Ngay từ khoảnh khắc nghe thấy giọng nói của Tiêu Bắc Trầm, Ôn Vô Nguyệt đã biết mình thảm rồi.
Chuyện này…
Sao điện hạ lại đến nhanh như vậy, nàng còn chưa kịp bảo Ảnh Lục thả mình xuống nữa.
Nhìn người kia từng bước tiến lại gần, Ôn Vô Nguyệt nở nụ cười ngoan ngoãn.
“Điện hạ, người đến nhanh thật đó.” Tiêu Bắc Trầm lạnh lùng nhìn nàng: “Ồ? Thái tử phi là đang chê bản điện hạ đến nhanh sao?”
Vừa nghe Tiêu Bắc Trầm gọi như vậy, Ôn Vô Nguyệt lập tức chột dạ.
“Gan của thái tử phi đúng là ngày càng lớn rồi. Bản điện hạ có nên khen nàng một câu lấy thân mình mạo hiểm không?”
“Điện hạ hiểu lầm rồi, Nguyệt nhi là có chuẩn bị trước mà. Với lại, chẳng phải Nguyệt nhi đi cùng Ảnh Lục sao? Sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”
Ôn Vô Nguyệt biết điện hạ là đang lo cho nàng, nghĩ lại thì hôm nay quả thật nàng có hơi bốc đồng.
“Không xảy ra chuyện? Ôn Vô Nguyệt, nàng có từng nghĩ, nếu hôm nay Tiêu Lạc Di thông minh hơn một chút, nhốt nàng sang nơi khác thì sao?”
Trong lòng hắn đầy lo lắng, nhìn thấy ký hiệu của Ảnh Lục liền cho rằng đã xảy ra đại sự, tim treo lơ lửng mãi cho đến khi thấy được nàng mới chịu hạ xuống.
“Bị đưa sang nơi khác cũng không sao mà, Ảnh Lục cũng sẽ báo cho điện hạ biết.” Giọng nàng càng nói càng nhỏ.
“Vậy nếu có người tiếp ứng thì sao? Nếu phía sau còn có kẻ sai khiến thì sao? Thu săn khi ấy đông người như vậy mà còn khiến nàng bị thương, chỉ dựa vào mỗi Ảnh Lục thôi, nàng đã dám để người ta bắt đi, nàng có từng nghĩ đến hậu quả không?!”
Hắn đang giận, giọng nói tự nhiên mang theo mấy phần lạnh lẽo. “Điện hạ…” Ôn Vô Nguyệt có chút tủi thân, nhưng nghĩ lại điện hạ cũng chỉ vì lo cho mình, trong lòng lại thấy ấm áp. “Điện hạ giận đủ chưa? Có thể thả Nguyệt nhi xuống rồi không?”
Hàng mày liễu khẽ nhíu, đôi mắt hạnh ngấn nước, mang theo nỗi ấm ức khó giãi bày Tiêu Bắc Trầm nhíu mày, tim bỗng mềm ra.
“Bản điện hạ thấy nàng bị trói cũng rất vui vẻ mà, hay là trói thêm một nén hương nữa đi.”
Hắn chỉ muốn dọa dọa vị thái tử phi không biết trời cao đất dày này thôi.
“Nhưng mà… tay Nguyệt nhi đau lắm, bụng cũng đau nữa, khó chịu lắm…”
Ôn Vô Nguyệt làm nũng. Tay thì còn chịu được, nhưng bụng quả thật có chút không thoải mái.
Tiêu Bắc Trầm vừa nghe nàng nói khó chịu, lập tức đưa tay tháo dây trói. Quả nhiên, cổ tay nàng đã bị dây mài đỏ cả một vòng.
“Bụng không thoải mái sao? Có phải dạ dày lại đau không? Hôm nay có phải không ăn uống tử tế không?”
Nghe hắn hỏi liên tiếp một tràng, Ôn Vô Nguyệt vừa buồn cười vừa bất lực, nàng xoa xoa cổ tay.
Cơn đau bụng chỉ thoáng qua một chút, giờ đã đỡ nhiều rồi, nàng không muốn điện hạ lo lắng.
“Điện hạ thật ngốc, Nguyệt nhi đương nhiên là lừa người rồi.” Tiêu Bắc Trầm thở dài, thấy nàng không sao nữa thì cũng hết giận.
Ôn Vô Nguyệt ôm lấy cánh tay hắn: “Bế, chân Nguyệt nhi đứng tê rồi.”
Hắn cúi người bế nàng lên, bất lực nói: “Không phải chuyện này cũng là lừa bản điện hạ đó chứ?” “Cái này là thật!”
Bế người ra khỏi địa lao, Ôn Vô Nguyệt thoải mái rúc vào lòng hắn, kể lại toàn bộ những chuyện trong lao cho điện hạ nghe.
“Xem ra Tiêu Lạc Di cũng chỉ là con cờ, đều do Mộ Như Yên sai khiến. Điện hạ thấy nên xử trí bọn họ thế nào?”
Tiêu Bắc Trầm trầm ngâm một lát: “Mộ Như Yên sai khiến chưa chắc đã liên quan đến Mộ tướng, dù sao ông ta vẫn luôn giấu đuôi, không muốn để người khác phát hiện. Đại khái là vì chuyện Tiêu Bắc Úc bị lưu đày đã cắt đứt giấc mộng gả vào hoàng gia của nàng ta, nên mới trả thù chúng ta.”
“Còn An Thân Vương này, nếu nữ nhi quản giáo không tốt, bản điện hạ thân là biểu ca của nàng ta, đương nhiên phải thay mặt dạy dỗ đôi chút.”
Hai người vừa nói chuyện vừa đi đến trước cổng vương phủ. Ôn Vô Nguyệt tựa vào lòng điện hạ, đã mơ mơ màng màng buồn ngủ.
Ngoài cửa, một tên binh sĩ nhanh chân tiến lên. Vị tiểu tướng này hẳn rất kính trọng Tiêu Bắc Trầm, hôm nay được thái tử điện hạ gọi tới, trong lòng tràn đầy tự hào.
Giọng nói vang dội: “Tham kiến điện hạ, có cần bắt người nào không?”
Ôn Vô Nguyệt bị giật mình tỉnh lại, vừa nhìn đã thấy ngoài cửa vây đầy Ngự Lâm vệ, mặt lập tức đỏ bừng.
Nàng khẽ kéo vạt áo Tiêu Bắc Trầm, hận không thể chui đầu trốn đi.
“Điện hạ, mau thả thần thiếp xuống.” Tiêu Bắc Trầm hung hăng liếc tên tiểu tướng kia một cái, rồi đặt Ôn Vô Nguyệt xuống.
Tiểu tướng sững người: “Th… tham kiến thái tử phi nương nương.”
“Miễn lễ.” “Đưa nam nhân kia về trước. Còn An Thân Vương và quận chúa thì giam trong vương phủ, không có lệnh của bản điện hạ, không được bước ra khỏi phủ nửa bước.”
Hắn chắp tay sau lưng, giọng nói lạnh lùng, mang theo uy thế không cho phép kháng cự.
“Ba trăm binh sĩ, để lại năm mươi người trấn giữ vương phủ, những người còn lại tự trở về Ngự Lâm vệ.”
Tiểu tướng cúi người, lớn tiếng đáp: “Tuân lệnh!” Tiêu Bắc Trầm lắc đầu, nắm tay thái tử phi của mình, cùng lên con ngựa ô, chậm rãi trở về Thái tử phủ.
Chuyện này, ngày mai sẽ bẩm tấu phụ hoàng rồi tính tiếp. Còn Mộ tướng kia, đã đến lúc phải trả giá rồi.
Về đến phủ, Ôn Vô Nguyệt đã đói đến mức bụng kêu ọc ọc, hai người dùng bữa tối.
“Điện hạ, chuyện hạ độc có manh mối gì chưa?” Tiêu Bắc Trầm múc cho nàng một bát canh.
“Mùi hương đó xuất phát từ chỗ Mộ Quý Phi, nhưng đây là ta điều tra riêng. Phụ hoàng hẳn cũng đã biết, chỉ là cảm giác như người còn kiêng dè điều gì.” “Mau ăn đi, ngày mai ta sẽ lại cùng phụ hoàng thương nghị.”
Ngày hôm sau, Tiêu Bắc Trầm vào cung. Sau khi tan triều, hắn ở lại. Đến Vũ Dương cung, sắc mặt Vũ Đế nghiêm nghị. “Trầm nhi có chuyện muốn nói sao?”, “Phụ hoàng tra xét mấy ngày nay, chuyện hạ độc đã có manh mối chưa?”
Vũ Đế nhìn đứa con ưu tú của mình, trong lòng biết rõ không thể giấu được hắn.
“Nếu Trầm nhi đã biết rồi, còn muốn hỏi phụ hoàng điều gì?”
“Nếu hương đó xuất phát từ chỗ Mộ Quý Phi, vì sao phụ hoàng không xử trí nàng ta?”
Vũ Đế khẽ thở dài, đứng dậy đi tới bên cửa sổ, ánh mắt nhìn về phương xa.
“Sau lưng Mộ Quý Phi là Mộ tướng. Năm đó, Mộ tướng theo hoàng gia gia con bình định loạn lạc, được hoàng gia gia đặc cách cho phép huấn luyện thân binh riêng ở Bình Thành. Không phải phụ hoàng không động đến hắn, mà là việc này… còn cần thời cơ.”
Tiêu Bắc Trầm lắc đầu: “Nay Mộ tướng quyền thế ngập trời, lại có tư binh, phụ hoàng có từng nghĩ, kéo dài ngày tháng chỉ khiến hắn càng thêm kiêu ngạo không?”
Hắn trầm giọng nói tiếp:
“Chuyện Mộ Quý Phi, nhi thần cho rằng có thể trị tội, nhưng chỉ dừng ở Mộ Quý Phi, không cần liên lụy đến Mộ tướng. Một là trừ bỏ tai họa trong cung, hai là gõ núi dọa hổ, khiến Mộ tướng thu liễm bớt.”
“Hiện nay trong thành đã xuất hiện người của bộ tộc Khắc Lạp, việc này không nên chậm trễ. Nếu Gia Luật Hồng có ý xuất binh, trong ngoài đều loạn, giang sơn Vũ Đô e sẽ chao đảo.”
Vũ Đế thở dài: “Xem ra phụ hoàng quả thật đã già rồi, đến mức không nhìn rõ đại cục bằng Trầm nhi, làm việc cũng không còn quyết đoán.”
Ông phất tay cho Tiêu Bắc Trầm lui xuống, lập tức hạ chỉ, tống Mộ Yên Nhiên vào thiên lao.
Trở về phủ, Ôn Vô Nguyệt vẫn còn đang ngủ. Hỏi qua Thính Vũ, chỉ nói là nương nương dậy ăn sáng xong lại buồn ngủ nên ngủ tiếp.
Tiêu Bắc Trầm nhíu mày, ngồi bên giường nhìn gương mặt hồng hào đang say ngủ kia.
Thái tử phi của hắn dạo này hình như càng lúc càng ham ngủ, chẳng lẽ vết thương trước đó vẫn chưa khỏi hẳn? Ngày khác phải để Dung Thiên Chi xem lại mới được.
Trong lòng hắn dâng lên một tia lo lắng. Nếu Gia Luật Hồng không nhịn được mà xuất binh, hắn khó tránh khỏi một trận chiến.
Đến lúc đó… Nguyệt nhi phải an bài thế nào đây?