Tiêu Bắc Trầm bước tới đình. Hôm nay hắn mặc một bộ trường bào cổ đứng màu trắng, thắt đai lưng mây lành màu nguyệt bạch, tóc đen búi gọn, đội ngọc quan bạc bạch ngọc giản dị. Toàn thân vừa phong nhã tuấn tú, lại toát lên vẻ tôn quý lạnh lùng.
Ôn Vô Nguyệt nhìn Thái tử nhà mình, quả thực rất đẹp.
Ánh mắt hắn nhàn nhạt, quan sát tình hình trước mắt.
“Thái tử ca ca…”