Lục Tương cũng không ngờ hắn đột nhiên quay sang nhìn mình, khuôn mặt thanh tú lập tức nóng lên, giống như mèo con bị giật mình, cố tỏ ra bình tĩnh mà khẽ ho một tiếng.
“Ta… ta tới gọi ngươi đi chơi cùng.”
Dung Thiên Chi mỉm cười nhạt: “Đi đâu?”
Cảm thấy đứng ngoài cửa sổ nói chuyện không tiện, Lục Tương đẩy cửa bước vào.
“Vào thành chứ sao! Nghe nói Phong Hà Lâu ở Thương Giang thành có món đá lạnh rất ngon. Trời nóng thế này, chúng ta đi ăn đi.”
Sợ hắn không đồng ý, nàng lại vội vàng bổ sung: “Nguyệt tỷ tỷ dạo này sợ nóng lắm, chúng ta còn có thể mang về cho tỷ ấy một phần.”
Dung Thiên Chi nhìn bộ dạng tràn đầy mong đợi của tiểu cô nương, trong lòng bỗng nổi lên chút tâm tư trêu chọc.
“Nhưng y thư của ta vẫn chưa xem xong. Các nàng cứ đi đi.” Nói rồi, hắn lại cúi đầu cầm sách lên, trông như còn định tiếp tục đọc.
Lục Tương nhíu mày, dậm chân một cái: “A Sử Na và ca ca cũng đi, ta không muốn kẹt giữa hai người họ đâu! Ngươi không đi thì ta cũng không đi nữa.”
Ồ, còn biết uy hiếp người khác rồi. Dung Thiên Chi bật cười, khép sách lại, chỉnh vạt áo rồi đứng dậy:
“Đi thôi.”
Lục Tương còn chưa kịp phản ứng, đã thấy người áo trắng thong thả bước ra khỏi phòng.
Trên mặt nàng lập tức hiện lên vẻ vui mừng: “Dung Thiên Chi, ngươi thật tốt!”
Người đi phía trước khẽ cong môi cười. Thế là bốn người vui vẻ rời khỏi sơn trang.
Thân thể Ôn Vô Nguyệt mệt mỏi vô cùng.
Hôm nay nàng mặc một bộ sa y màu lục khói, cổ áo mở rộng, cánh tay trắng mềm chỉ phủ một lớp sa mỏng. Mái tóc đen mượt buông xõa tự nhiên, chỉ vén vài lọn, dùng trâm tua bướm nhẹ nhàng vấn lên.
Dẫu vậy, nàng vẫn cảm thấy nóng đến khó chịu. Mấy ngày nay tin tức trong cung truyền tới liên tục, điện hạ có phần bận rộn.
Gió ngoài sân thổi qua, Ôn Vô Nguyệt đứng trước cửa, da trắng hơn tuyết, một tay đỡ bụng, thần sắc dịu dàng.
Chỉ là những giọt mồ hôi li ti nơi trán vẫn bộc lộ sự khó chịu trong người. “Thính Vũ.”
“Có chuyện gì vậy nương nương?” Thính Vũ đặt chiếc áo nhỏ trong tay xuống, bước tới.
“Bảo người khiêng trường kỷ của ta ra sân, ta muốn ra ngoài hóng gió.”
Bên ngoài có gió, dù sao cũng dễ chịu hơn trong phòng. Thính Vũ cúi đầu đáp lời, rất nhanh đã sai người chuyển trường kỷ ra sân, còn không quên mang theo gối tựa cho nương nương.
Đỡ người bước xuống bậc thềm, Ôn Vô Nguyệt ngồi xuống trường kỷ.
Đúng lúc có một cơn gió thổi qua, hàng mày nàng giãn ra đôi chút.
“Ừm… ta nằm đây ngủ một lát.” Thính Vũ đỡ nàng nằm xuống:
“Nương nương, nô tỳ đi lấy chăn mỏng, đắp bụng một chút, không thể tham mát quá.”
Ôn Vô Nguyệt đã khép hờ mắt, nhỏ giọng đáp: “Được.”
Đợi Thính Vũ mang chăn mỏng quay lại, người trên trường kỷ đã ngủ say.
Nàng kéo ghế nhỏ ngồi bên cạnh, ngoan ngoãn trông chừng nương nương.
Tiêu Bắc Trầm xử lý xong công việc trở về, nhìn thấy chính là cảnh tượng ấy.
Dưới gốc cây lựu đang nở hoa trong sân, đặt một chiếc trường kỷ.
Thái tử phi của hắn đang ngủ say. Trên tấm chăn mỏng rơi vài cánh hoa, tay áo rộng để lộ một đoạn cánh tay nhỏ trắng như ngó sen, đặt trên chiếc bụng đã nhô cao.
Gió thổi, vài sợi tóc xanh rủ xuống một bên. Yên bình và đẹp đẽ đến mức khiến người ta không nỡ rời mắt.
Thấy hắn tới, Thính Vũ liền lặng lẽ lui xuống. Tiêu Bắc Trầm ngồi xổm bên trường kỷ, đưa tay xoa nhẹ lên bụng nàng.
Những ngày này, Nguyệt nhi nhất định đã rất vất vả. Trên gương mặt lạnh lùng hiện lên vẻ xót xa. Hắn đưa tay lau mồ hôi trên trán nàng, cúi đầu đặt xuống một nụ hôn nhẹ.
Cảm nhận được hơi ấm, người đang ngủ khẽ nhíu mày, co người lại, rồi chậm rãi mở mắt. Ngủ một giấc dậy, nàng vẫn cảm thấy thân thể không khá hơn là bao, mệt mỏi đến cực điểm.
Nàng nghiêng người nhìn hắn, vòng eo cong lên khiến chiếc bụng dưới lớp chăn mỏng trông càng lớn thêm vài phần. “Sao lại ngủ ngoài này?”
Tiêu Bắc Trầm ghé lại gần hơn, giọng nói dịu dàng. Người nhỏ bé trên trường kỷ nhíu mày, tùy tiện xoa xoa bụng, trên khuôn mặt lộ ra chút tủi thân: “Trong phòng nóng quá…”
Giọng nói mềm mại nũng nịu khiến người nghe không khỏi xót xa.
Tiêu Bắc Trầm nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng xoa bóp: “Nếu sớm biết mang thai lại khó chịu như vậy, lúc trước đã không nên để Nguyệt nhi có thai.”
Nghe vậy, Ôn Vô Nguyệt lắc đầu: “Không được, không được đâu… không thể để Niệm nhi nghe thấy. Có con với điện hạ là chuyện khiến Nguyệt nhi vui nhất.”
Nàng mỉm cười, giọng nói mềm mại, đưa tay ra: “Điện hạ ôm ta vào phòng được không?”
Tiêu Bắc Trầm sao có thể từ chối, liền cúi người bế nàng lên....
Trong thành vô cùng náo nhiệt, mấy người Lục Hành xuống xe ngựa rồi thong thả đi bộ.
Quả nhiên Thương Giang thành danh bất hư truyền. Trên con đường lớn rộng rãi, cửa hàng san sát, dân chúng qua lại tấp nập, đứng trước những món hàng đủ loại mà lựa chọn, mặc cả ồn ào, thật là náo nhiệt không thôi.
Chỉ là mấy người họ trong lòng đều nhớ tới các món băng phẩm của Phong Hà Lâu, nên cũng không lãng phí thời gian dạo chơi quá nhiều.
Phong Hà Lâu nằm ngay giữa trường nhai, từ xa đã có thể nhìn thấy tòa lầu cao ba tầng, làm bằng gỗ đàn đỏ, gạch ngói xanh biếc. Ba chữ Phong Hà Lâu to lớn, bút lực cứng cáp, treo ngay trước cửa.
Lục Tương kéo A Sử Na đi phía trước, nào là ca ca tiện nghi gì đó, nào là người trong lòng gì đó, đều bị nàng vứt ra sau đầu.
Bốn người vừa bước vào, tiểu nhị đã nhanh chóng ra nghênh đón. Vừa nhìn cách ăn mặc của họ liền biết ngay là công tử tiểu thư nhà nào, lập tức dẫn thẳng lên phòng riêng trên lầu hai.
Tửu lâu này cũng khá thú vị, tầng hai được bố trí theo dạng vòng tròn. Phòng của họ, bên trái mở cửa sổ có thể nhìn thấy cảnh náo nhiệt của trường nhai. Bên phải là lan can chạm trổ, nhìn xuống dưới chính là một bục gỗ trước bình phong ở tầng một. Trên bục ngồi một nữ tử che mặt, trước người đặt ngang một cây cổ cầm, tiếng đàn du dương trầm bổng, khiến tửu lâu thêm vài phần phong nhã.