Sai người đưa tin về Hắc Hổ Trại, thừa lúc đêm tối, Cừu Triệu cưỡi ngựa dẫn người xuất phát.
Đêm đen dày đặc, trên con đường núi chỉ còn vang lên tiếng vó ngựa lộp cộp.
Mộ Như Yên ngồi trong lòng hắn, một thân sa y đỏ rực, bờ vai thơm lộ ra nửa vạt, gương mặt đầy vẻ quyến rũ, đâu còn chút dáng vẻ thoát tục từng được cả Vũ Đô ca tụng năm xưa.
Nàng ngáp một cái, mặc cho mình nửa nằm dựa vào người Cừu Triệu. Chỉ cần lấy được khoản tiền này, về sau Cừu Triệu ắt sẽ nghe nàng sai khiến.
Trong Hách phủ, Ảnh Ngũ và Ảnh Lục đem chuyện này bẩm báo với Tiêu Bắc Trầm.
“Nhìn ra là người nào chưa?”
“Vâng, không phải nhằm vào chúng ta, hơn nửa là thổ phỉ trong rừng núi gần đây.”
“Thú vị thật, không chịu yên phận trên núi, lại dám xông vào thành.”
“Điện hạ, có cần báo cho quan phủ Lạc Vân thành, điều binh tới không?”
“Không cần. Chúng ta có người, tiếp tục theo dõi, đừng quấy nhiễu sự yên tĩnh.”
Tiêu Bắc Trầm không nói thêm, xoay người trở về phòng.
Người trên giường vẫn còn đang ngủ, hắn cúi đầu hôn nhẹ lên đôi môi mềm mại kia, trong lòng chợt có cảm giác như mình đã trúng cổ.
Chỉ hận không thể cả ngày ôm người vào lòng, đặt nơi đầu tim.
Ôn Vô Nguyệt mơ màng tỉnh dậy, ngửi thấy mùi gỗ quen thuộc bên cạnh mới thả lỏng thân thể.
“Làm nàng tỉnh rồi à.” “Vì sao điện hạ còn chưa ngủ?” Giọng nàng mang theo vẻ ngái ngủ, mềm mại như mèo con cào nhẹ vào tim người.
Tiêu Bắc Trầm đưa tay vuốt gò má nhỏ của nàng: “Đêm nay Hách phủ có chút chuyện, nàng cứ yên tâm ngủ, ta ở đây bầu bạn cùng nàng.”
Ôn Vô Nguyệt lắc đầu, đôi mắt hạnh mở ra, bàn tay mềm mại thò ra từ trong chăn: “Điện hạ, ôm.”
Tiêu Bắc Trầm cúi người bế nàng lên, ôm trọn vào lòng.
Thân thể mềm mại, tỏa ra hơi ấm., nàng khẽ nói: “Nguyệt nhi cũng không ngủ, Nguyệt nhi muốn bầu bạn cùng điện hạ.
Tiêu Bắc Trầm bật cười, tay trái ôm eo nàng, tay phải nâng khuôn mặt nhỏ, đặt xuống một nụ hôn vừa yêu chiều vừa nâng niu: “Chỉ là đám sơn phỉ gần đây muốn vào phủ cướp bóc, chơi với chúng một chút thôi.”
“Ừm, mang cả Nguyệt nhi và Niệm nhi cùng chơi.” Giọng nàng nũng nịu mềm mại, khiến người ta không nỡ từ chối.
Nói là vậy, nhưng Ôn Vô Nguyệt đã bắt đầu buồn ngủ, cái đầu nhỏ vùi vào cổ hắn, hơi thở nóng hổi từng đợt khiến lòng người ngứa ngáy.
Đến khi ngoài cổng vang lên tiếng đập cửa ầm ĩ, người trong lòng hắn mới giật mình tỉnh lại.
Tiêu Bắc Trầm lộ ra vẻ không vui. “Ưm… điện hạ, bọn họ tới rồi.” Người trong lòng dụi mắt, ngồi thẳng dậy.
Tiêu Bắc Trầm lấy áo choàng, cẩn thận khoác lên người nàng, đêm khuya sương nặng, hắn không muốn Nguyệt nhi bị lạnh.
“Nhất định phải đứng cạnh ta.” Hắn cúi đầu dặn dò, gương mặt lạnh lùng lộ vẻ nghiêm túc.
“Được được được, điện hạ nắm tay Nguyệt nhi là được rồi chứ gì.” Hai người ra khỏi phòng, chậm rãi đi về tiền viện.
Lúc này, cả Hách phủ đã đèn đuốc sáng trưng. Trong tiền viện, gia đinh Hách gia đang đối đầu với đám sơn phỉ.
Thủ lĩnh sơn phỉ cưỡi trên ngựa, trong lòng ôm một nữ tử, tay cầm đại đao.
Phía sau ít nhất cũng có bảy tám chục người. Hách phủ dù giàu có cũng chỉ là nhà buôn, gia đinh nào từng thấy trận thế này, tay cầm đao run lẩy bẩy.
Nếu không phải Ảnh Ngũ, Ảnh Lục vẫn bình tĩnh đứng phía trước, e rằng đám gia đinh đã sớm bỏ chạy.
Hách lão gia mặt mày tái xanh nhưng vẫn đứng thẳng người:
“Các… các ngươi là sơn phỉ, dám xông vào thành, ta đã sai người đi báo quan rồi!”
Cừu Triệu cười lạnh, liếc ông ta đầy khinh thường: “Báo quan à? Cứ báo đi, xem tới là bắt ngươi hay bắt đại gia ta!”
Trong giọng nói hoàn toàn không có chút sợ hãi nào, rõ ràng chẳng coi quan phủ ra gì.
Lục Hành và mấy người khác cũng nghe tin chạy tới tiền viện.
“Ồ, xem ra đêm nay náo nhiệt rồi.” Lục Hành cười đứng trong sân, chậc, công tử ta đợi dịp hành hiệp trượng nghĩa này đã lâu.
Lục Tương nhìn nữ tử trong lòng Cừu Triệu, trên mặt lộ vẻ nghi hoặc. Dù nàng ta che mặt bằng khăn, nhưng sao lại quen mắt đến vậy.
Hách lão gia nhìn mấy người đứng phía trước, nhíu mày nói:
“Lục công tử, sơn phỉ hung ác, không liên quan tới các vị, là lão phu có lỗi với các vị, mau rời đi đi.”
Lục Hành nhướng mày: “Hừ, Lạc Vân thành là thành trì của Vũ quốc, chuyện này bản công tử phải quản.” Dù sao hắn cũng đang lĩnh bổng lộc của Vũ đế.
Mộ Như Yên vốn nằm trong lòng Cừu Triệu, khi nhìn thấy Lục Tương và Lục Hành liền lập tức ngồi thẳng dậy.
Hai tay đặt bên người siết chặt thành nắm đấm, trên mặt lộ ra vẻ độc ác. Ha ha, đúng là chẳng tốn công tìm kiếm.
Ai ngờ Lục gia hai người lại ở đây, chẳng phải bọn họ là cái đuôi theo sau Tiêu Bắc Trầm và Ôn Vô Nguyệt sao, hôm nay vừa hay tiễn bọn chúng lên đường trước.
“Phu quân, hai người này, thiếp quen biết. Chính là bọn họ hại chết phụ thân thiếp, phu quân nhất định phải giúp thiếp báo thù.”
Giọng nàng vừa cất lên, Lục Tương đã kêu tên nàng: “Mộ Như Yên, hóa ra là ngươi?”
Mộ Như Yên khẽ nâng cằm, liếc nàng một cái: “Hừ, Lục Tương, đúng là oan gia ngõ hẹp. Hôm nay ngươi cùng đám người trong phủ này, cùng nhau chịu chết đi!”
Ôn Vô Nguyệt được nắm tay đứng trong hành lang, lúc này cũng hơi kinh ngạc:
“Quả nhiên là Mộ Như Yên, khó trách bao lâu nay không ai tìm được nàng ta, thì ra là trốn trong ổ thổ phỉ.”
“Ừ, tiện thể bắt luôn.” Tiêu Bắc Trầm lười đến mức chẳng buồn liếc mắt sang sân, chỉ ôm người bên cạnh chặt thêm vài phần, nắm bàn tay mềm mại của nàng sưởi ấm.
“Điện hạ có chuẩn bị gì không? Đám sơn phỉ này xem ra không dễ đối phó, sao quan phủ còn chưa tới?”
Ôn Vô Nguyệt biết rõ điện hạ đã sớm có tính toán, e rằng vừa xuất hiện quanh đây đã bị phát hiện tung tích.
“Nguyệt nhi cứ nhìn là được.” Ôn Vô Nguyệt nhíu mũi: “Điện hạ cũng biết úp mở rồi.”
Cừu Triệu đã mất kiên nhẫn, mấy người này cãi cọ khiến hắn phiền lòng. Giết sạch là xong.
Hắn vung đại đao: “Lên cho ta, không chừa một ai! Giết xong chúng ta sẽ có ngày lành!”
Đám sơn phỉ gào lên xông tới, vung vũ khí trong tay, kẻ xông đầu chính là tên Đao Sẹo.
Ảnh Ngũ xoay người đá một cước, đá hắn lùi mấy bước, hai bên lập tức giao chiến.
Đối phó đám sơn phỉ này, đừng nói Lục Hành, ngay cả Lục Tương cũng thong dong tự tại.
Kiếm hoa xoay chuyển, mỗi kiếm đều đoạt mạng người.
Ôn Vô Nguyệt vẫn hơi lo lắng, bàn tay trắng siết nhẹ. Sơn phỉ võ công không cao, nhưng người đông.
“Không cần lo, chờ thêm chút nữa.” Tiêu Bắc Trầm khẽ nói, kéo nàng vào lòng, “Đừng nhìn.”
Mắt thấy từng tên sơn phỉ bị đánh ngã, Cừu Triệu cũng không ngờ mấy người này võ công cao đến vậy, lập tức lật người xuống ngựa, đánh nhau với Lục Hành.
Bên ngoài phủ vang lên tiếng bước chân chỉnh tề, quan binh cầm đuốc, bao vây sân viện kín mít.
Người dẫn đầu mặc quan phục, sải bước tiến vào.
Mộ Như Yên trên lưng ngựa nở nụ cười. Hừ, Cừu Triệu đã sớm nói rồi, quan ở Lạc Vân thành là họ hàng với hắn.
Tất cả đều dừng tay, chỉ còn tiếng rên rỉ đau đớn của đám sơn phỉ bị đánh ngã.
Vị quan kia chắp tay sau lưng, đứng giữa sân hỏi: “Chuyện gì xảy ra?”
Cừu Triệu vung vẩy đại đao, cười lạnh: “Quan gia, bọn ta tuy là sơn phỉ, nhưng cũng không phải hạng không phân phải trái. Phu nhân ta có vài thứ để ở Hách phủ, hôm nay chỉ tới lấy lại mà thôi.”
Mộ Như Yên xuống ngựa, đứng cạnh Cừu Triệu, tựa vào hắn, ánh mắt quyến rũ nhìn về phía trước.
“Quan gia, đúng là như vậy. Năm đó phụ thân ta từng cứu Hách gia một mạng, nay chỉ đến lấy lại chút ít, vậy mà bọn họ lại muốn đuổi tận giết tuyệt.”
Hách lão gia còn muốn nói gì đó, vị quan kia đã phất tay: “Nghe cũng có lý. Thôi được, các ngươi xem trúng thứ gì thì lấy đi, nhanh lên, lấy xong thì đi.”
Hắn phất tay, đám quan binh liền chĩa trường thương về phía Lục Hành và những người khác, ý uy hiếp không cần nói cũng hiểu.
“Không ngờ Vũ quốc ta cũng có loại quan một tay che trời, ức hiếp bá đạo như vậy.”
Một tiếng cười nhẹ vang lên từ dưới hành lang. Đám sơn phỉ đang định vào nhà liền dừng lại, quay đầu nhìn.
Hai người từ dưới hành lang bước ra, Tiêu Bắc Trầm một tay đặt trên eo thái tử phi nhà mình, ánh mắt lạnh lùng nhìn đám người trong sân.
Vị quan kia quay người lại, chỉ thấy hai người khí chất bất phàm, vẻ ngoài tôn quý vô song, trong lòng chợt run lên, ngoài miệng vẫn cố gắng chống đỡ.
“Các ngươi là ai, dám xen vào chuyện quan phủ làm việc?”
Lục Hành và những người khác lùi về bên cạnh họ. Ôn Vô Nguyệt nhìn xa xa về phía Mộ Như Yên đứng cạnh Cừu Triệu.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Mộ Như Yên lộ vẻ kinh ngạc, giật phăng khăn che mặt, nghiến răng nghiến lợi:
“Ôn Vô Nguyệt! Là ngươi!”
Ảnh Ngũ lấy ra lệnh bài đen vàng khắc chữ “Tiêu”:
“Thái tử điện hạ ở đây, còn không quỳ xuống!”
Vị quan kia cau mày, sắc mặt lập tức biến đổi, không dám tin. Đêm nay vốn chỉ như mọi khi, tới chống lưng cho Cừu Triệu.
Sao có thể… Thái tử điện hạ sao lại ở một nơi nhỏ như Lạc Vân thành?
“Cừu Triệu, giết bọn chúng cho ta! Không giết chúng, chết chính là chúng ta!” Mộ Như Yên gào lên khàn giọng, mặt mày dữ tợn.
“Hừ, Thái tử điện hạ? Ta còn là Vũ đế đây này! Đừng tin hắn. Thái tử thì đã sao, để hắn bắt ngươi về chém đầu à!” Cừu Triệu hung hãn nói.
Hắn lúc này đã cưỡi lên lưng hổ khó xuống. Ai ngờ Mộ Như Yên lại dính dáng tới cái gọi là thái tử, nhưng nàng nói không sai bây giờ chỉ còn con đường giết sạch tất cả những người này!