, bọn họ chỉ có thể lo lắng chờ đợi.

Trên gương mặt lạnh lùng đầy mồ hôi, Tiêu Bắc Trầm không rên một tiếng, thậm chí không lộ vẻ đau đớn. Sau vài phen giằng co, cuối cùng ép được cổ trùng giam trong một chỗ nhỏ, không thể nhúc nhích.

Hắn cạn kiệt linh lực, thở dốc một hơi.

“Điện hạ, thành rồi.” Dung Thiên Chi cũng thở phào, lại châm thêm mấy kim vào cánh tay hắn, gia cố thêm tầng phong tỏa.

“Ừ, không sao rồi.” Dung Thiên Chi nhanh chóng băng bó vết thương cho hai người.

Lại bắt mạch cho Ôn Vô Nguyệt: “Không sao, trên người Nguyệt nhi đã không còn khí tức cổ trùng, chỉ cần tĩnh dưỡng cho tốt.”

Tiêu Bắc Trầm đáp một tiếng. Dung Thiên Chi quan sát một lát, xác nhận tạm thời không có vấn đề gì liền lui ra ngoài.

Những người ngoài phòng thấy hắn ra thì đều thở phào. “Không sao rồi, không cần lo lắng.”

Dung Thiên Chi nói nhạt một câu rồi trở về phòng.

Trong phòng bỗng yên tĩnh hẳn, lúc này Tiêu Bắc Trầm mới bật ra một tiếng rên đau, bàn tay nắm chặt thành quyền, hít sâu một hơi.

Khoảnh khắc vừa rồi, trong đầu hắn lóe lên rất nhiều hình ảnh về Nguyệt nhi.

Nhưng… Trong ký ức của hắn, dường như chưa từng trải qua…

Lắc lắc đầu hơi choáng, Tiêu Bắc Trầm không nghĩ thêm, quay sang nhìn người trên giường.

Người hôn mê sắc mặt không còn trắng bệch như ban nãy, đã có lại chút huyết sắc.

Chỉ là mày vẫn cau chặt. Chắc là đang giận rồi. Hắn đưa tay lau đi vệt nước mắt trên má nàng, mỉm cười.

Nguyệt nhi của hắn giận thì cứ giận đi, chỉ cần nàng không sao là được.

Hao tổn linh lực một phen, Tiêu Bắc Trầm cũng mệt đến cực điểm, nằm xuống bên cạnh nàng, nhắm mắt lại.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng