“Điện hạ, nương nương, nô tỳ xin đi sai người chuẩn bị bữa trưa trước ạ.”
Nghe Vũ đặt quần áo xuống, như một làn khói chuồn thẳng ra khỏi phòng.
Ôn Vô Nguyệt nhìn tiểu nha đầu hành động liền mạch ấy, nhất thời không biết nói gì.
Cũng không cần phải bán đứng nàng nhanh như vậy chứ…
Nàng nở một nụ cười dịu dàng, khẽ nuốt nước bọt, xoay người lại, giọng nói mềm mại ngọt ngào vang lên:
“Điện hạ, ngài về rồi sao?”
“Ừ, Thái tử phi có gì chỉ giáo?”
“Hôm nay điện hạ muốn ăn gì? Thiếp làm cho ngài nhé.”
“Bánh heo con à?” Tiêu Bắc Trầm cười lạnh.
“Cái đó là… bánh thỏ con…”
“Không cần, bản điện không muốn ăn gì cả.”
Hắn lướt qua Ôn Vô Nguyệt, nhấc chân đi về phía thư phòng. Đi được hai bước, lại dừng lại.
“Bản điện…”
“Thôi, không có gì.”
Hắn xoay người rời đi, khóe môi lộ ra một tia tự giễu. Chuyện nam hạ lần này, cần gì phải nói với nàng. E rằng dù hắn có ra chiến trường, Thái tử phi của hắn cũng chẳng thèm lo lắng lấy một chút.
Nhìn theo bóng lưng ấy, Ôn Vô Nguyệt lại đi xuống bếp. Lần này quen đường quen lối, trực tiếp gọi Trương Đinh.
“Nương nương hôm nay muốn làm món gì ạ?”
“Ừm… ngươi biết làm bánh thỏ con rồi, vậy có biết làm bánh heo con không?”
“Cũng… không phải là không được.”
“Vậy hôm nay dạy bản cung làm bánh heo con nhé, nhân mặn.”
Hừ, đàn ông mà, chẳng phải đều ngoài miệng nói không, trong lòng lại khác sao. Đợi nàng làm xong, biết đâu điện hạ lại chịu ăn.
Tiêu Bắc Trầm vào thư phòng, chuyện nam hạ đã cận kề, Đại Đế phái ba ngàn binh lực đi theo.
Sáng nay hắn đã sắp xếp để Ảnh Ngũ, Ảnh Lục ở lại trong phủ, mười một ảnh vệ còn lại theo hắn nam hạ. Còn tinh binh của Kiêu Vũ doanh tạm thời chưa cần dùng tới, tiếp tục chờ lệnh tại chỗ.
Thái phó vẫn đang giận, Tiêu Bắc Trầm cầm bút viết một phong thư, chuẩn bị lúc đi sẽ đưa cho Thái phó để ông nguôi giận.
Xử lý xong công việc, cũng vừa đến giờ dùng bữa trưa. Nghĩ tới việc Thái tử phi nói sẽ làm đồ ăn, Tiêu Bắc Trầm nhướng mày, vẫn là đi về phía Phong Trúc Hiên.
Thực ra sau bữa tối hôm qua, hắn từng vòng qua nhà bếp, nếm thử mấy chiếc bánh thỏ con chưa kịp dọn đi… Ừm, mùi vị cũng tạm được.
Trong Phong Trúc Hiên, Ôn Vô Nguyệt đang ngồi, thò đầu nhìn con đường nhỏ từ thư phòng dẫn tới. Điện hạ thật chậm, còn chưa tới dùng bữa. Hôm nay bánh heo con dùng nhân thịt măng tươi, nhất định là khẩu vị điện hạ thích.
Nàng rảnh rỗi, lại cẩn thận sắp xếp mấy chiếc bánh trong đĩa.
Không ngờ chưa đợi được điện hạ, lại gặp phải khách không mời mà đến.
Từ xa đi tới một thiếu nữ xinh đẹp, chính là quận chúa Tiêu Lạc Di của An Thân Vương phủ, biểu muội của điện hạ.
Ôn Vô Nguyệt hừ lạnh một tiếng, thế mà lại quên mất nàng ta.
Kiếp trước, hai người vốn chẳng ưa gì nhau. Tiêu Lạc Di không coi nàng ra gì, gặp mặt chưa bao giờ hành lễ, lại còn châm chọc mỉa mai.
Khi đó nàng chỉ mải mê chuyện truyền tin cho Vũ quốc, căn bản không rảnh để ý đến Tiêu Lạc Di.
Giờ đột nhiên gặp lại, Ôn Vô Nguyệt bỗng hiểu ra. Tiêu Lạc Di thích điện hạ đã lâu, vậy mà điện hạ lại vượt ngàn dặm cưới nàng.
Đối phương dĩ nhiên xem nàng như cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt.
Đáng tiếc, bây giờ nàng đã không còn là nàng của trước kia. Nàng tuyệt đối sẽ không cho bất kỳ ai cơ hội dòm ngó điện hạ.
Tiêu Lạc Di mặc váy xanh, trang điểm diễm lệ, phía sau là một nha hoàn cũng đáng ghét y như chủ tử.
Ôn Vô Nguyệt liếc lạnh một cái, hừ, cổ áo kia còn có thể khoét thấp hơn nữa không?
Nàng hoàn toàn quên mất tối qua mình cũng từng mặc bộ sa y mỏng manh gần như trong suốt.
“Ôn Vô Nguyệt, Thái tử ca ca của ta đâu?”
Tiêu Lạc Di đi tới đình, không thấy người trong lòng mong nhớ, chỉ thấy kẻ đáng ghét là Ôn Vô Nguyệt, trong lòng càng thêm bực bội, liền gọi thẳng tên nàng.
Ôn Vô Nguyệt liếc mắt nhìn nàng ta, rồi lại cúi đầu sắp xếp bánh heo con trong đĩa, rõ ràng nói cho nàng ta biết: ta thấy ngươi rồi, nhưng ta không muốn để ý tới.
Không nhận được đáp lời, Tiêu Lạc Di tức giận giậm chân.
“Ta hỏi ngươi đấy, Thái tử ca ca ở đâu? Tai ngươi hỏng rồi sao?”
Đũa được đặt xuống khẽ khàng. Ôn Vô Nguyệt đứng dậy, tiến tới gần Tiêu Lạc Di, ánh mắt lạnh lẽo.
Nàng lạnh giọng nói:
“Bản cung còn tưởng là ai, chẳng lẽ An Thân Vương phủ không dạy quận chúa lễ nghi của Vũ quốc sao?”
“Ngươi…”
Tiêu Lạc Di nhất thời không ngờ nàng lại dám phản bác như vậy.
Ánh mắt kia lạnh băng, mơ hồ như có sương mù quấn quanh, khiến người ta nhìn mà sinh sợ.
Quả nhiên, người của Vụ quốc đều giỏi mấy thứ tà môn như điều khiển sương mù.
Nàng nghiến răng hành lễ, rồi lập tức đổi sang vẻ tươi cười:
“Ôn tỷ tỷ cần gì chấp nhặt với muội. Chỉ là Thái tử ca ca xưa nay đối xử với Lạc Di rất tốt, Lạc Di quen tùy tính, nhất thời quên mất lễ số.”
Ôn Vô Nguyệt bật cười khẩy, hay thật, điện hạ đối xử với ta là tốt nhất.
“Vậy hóa ra lại là lỗi của tỷ tỷ rồi. Điện hạ không rảnh, mời về cho.”
“Ngươi! Ôn Vô Nguyệt, dựa vào đâu mà ngươi đuổi ta về? Ngươi có thích Thái tử ca ca đâu, chiếm giữ hắn làm gì!”
Tiêu Lạc Di nhìn gương mặt diễm lệ kia, trong lòng càng thêm phẫn uất. Nữ tử Vụ quốc vốn tự mang mị thái, yêu dị mê người, mà Ôn Vô Nguyệt lại là kẻ xuất sắc nhất trong số đó.
Tiêu Lạc Di không thể không thừa nhận, Ôn Vô Nguyệt đẹp đến rung động lòng người, liền càng nói năng ác ý:
“Ngươi có biết người Vũ quốc nói về ngươi thế nào không? Hừ, ngang ngược ngu xuẩn. Kẻ không hiểu lễ nghi trong miệng họ chính là nữ nhân tiểu quốc như ngươi. Ngươi làm mất mặt không phải Thái tử ca ca, mà là Vụ quốc, là chính Ôn Vô Nguyệt ngươi!”
Ôn Vô Nguyệt nhướng mày, trong mắt lóe lên hàn quang sắc bén.
“Tiêu Lạc Di, vậy thì sao? Dù thế nào, ta vẫn là Thái tử phi của điện hạ, do Đại Đế đích thân ban hôn. Là vị trí mà cả đời ngươi cũng đừng hòng mơ tới.”
“Huống chi, cho dù ta có kém cỏi đến đâu, trái tim điện hạ vẫn ở chỗ ta. Ngươi chưa từng cảm nhận được sao? Hay là tự lừa mình dối người?”
Những lời của Tiêu Lạc Di không nghi ngờ gì đã chạm trúng vết thương trong lòng nàng. Nàng chỉ hận mình không trọng sinh vào ngày đại hôn.
Những chuyện đã xảy ra nàng không thể thay đổi. Nàng hối hận, áy náy, nhưng sẽ không vì thế mà tự oán tự thương, chỉ càng thêm cố gắng bù đắp những sai lầm ấy.
Tiêu Lạc Di bị nàng nói đến đỏ hoe vành mắt. Nha hoàn thân cận phía sau vội tiến lên vỗ ngực nàng ta:
“Tiểu thư, người đừng giận. Vương gia chẳng phải đã hứa rồi sao, sẽ vào cung cầu Đại Đế ban hôn…”
Nha hoàn cố ý liếc Ôn Vô Nguyệt một cái.
Tiêu Lạc Di được trấn an, hung hăng hừ một tiếng. Nàng ngẩng đầu, nhìn thấy có người từ xa đi tới chẳng phải chính là Thái tử ca ca của nàng sao.
Gương mặt dữ tợn lập tức đổi sang vẻ ủy khuất, nước mắt dâng đầy vành mắt
Ôn Vô Nguyệt cũng trông thấy điện hạ của mình, lại nhìn bộ mặt “biến sắc” trước mắt của Tiêu Lạc Di, trong lòng không khỏi thán phục.