Chương 75: Bị thương đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 75: Bị thương.

Trận chiến nơi biên quan kéo dài hơn một tháng, gian nan hơn tất cả những gì mọi người từng dự liệu.

Gia Luật Hồng giống như một con linh cẩu phát điên, cắn chặt không buông.

Chỉ chờ đúng thời cơ, liền phát động phản công dữ dội.

Lại thêm một trận giao tranh nữa kết thúc.

Trên tường thành, Tiêu Bắc Trầm chắp tay đứng thẳng. Năm xưa, hắn từng dốc hết một hơi thở, đánh cho Gia Luật Hồng đại bại.

Giờ đây đối phương cuốn đất quay lại, nếu không giữ được biên quan này

Chẳng khác nào giáng một cái tát thật mạnh lên những vong hồn đã ngã xuống năm ấy.

Ánh mắt Tiêu Bắc Trầm trầm sâu, hắn đã không còn kiên nhẫn để lãng phí thêm thời gian ở đây.

Thư từ trong cung thỉnh thoảng lại gửi đến, không hiểu vì sao, hắn luôn cảm thấy Nguyệt nhi đang giấu mình điều gì đó.

Chuyện Mộ tướng, phụ hoàng đã nói rõ với hắn, chẳng lẽ là vết thương của Nguyệt nhi vẫn chưa khỏi?

Nỗi lo lắng cùng nhớ nhung trong lòng hắn đã sắp chạm đến bờ vực sụp đổ.

Khi ra trận, hắn càng trở nên hung hãn.

Huyền Lôi quân của Gia Luật Hồng chết thì chết, bị thương thì bị thương, lại có kẻ bỏ chạy.

Còn lại chưa đến mấy nghìn người.

Thám tử hồi báo, Huyền Lôi quân đang ẩn nấp trong một khe núi ở sườn đồi Đinh Thạch, đã xác nhận thật giả.

Tiêu Bắc Trầm dẫn theo Lục Hành và doanh Kiêu Vũ, ngay trong đêm xuất phát.

Tám trăm binh lực đối đầu với mấy nghìn người bất luận ai nghe cũng thấy như chuyện hoang đường.

Nhưng dù là Lục Hành, Thân Ký, hay doanh Kiêu Vũ...

Không một ai trong lòng sinh nghi, chỉ biết rằng điện hạ đã bảo họ đi, thì tuyệt đối sẽ không để họ chết uổng.

Doanh Kiêu Vũ lợi dụng màn đêm, đến gần ngoài sườn Đinh Thạch thì bỏ ngựa, chuyển sang đi bộ.

Men theo rừng núi, từng bước áp sát khe núi kia.

Lên đến điểm cao, Tiêu Bắc Trầm giương cung, mũi tên châm lửa, tên lông vũ mang theo ánh lửa bùng cháy, lao thẳng ra ngoài.

Như ánh ráng phá tan vạn trượng hắc ám chỉ một tiếng, cả núi rừng bừng lên biển lửa, trong khoảnh khắc nhấn chìm toàn bộ quân địch đang ẩn náu trong khe núi.

Sau giây lát tĩnh lặng ngắn ngủi, tiếng chém giết vang lên.

Quân địch lập tức vào trạng thái đề phòng, muốn vồ giết doanh Kiêu Vũ vừa bất ngờ xuất hiện.

Tiêu Bắc Trầm trầm giọng quát lạnh: “Doanh Kiêu Vũ nghe lệnh  giết sạch!”

Doanh Kiêu Vũ lập tức dốc toàn lực xông ra, sát khí ngập trời. Gia Luật Hồng nhìn theo hướng mưa tên bắn tới, nhấc trường đao lên.

Hắn đã nuốt nhục suốt hơn một tháng, lúc này làm sao còn nhịn được nữa.

Dưới ánh trăng mờ, Tiêu Bắc Trầm và Gia Luật Hồng bốn mắt đối diện.

Ngân thương và trường đao va chạm, tóe lên tia lửa rực cháy, núi rừng ngập trong biển lửa và mùi máu tanh.

Trong mắt đối phương, Trong mắt đối phương, đều là sát ý không chết không thôi..

Huyền Lôi quân trốn trong khe núi vốn đã như chim sợ cành cong, nay lại gặp hỏa hoạn cùng tập kích, trong khoảnh khắc đại loạn.

Doanh Kiêu Vũ mỗi người lôi ra đều đủ sức lấy một địch mười thân pháp như quỷ mị, tiến thoái có độ.

Chỉ cần giơ tay, là có thể cắt đứt cổ họng địch quân. Tiếng kêu thảm thiết vang lên không dứt.

Trời vừa hửng sáng, máu nhuộm toàn thân. Trường thương của Tiêu Bắc Trầm đâm thẳng vào cổ Gia Luật Hồng, máu tươi phun trào ào ạt.

Trong đôi mắt đã tắt kia, là nộ hỏa ngập trời cùng nỗi không cam lòng.

Sắc mặt Tiêu Bắc Trầm lạnh lẽo: “Gia Luật Hồng kẻ phải chết, là ngươi.” Hắn rút thương ra, cầm thương đứng thẳng.

“Điện hạ, đã thanh trừ xong, những kẻ còn sống cũng đã chạy vào rừng sâu.”

Lục Hành dẫn doanh Kiêu Vũ trở về.

“Tàn quân thôi, không cần truy đuổi nữa. Lục Hành, trận này chúng ta thắng rồi.”

Lời vừa dứt, máu tràn ra khỏi khóe môi Tiêu Bắc Trầm, thân người đổ thẳng về sau.

Lục Hành vội vàng đỡ lấy, chỉ thấy sau khi lông vũ che chắn rơi xuống, trên lưng Tiêu Bắc Trầm là một vết đao kéo dài, sâu đến thấy xương.

Thương thế của Tiêu Bắc Trầm rất nặng. Hắn được Lục Hành đưa về thành Di Phong, sốt liền hai ngày mới tỉnh lại.

Câu đầu tiên hắn nói là:  “Không được báo về Vũ Đô, chỉ cần truyền tin thắng trận.”

Bất chấp quân y khuyên can, Tiêu Bắc Trầm chỉ muốn nghỉ thêm hai ngày, rồi lập tức trở về Vũ Đô.

Lục Hành nói khô cả miệng hắn cũng không nghe, còn bị ném thẳng một cái gối ra khỏi trướng.

Lục Hành không dễ dàng gì… Lục Hành thở dài.
Chẳng lẽ về muộn vài ngày, nương nương lại không nhận ra ngài hay sao?

Ôn Vô Nguyệt dưỡng thân hơn một tháng, thai tượng đã ổn định.

Thai nhi bốn tháng, bụng đã nhô lên rõ rệt, trông như một quả dưa hấu nhỏ úp ngược.

Mỗi ngày nàng ngoài việc tĩnh dưỡng thân thể, thì chính là chờ thư từ của điện hạ.

Chiến báo được Lục Hành truyền về đúng lúc Tiêu Bắc Trầm đang hôn mê.

Vì thế khi đến tay Ôn Vô Nguyệt, nàng lập tức phát hiện thiếu thư.

Trong lòng nàng sinh ra chút nghi hoặc. Điện hạ tuyệt đối không thể quên viết thư cho mình, hơn nữa chiến sự đã kết thúc.

Nỗi lo lắng dần nhen nhóm trong tim nàng. Nếu điện hạ sắp trở về… Hay là, mình đi đón chàng?

Ý nghĩ vừa xuất hiện, Ôn Vô Nguyệt đã không kìm được.

Từ biên quan về Vũ Đô, hành quân bình thường cần bảy tám ngày, gấp rút lắm cũng phải năm ngày.

Nếu nàng đi trước hai ngày, chẳng phải có thể sớm gặp điện hạ hai ngày sao?

Người ta nói nữ nhân mang thai sẽ ngốc đi vài phần.

Lúc này Ôn Vô Nguyệt còn đang tự đắc vì ý nghĩ của mình.

Nàng bẻ ngón tay tính toán dẫn theo Lục Tương, nàng cũng đã lâu chưa gặp Lục Hành.

Dẫn theo ca ca Thiên Chi, như vậy nếu thân thể khó chịu cũng không lo.

Hơn nữa thời gian gần đây, tiểu Lục Tương thường xuyên vào cung bầu bạn với nàng, Ôn Vô Nguyệt mơ hồ cảm thấy giữa Lục Tương và ca ca Thiên Chi có chút kỳ lạ.

Giống như mèo rừng nhỏ gặp phải hổ dữ ăn thịt người mỗi lần thấy Dung Thiên Chi, Lục Tương liền không còn nanh vuốt, miệng lưỡi cũng chẳng sắc bén nữa.

Lại mang theo Ảnh Ngũ, Ảnh Lục vạn vô nhất thất!

Nàng tính toán rành rẽ, ngày hôm sau vừa nói với mọi người  

Ngoài Lục Tương còn ngây ngô ra, những người khác đều đồng loạt phản đối.

“Nguyệt tỷ tỷ, hay lắm á, còn có thể tiện đường chơi suốt dọc đường nữa.”

“Không được, quá nguy hiểm, dọc đường biến cố khó lường.”

Dung Thiên Chi thần sắc nghiêm túc, vẻ mặt chính trực.

Lục Tương cười gượng một cái, lập tức đổi giọng:
“Khụ khụ… Nguyệt tỷ tỷ, ta cũng thấy… thân thể của tỷ quan trọng hơn.”

Ảnh Ngũ, Ảnh Lục thì càng như gặp đại địch, đồng loạt lắc đầu.

Ôn Vô Nguyệt giả vờ lau nước mắt, ủy khuất vô cùng:
“Ai… vậy bản cung ngày ngày nhớ điện hạ, còn phải nhớ thêm nửa tháng nữa. Nửa tháng này, bản cung chắc chắn ngủ không ngon, ăn không vô, nước cũng chẳng muốn uống, nghĩ đến tim cũng đau. Lỡ như chưa kịp đợi điện hạ trở về, bản cung đã một xác…”

“!! Nương nương!” Ảnh Ngũ, Ảnh Lục đồng thanh kêu lên.

“Không được nói bậy!”
“Không được nói lung tung!”

Hai người đồng thanh, hận không thể lao tới bịt miệng nàng lại.

“Vậy rốt cuộc có đi hay không? Thôi được, các ngươi không đi, bản cung tự mình đi cũng không phải không được, cũng đâu phải chưa từng trốn ra ngoài.”

Đôi mắt hạnh trừng lên, giọng điệu kiêu ngạo vô cùng.

Ảnh Ngũ, Ảnh Lục đối với chuyện nương nương bỏ trốn đã có bóng ma tâm lý.

So với việc để nương nương tự mình chạy mất

Chi bằng… cùng nhau chạy?

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng