Chương 82: Quan tâm hóa rối đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 82: Quan tâm hóa rối.

Nàng đột nhiên tỉnh dậy không thấy điện hạ đâu, trong lòng lấy làm lạ, liền muốn sang xem Lục Hành có biết điện hạ đi đâu không.
Nào ngờ lại trông thấy cảnh tượng này: trên bàn là một đống vải vụn bừa bộn, loang lổ vết máu. Nàng nhìn sắc môi tái nhợt của điện hạ cùng mồ hôi lạnh rịn trên trán, tim bỗng thắt lại.

Trong đầu choáng váng một trận, nàng vội đưa tay vịn khung cửa mới miễn cưỡng đứng vững.
Tiêu Bắc Trầm sải ba bước tới đỡ lấy nàng, nhẹ vỗ lưng trấn an:
“Không sao đâu, đừng hoảng, chỉ là vết thương nhỏ.”

Ôn Vô Nguyệt lắc đầu, hít thở điều hòa lại, đôi mắt thanh tú lộ vẻ đau xót, giọng trầm xuống mấy phần:
“Điện hạ ngồi yên, thần thiếp đi gọi ca ca Thiên Chi đến.”

Lục Hành nào dám để nàng tự đi gọi người, lập tức bước ra cửa: “Để ta đi. Nương nương, ta đi gọi Thiên Chi.”

Ôn Vô Nguyệt quay sang người bên cạnh, nắm lấy tay chàng, ấn chàng ngồi xuống ghế.
Nàng đỏ hoe đôi mắt nhìn vết thương trên lưng: một vết dài kéo từ dưới vai phải chừng ba tấc vắt ngang lưng, mới chỉ kết một lớp vảy mỏng, nhưng sáng nay theo nàng đi lại khắp nơi nên đã nứt ra, rỉ máu.

Hai tay nàng run rẩy, không dám chạm vào, chỉ nắm chặt vạt áo mình.
Tiêu Bắc Trầm nhẹ nhàng tách tay nàng ra, nắm bàn tay lạnh buốt vì hoảng sợ ấy trong lòng bàn tay mình. Chàng nhíu mày nhìn người mắt đã đỏ: “Đừng lo, để Dung Thiên Chi bôi thuốc là ổn, lúc nãy ta cũng định đi tìm hắn.”

Ôn Vô Nguyệt vừa tức vừa gấp vết thương nặng như vậy sao có thể không đau.
Nàng hối hận vô cùng, rõ ràng mấy ngày nay đã thấy sắc mặt điện hạ không tốt, vậy mà lại chẳng đủ tinh ý, không hỏi han thêm vài câu, ngày ngày chỉ biết để điện hạ chăm sóc mình.
Lại còn thường xuyên bám lấy điện hạ, không biết chừng mực.

Cảm giác tự trách bao trùm lấy nàng, nàng đưa tay che mặt, bật lên tiếng khóc kìm nén, nhỏ nhẹ.
Tiêu Bắc Trầm luống cuống, kéo nàng ngồi xuống ghế, đưa tay định gỡ tay nàng ra.
Nào ngờ bàn tay nhỏ ấy che chặt không buông, chàng dịu giọng dỗ dành:
“Chỉ là vết thương nhỏ thôi, đừng khóc nữa, Nguyệt nhi. Là ta không đúng, lẽ ra nên nói với nàng sớm hơn.”

“Ngoan, khóc như vậy thân thể sẽ khó chịu, bụng cũng khó chịu nữa.”

Tiêu Bắc Trầm lo nàng đang mang thai, không chịu nổi dao động cảm xúc lớn như vậy.
Nghe nhắc đến đứa bé, bàn tay nhỏ kia cuối cùng cũng buông xuống. Tiêu Bắc Trầm đưa tay lau nước mắt cho nàng, lòng đau không tả xiết.

“Là ta không tốt… điện hạ trở về, Nguyệt nhi chỉ lo cho bản thân, không quan tâm điện hạ, lại chẳng tinh tế trên đời sao lại có người vợ không chu đáo như ta.”
Nước mắt lau mãi không hết, nàng vừa nói vừa nấc khẽ, đáng thương vô cùng.

Tiêu Bắc Trầm biết nàng đang tự trách, không kìm được bèn ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng xoa bụng nàng, kiên nhẫn trấn an: “Nguyệt nhi của chúng ta nào có gì không tốt. Là hiền thê của bổn điện, chẳng mấy chốc còn là hiền mẫu của Niệm nhi.”

Chỉ chốc lát, Ôn Vô Nguyệt lắc đầu đứng dậy, tự lau nước mắt: “Điện hạ đừng động đậy. Nếu còn không nghe lời Nguyệt nhi, thiếp sẽ giận đấy.”

“Được được được, không động.”

“Nhất định rất đau…” giọng nàng còn vương nức nở và xót xa. “Không đau. Thấy Nguyệt nhi khóc, lòng ta mới đau.”

Chàng nói rất nghiêm túc, đổi lại là một cái trừng mắt dữ dằn đầy nước mắt.
Ôn Vô Nguyệt đi ra phía sau chàng, cúi đầu nhẹ thổi vào vết thương: “Hồi nhỏ Nguyệt nhi bị ngã trầy chỗ nào, nương thân đều thổi cho, thổi một chút là bớt đau. Để Nguyệt nhi thổi cho điện hạ, sẽ đỡ đau hơn một chút.”

“Được, nàng thổi đi.” Làn gió mát mát thổi lên lưng, nhột nhạt, chẳng hiểu sao thật sự thấy đỡ đau hơn vài phần.

Lục Hành dẫn Dung Thiên Chi vào, Ôn Vô Nguyệt mới đứng thẳng dậy. Ừm nhìn mắt nương nương đỏ thế kia, chắc là bị điện hạ làm khóc rồi.

Dung Thiên Chi không nói nhiều, liếc nhìn vết thương trên lưng chàng: “Vết đao?”

“Ừ.” “Vết thương hơi sâu, mấy ngày rồi còn chưa kết vảy hẳn, phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng vài ngày.”

“Được, không ngại. Dùng thuốc trị thương ngươi cho đỡ nhiều rồi.”

Chàng đưa tay bóp nhẹ đôi tay đang xoắn trước ngực của Ôn Vô Nguyệt, trao nàng một ánh mắt trấn an.
Dung Thiên Chi nói tiếp: “Chỗ này hơi loét rồi, chắc bị bung ra nhiều lần phải nạo bỏ chỗ này.”

“Nạo… nạo bỏ?” Ôn Vô Nguyệt run giọng hỏi.

Nhận ra mình nói hớ, Dung Thiên Chi ho khan một tiếng: “Không cần lo, điện hạ nền tảng tốt, chỉ chịu đau chút thôi.”

Hắn vừa từ chỗ Hách tiểu thư qua, mang theo hòm thuốc, thắp nến hơ nóng lưỡi dao, rồi đưa một miếng vải mềm cho Tiêu Bắc Trầm.
“Không ngại, cứ làm đi.” Chàng không nhận, quay sang Lục Hành nói: “Đưa Nguyệt nhi sang chỗ Lục Tương.”

Ôn Vô Nguyệt lùi một bước, lắc đầu: “Thiếp không đi, thiếp ở đây.”

Thấy nàng kiên quyết, Tiêu Bắc Trầm không ép nữa.
Lưỡi dao mỏng áp sát vết thương so với đau đớn dứt khoát của một nhát cắt, cảm giác này càng giày vò.

Mồ hôi lạnh lập tức túa trên trán Tiêu Bắc Trầm, bàn tay đặt trên bàn siết chặt thành nắm đấm, vậy mà chàng không hề rên một tiếng.
Ôn Vô Nguyệt đứng nhìn, lòng đau đến nghẹn thở. Dao được đặt lại lên bàn, Dung Thiên Chi thao tác rất nhanh, lau sạch máu, rắc thuốc, rồi băng bó cho chàng.
“Xong rồi. Đừng động đậy, đừng dính nước, đừng để vết thương bung ra nữa. Ta sẽ sắc thêm hai thang thuốc là được.”

“Được.” Vừa thả lỏng, Ôn Vô Nguyệt bỗng thấy dưới bụng co rút đau nhẹ, nàng khẽ xoa, cơn đau lại tan.
Nàng lấy khăn lau mồ hôi trên trán Tiêu Bắc Trầm, dìu chàng về phòng.

“Điện hạ ngủ một lát cho khỏe.” Nàng cúi người kéo chăn, bị người trước mặt nắm lấy cổ tay.
“Nàng cũng mệt rồi, ngủ cùng ta.”

Ôn Vô Nguyệt bất lực: “Thiếp vừa mới ngủ xong mà.”

“Xì...” Tiêu Bắc Trầm nhíu mày, lộ vẻ đau đớn.  “Được được được, thiếp sẽ ở đây ngủ cùng chàng.”

Ôm chặt thái tử phi của mình, thái tử gia cuối cùng cũng chịu ngủ một lát....

Lúc này, trên một con đường núi, một cỗ xe ngựa bị sơn tặc chặn lại.
Nơi đây gọi là Khâu Định Sơn, trên núi có một ổ thổ phỉ tên Hắc Hổ Trại.
Chúng đốt giết cướp bóc, không chuyện ác nào không làm. Hơn nữa, lão đại Hắc Hổ Trại là Cừu Triệu có một người thân làm quan lớn ở Vũ Đô, nên quan phủ không ai dám động tới.

Trước xe ngựa vây quanh năm sáu tráng hán, tay cầm đao chém. Kẻ dẫn đầu có một vết sẹo dao chạy ngang mặt, từ trán xuống sống mũi, trông vô cùng dữ tợn.
Hắn vung tay, hai tên thủ hạ lập tức chém chết phu xe, đá xác xuống sườn cỏ ven đường.

Trong xe ngựa vang lên giọng nữ run rẩy:
“Các… các ngươi là ai? Ta là tiểu thư quan gia, các ngươi không được động vào ta!”

“Ối chà, Sẹo gia, lại là tiểu thư quan gia đấy. Chắc da mịn thịt mềm lắm.”
Tên thủ hạ mỏ nhọn mặt khỉ dùng đao hất rèm xe, lưỡi đao dính máu làm nữ nhân bên trong hoảng hốt thét lên, lùi lại.

Hắn nhảy phắt lên xe, thò nửa người vào, kéo nữ nhân bên trong ra ngoài.
Quẳng mạnh xuống đất không ai khác, chính là Mộ Như Yên đã mất tích bấy lâu.

Mộ Như Yên vốn cao ngạo, dù sợ hãi, đôi mắt vẫn trừng trừng nhìn bọn người trước mặt.
Kẻ được gọi là Sẹo gia sáng mắt lên chậc, nữ nhân này trông thật được việc.
Da mịn thịt mềm, đẹp hơn hẳn những nữ nhân từng bị bắt về trại.

“Chậc chậc chậc, trói lại, mang về. Sinh thần của lão đại, vừa hay dâng lên.” Sẹo gia nở nụ cười dâm tà.
Thủ hạ lập tức trói nàng. Mộ Như Yên gào khóc  nàng chưa từng chịu nhục nhã như vậy nước mắt tuôn trào.

Trước khi Mộ tướng mưu phản, chỉ cho nàng ra ở một trang viện ngoài thành. Ai ngờ khi nhận được tin tức, thì đã là bị chém đầu giữa chợ.
Hôm đó, nàng trốn trong đám đông, tận mắt nhìn đầu cha và huynh trưởng rơi xuống pháp trường.

Nàng cắn rách môi, hận ý trong lòng ngút trời Tiêu gia, Ôn Vô Nguyệt, nàng nhất định sẽ báo thù cho cả nhà.  Khắp thành dán lệnh truy bắt nàng, nàng tốn bao công sức mới trốn khỏi Vũ Đô.
Một mình chạy trốn đến đây, vốn định thuê xe ngựa đến nhà một thương nhân từng được cha nàng cứu giúp năm xưa, nào ngờ lại gặp phải thổ phỉ.

Quả nhiên họa vô đơn chí nhưng nàng tuyệt đối không cam lòng chết như thế!
Mối thù này, Mộ Như Yên nàng nhất định phải báo.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng