Ngày hôm sau, hai người vừa rời khỏi phòng thì đã thấy gia nhân cung kính đứng chờ bên ngoài.
“Thái tử điện hạ, Thái tử phi nương nương, bữa sáng đã chuẩn bị xong ạ.”
Gia nhân nói chuyện có phần lắp bắp, hiển nhiên là chưa từng nghĩ có một ngày lại được diện kiến nhân vật tôn quý đến nhường này.
“Ừ.” Tiêu Bắc Trầm khẽ đáp một tiếng, cùng Ôn Vô Nguyệt chậm rãi đi về phía phòng ăn.
Trong đoàn người hôm nay còn có thêm A Sử Na, không khí lập tức náo nhiệt hơn vài phần.
Hai người đến muộn nhất, Hách lão gia dù thế nào cũng không ngờ trong phủ mình lại có Thái tử điện hạ, bữa sáng bày ra chẳng khác nào cơm tất niên, món nào món nấy tinh xảo, bày kín cả bàn.
Ông ta cười đầy mặt đứng phía sau, Lục Hành gọi mấy lần mời ngồi xuống, ông đều xua tay không dám.
Lúc này thấy Tiêu Bắc Trầm và Ôn Vô Nguyệt bước vào, Hách lão gia lập tức chạy tới:
“Thảo dân tham kiến Thái tử điện hạ, Thái tử phi nương nương.”
“Đứng lên đi.”
Hách lão gia vẫn không dám đứng thẳng, cung kính nói:
“Điện hạ, nương nương, thảo dân ngu muội, mắt mù không nhận ra chân nhân, không biết các ngài giá lâm phủ, chưa thể tiếp đón chu toàn, mong điện hạ và nương nương thứ tội.”
“Ngươi vốn đã tiếp đãi chúng ta rất chu đáo, không cần như vậy.”
Nghe nói thế, Hách lão gia mới run run đứng thẳng người.
Tiêu Bắc Trầm cũng không để tâm đến ông nữa, Nguyệt nhi còn chưa dùng bữa sáng, việc quan trọng nhất là phải cho nàng ăn no trước đã.
Khung cảnh trên bàn ăn vô cùng thú vị, bên trái Lục Hành là Lục Tương, bên phải là A Sử Na, ngay cả Dung Thiên Chi cũng hiếm khi lộ ra chút ý cười.
“Lục tướng quân, thức ăn ở Vũ Đô các ngài đều tinh xảo thế này sao? Nhìn thôi đã không nỡ ăn rồi.”
A Sử Na chống cằm nhìn bàn ăn, nhưng ánh mắt lại liên tục liếc về phía Lục Hành.
Lục Tương nhíu mày, hừ lạnh một tiếng: “Không nỡ ăn thì đừng ăn nữa!”
A Sử Na coi như không nghe thấy, quay đầu nhìn Lục Hành: “Lục tướng quân, ta muốn ăn bánh hoa sen, phiền ngài gắp cho ta một cái.”
Lục Hành chậm rãi đưa đũa ra, “bốp” một tiếng bị Lục Tương chặn lại, đôi đũa rơi xuống bàn, lăn mấy vòng rồi rớt xuống đất.
Nàng trừng mắt nhìn người anh trai không có tiền đồ của mình một cái: “Muốn ăn thì tự mình gắp đi.”
A Sử Na vô tội nhìn Lục Tương, giọng điệu làm nũng: “Xa quá.”
Thật phiền chết đi được, ghét nhất là mấy kẻ giả bộ đáng thương!
Lục Tương gắp một cái bánh hoa sen ném thẳng vào bát A Sử Na: “Ăn đi ăn đi, mau ăn cho xong.”
Bánh hoa sen vừa vào miệng, A Sử Na liền nở nụ cười: “Cảm ơn Lục Tương, ngon lắm.”
Lục Tương tức giận ném đũa xuống, quay người chạy ra ngoài.
“Ê, Tương Tương!” Lục Hành đứng bật dậy định đuổi theo.
Dung Thiên Chi đã đứng lên trước: “Để ta đi.”
Hắn bưng một đĩa bánh bao nhỏ, gật đầu với mọi người rồi chậm rãi rời khỏi phòng ăn.
Ôn Vô Nguyệt cắn một miếng bánh được đưa tới miệng, xem vô cùng thích thú.
Ừm, đúng là không có tiền đồ, hai huynh muội này xem ra đều bị người ta nắm thóp rồi.
Lục Hành nhíu mày liếc A Sử Na một cái: “Đừng bắt nạt Lục Tương.”
A Sử Na cắn bánh hoa sen, khẽ nhăn mũi. Trong lòng thầm nghĩ: đúng là ngu giống nhau cả nhà, ta là đang giúp muội muội ngươi đấy.
Lục Tương hậm hực chạy ra bên hồ, nhặt đá trong bụi cỏ rồi ném xuống mặt nước.
Viên đá rơi xuống, mặt hồ xanh biếc gợn lên từng vòng sóng.
Lục Tương cảm thấy rất buồn. Dung Thiên Chi không thích nàng, ngay cả ca ca cũng sắp bị người khác cướp mất rồi.
Nàng ngồi xổm xuống, ôm đầu gối, tức giận giật cỏ dưới đất.
“A Sử Na đáng ghét, Dung Thiên Chi đáng ghét, Lục Hành đáng ghét, hừ!”
Trước mắt bỗng xuất hiện một đôi giày trắng.
Giọng Lục Tương lập tức ngừng lại, ngẩng đầu lên, một thân bạch y đang đứng nhìn nàng.
Hừ, Dung Thiên Chi cũng đáng ghét, không thích nàng thì chạy ra làm gì, thật phiền người.
Đôi mắt tròn trừng lên hung dữ, Lục Tương xoay người sang chỗ khác, không thèm để ý đến hắn.
Dung Thiên Chi ngồi xổm xuống, đưa đĩa bánh bao tới trước mặt nàng: “Ăn đi.”
“Không ăn.” Lục Tương nhíu mày, trong bụng đầy tức giận, còn ăn uống gì nữa,
“Không nghe thấy ta đang mắng ngươi sao? Mau đi chỗ khác.”
Bàn tay to rộng vươn ra xoa đầu nàng: “Ăn đi, ăn rồi mới có sức mắng.”
Lục Tương nhíu chặt mày, nước mắt long lanh tràn đầy trong đôi mắt tròn.
Nàng nhớ lại mấy ngày đó, khi Nguyệt tỷ tỷ ở trong cung dưỡng thân, ca ca không có ở nhà, nàng thường xuyên vào cung bầu bạn cùng tỷ ấy.
Nguyệt tỷ tỷ ngủ rồi, nàng sẽ theo Dung Thiên Chi ra tiểu viện phơi thuốc, chỉnh lý dược thảo giết thời gian.
Dung Thiên Chi rất nhàm chán, ngày ngày không phải xử lý dược thảo thì cũng ngồi trước bàn xem cổ phương, y thư.
Hắn khác hẳn những nam nhân nàng từng gặp.
Không giống ca ca thích múa đao dùng thương, cũng không giống Thái tử điện hạ lạnh lùng nghiêm nghị.
Hắn rất ôn hòa, dường như vĩnh viễn sẽ không nổi giận. Khi đọc sách, thần sắc luôn chăm chú.
Những lời hắn nói ra, luôn khiến người khác dễ dàng tin tưởng, mang theo một loại chắc chắn khó hiểu.
Đôi lúc, Dung Thiên Chi sẽ nói chuyện cùng nàng một chút.
“Dung Thiên Chi, cái này là gì vậy?”, “Cỏ Lô Lâm, cầm máu giảm đau, dùng trong thuốc trị thương rất tốt.”
“Thế cái này thì sao?”, “Lá hào châm, thanh độc giải nhiệt.” Nàng vừa lật phơi dược thảo trên sàng tre, thấy thứ gì lạ liền hỏi một hai câu.
Dung Thiên Chi đi theo phía sau, kiên nhẫn trả lời. Sàng tre dựng trên sườn dốc cạnh hồ, Lục Tương nhảy nhót đi lại, không cẩn thận vấp phải giá gỗ.
Dược thảo bị hất tung, Dung Thiên Chi vươn tay kéo nàng, hai người lăn theo sườn dốc xuống dưới.
Khi dừng lại, Lục Tương nhỏ xíu đè lên người hắn, môi chạm môi, mặt đỏ bừng, trên tóc còn dính dược thảo rơi vãi.
Chưa kịp để Dung Thiên Chi xin lỗi, tiểu cô nương đã chống người đứng dậy, quay đầu chạy mất.
Sau đó mấy ngày liền, Lục Tương không vào cung nữa, Dung Thiên Chi cũng không để chuyện này trong lòng, dù sao cũng chỉ là ngoài ý muốn. Nhưng Lục Tương thì không nghĩ vậy.
Nàng cảm thấy mình nhất định là bệnh rồi. Mỗi ngày đều không ngủ được, chỉ cần nhắm mắt lại là thấy gương mặt thanh tú của Dung Thiên Chi. Còn cả lúc hắn hôn nàng, môi mềm mềm, rất dễ chịu.
Tiểu cô nương mới biết yêu, vừa thấp thỏm vừa ngọt ngào, không chịu nổi nỗi nhớ, cuối cùng vẫn vào cung.
Nhưng nàng phát hiện, để tâm chuyện này dường như chỉ có mình nàng. Dung Thiên Chi vẫn như thường ngày, giống như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Lục Tương cảm thấy tủi thân, lại không nói ra được, chỉ cảm thấy thì ra thích một người lại là chuyện đáng ghét như vậy, khiến lòng mình đau đến khó chịu.
Nghĩ đến đây, Lục Tương càng buồn hơn. Tên háo sắc, kẻ phụ lòng, khinh bạc ta rồi còn giả vờ không biết!
Hừ, nam nhân đều là đồ xấu xa. Vậy mà còn giả nhân giả nghĩa chạy ra làm gì. Nước mắt “tách” một tiếng rơi xuống đất.
Lục Tương cắn môi, không muốn để Dung Thiên Chi thấy mình khóc, nàng dùng tay áo lau mặt, xoay người lại. Dung Thiên Chi nhìn nước mắt của tiểu cô nương, trong lòng có chút đau.
Hắn rất ít khi an ủi người khác. Nửa đời trước, hình như cũng chỉ an ủi Ôn Vô Nguyệt.
Đặc biệt là tiểu nha đầu trước mắt này, trông còn nhỏ như vậy.
Hắn không phải chưa từng nghĩ đến chuyện ngày đó, cũng không phải không cảm nhận được tâm tư của Lục Tương.
Chỉ là cảm thấy nàng còn nhỏ, chuyện tình cảm chưa hiểu, qua một thời gian nữa sẽ không để ý nữa.
Khẽ thở dài, Dung Thiên Chi kiên nhẫn dịch sang bên phải hai bước theo nàng, đưa tay lau nước mắt cho nàng. “Vì sao khóc?”
Nghe hắn hỏi như vậy, Lục Tương càng tức, vỗ mạnh tay hắn ra: “Không cần ngươi lo, ngươi đi đi.”
Dung Thiên Chi không nghe theo: “Ta không lo, Lục Hành sẽ nghĩ là ta bắt nạt ngươi.”
“Ta mới không đi mách, ngươi đi đi, đừng nhìn ta.” Khuôn mặt nhỏ vùi trong cánh tay, giọng nói nghẹn ngào. Tiểu nha đầu còn chưa biết làm nũng, khóc rồi chỉ cảm thấy xấu hổ.
Giống như lúc nhỏ đánh không lại tiểu thiếu gia phủ bên cạnh, về nhà cũng chỉ lén ngồi khóc trong góc.
Dung Thiên Chi có chút bất lực, ngồi xuống bên cạnh nàng.
Cứ khóc đi, khóc đủ rồi tính tiếp.