Nàng phất tay một cái, chỉ để lại tên đại hán đã vác Ôn Vô Nguyệt tới đây, những kẻ còn lại lập tức lui ra ngoài.
Ôn Vô Nguyệt ngẩng mắt, đôi mắt hạnh đã ngấn đầy nước:
“Ngươi… ngươi là ai? Vì sao bắt ta? Ta là Thái tử phi.”
Nghe nàng nói vậy, người kia bật cười khanh khách mấy tiếng, bàn tay sơn móng đỏ chót vươn lên sờ vào má nàng.
“Ha ha, bắt chính là ngươi đấy. Thái tử phi thì sao? Ngươi nói xem, nếu khuôn mặt này bị hủy đi, biến thành quái vật xấu xí, Thái tử còn cần ngươi không?”
Như nhớ ra điều gì, ánh mắt nàng ta đột nhiên trở nên hung ác hơn, thân thể tỏa hương nồng nặc áp sát lại:
“Chẳng qua cũng chỉ vì ngươi có gương mặt xinh đẹp thôi, nếu không thì Thái tử điện hạ sao lại cưới ngươi – một công chúa của địch quốc?”
Thân thể Ôn Vô Nguyệt run rẩy nhẹ, nói năng cũng lắp bắp:
“Đừng… đừng làm hại ta, ta… ta không thích điện hạ, ta chỉ muốn trở về Vụ quốc thôi. Nếu ngươi muốn làm Thái tử phi thì cứ việc làm.”
Dường như không ngờ nàng lại nói như vậy, Tiêu Lạc Di sững người một thoáng.
Nghĩ đến những lần trước đến phủ Thái tử, đều nghe thấy Ôn Vô Nguyệt mắng Thái tử ca ca, trong lòng nàng ta lại tin mấy phần.
“Thật sao? Ngươi thật sự không thích Thái tử điện hạ?”
Nước mắt Ôn Vô Nguyệt rơi xuống, dáng vẻ yếu đuối uất ức vô cùng.
“Tất nhiên là thật. Ngươi cũng biết ta là công chúa của địch quốc, đời này chỉ muốn quay về Vụ quốc. Trong lòng ta hận Tiêu Bắc Trầm đến cực điểm, vì hắn ép cưới ta.”
Thấy Tiêu Lạc Di đã rơi vào bẫy, nàng tiếp tục nói:
“Mấy hôm trước, đại tiểu thư Tướng quốc phủ âm thầm gửi thư cho ta, nói sẽ tìm người đưa ta rời đi, tiễn ta về Vụ quốc. Thái tử điện hạ sẽ thuộc về nàng ta. Nghĩ lại thì… ngươi là người của nàng ta sao?”
“Cái gì?” Giọng Tiêu Lạc Di đột ngột cao vút, ánh mắt đầy kinh ngạc.
“Mộ Như Yên? Rõ ràng nàng ta nói, chỉ cần ta bắt cóc ngươi, hủy dung mạo ngươi, khiến ngươi thất thân, đến lúc đó Thái tử điện hạ tự nhiên sẽ là của ta.”
Nhớ lại hôm đó nàng đến phủ Mộ tướng, vốn chỉ định cùng Mộ Như Yên ngắm hoa trò chuyện, ai ngờ nói qua nói lại lại lôi sang Ôn Vô Nguyệt.
“Lạc Di muội muội đối với Thái tử điện hạ một lòng say mê, nếu không phải Ôn Vô Nguyệt xen ngang, muội mới xứng đáng là Thái tử phi của Vũ quốc.”
Mấy câu nói ấy khiến Tiêu Lạc Di lâng lâng, hoàn toàn tin lời Mộ Như Yên, liền bắt Ôn Vô Nguyệt đến đây.
Dù Mộ Như Yên nghĩ thế nào thì cũng mặc, hiện giờ Ôn Vô Nguyệt đã nằm trong tay nàng ta, đợi xử lý xong ả rồi sẽ quay lại xử lý Mộ Như Yên sau.
Tức đến phát run, nàng ta đi qua đi lại mấy bước, hai tay siết chặt trước ngực.
Dường như muốn trút cơn giận lên Ôn Vô Nguyệt, nàng ta rút từ tay áo ra một lọ thuốc, bước tới vài bước.
Bàn tay trắng nõn cầm lọ thuốc lắc lắc trước mắt nàng.
“Ôn Vô Nguyệt, ngươi có biết đây là thứ gì không? Đây là loại thuốc tốt nhất của Hạnh Hoa Lâu, chỉ cần một viên thôi là có thể khiến ngươi trở nên dâm loạn như kỹ nữ, quên sạch mình là ai, chỉ biết tìm đàn ông để hoan lạc.”
“Thật sao?”
Ôn Vô Nguyệt lạnh nhạt lên tiếng, sớm đã không còn dáng vẻ sợ hãi đáng thương lúc nãy. Ánh mắt nàng sắc lạnh, đôi mắt hạnh lộ ra hàn ý, khiến Tiêu Lạc Di không hiểu sao rùng mình một cái.
“Tiêu Lạc Di, chậc… ngươi nghĩ che mặt lại thì bản cung không nhận ra ngươi sao?”
Nàng cười lạnh:
“Bản cung còn tưởng ngươi khi nào lại to gan đến vậy, hóa ra là Mộ Như Yên bày mưu. Bị người ta sai khiến như chó mà còn đứng đây đắc ý?”
“Ôn Vô Nguyệt! Câm miệng! Dù ngươi biết là ta thì đã sao? Chỉ cần hôm nay ta khiến ngươi thân bại danh liệt, hoặc dứt khoát giết chết ngươi, thì có ai biết được?”
Tiêu Lạc Di giật phăng khăn che mặt, gương mặt xinh đẹp thường ngày lộ ra vẻ dữ tợn.
“Từ nhỏ phụ thân đã nói sẽ gả ta cho Thái tử ca ca, nếu không có ngươi, ta mới là Thái tử phi!”
“Ồ, vậy thì ngươi quả thật không được điện hạ yêu thích. Từ nhỏ đến lớn cũng chẳng khiến hắn cưới ngươi. Còn điện hạ chỉ cần nhìn bản cung một cái, liền vượt ngàn dặm muốn cưới ta về. Ai dám nói đó không phải là chân ái?”
Nhìn kẻ gần như phát điên trước mắt, Ôn Vô Nguyệt chỉ cảm thấy Tiêu Lạc Di thật đáng thương.
Lọ thuốc trong tay bị mở ra, Tiêu Lạc Di giận đến nghiến răng: “Đại Minh, ngươi xem thử, mùi vị Thái tử phi này ngươi có muốn nếm không?”
Tên đại hán phía sau đã sớm chảy nước miếng khi nhìn gương mặt Ôn Vô Nguyệt, chỉ chờ Tiêu Lạc Di ra lệnh.
Hắn liếm môi, nuốt nước bọt mấy cái, mắt sáng rực.
Cả đời hắn chưa từng thấy nữ nhân nào xinh đẹp như vậy. Quả nhiên, người đẹp đều bị hoàng gia chiếm hết, nhưng hôm nay thì sẽ tiện nghi cho hắn.
Ảnh Lục ẩn mình trong bóng tối, lạnh lùng quan sát trong ngục, ám khí trong tay đã sẵn sàng lấy mạng bọn chúng bất cứ lúc nào.
Cùng lúc đó, bên ngoài phủ An Thân Vương, Tiêu Bắc Trầm dẫn ba trăm Vũ Lâm Vệ bao vây toàn bộ phủ đệ.
An Thân Vương Tiêu Thiên Huyền là thúc phụ của hắn. Người này bề ngoài là một nhàn vương, không can dự triều chính, Tiêu Bắc Trầm ít khi qua lại.
Thấy Tiêu Bắc Trầm đột nhiên tới, lại mang theo nhiều Vũ Lâm Vệ như vậy, An Thân Vương trong lòng bắt đầu thấp thỏm.
An Thân Vương ra đón ở cửa, cúi người hành lễ. Tiêu Bắc Trầm giơ tay ngăn lại, giọng lạnh lùng:
“Hôm nay bản điện đến tìm Thái tử phi của mình. Thúc phụ có biết nàng đang ở đâu không?”
An Thân Vương mờ mịt, trán rịn mồ hôi: “Điện hạ, Thái tử phi sao lại có thể ở trong phủ của thần?”
Tiêu Bắc Trầm tự mình bước vào nội đường: “Bản điện đã đến đây, tự nhiên là có chứng cứ. Có người nhìn thấy quận chúa Lạc Di của phủ mang Thái tử phi đi. Có chuyện này chăng?”
Tim An Thân Vương khẽ run. Con gái ông ta thích Thái tử điện hạ, nếu nhất thời nghĩ quẩn mà làm chuyện gì đó, cũng không phải không có khả năng.
“Dẫn bản điện tới địa lao, khỏi cần để bản điện tự dẫn người đi lục soát.” Ngoài cửa có hàng trăm Vũ Lâm Vệ đứng chờ, An Thân Vương không còn cách nào khác, đành dẫn người tới địa lao.
Trong địa lao, Ôn Vô Nguyệt thấy Tiêu Lạc Di lấy ra một viên thuốc màu đỏ từ trong lọ, sắp bước tới.
Cổ tay nàng xoay nhẹ, sương mù ngưng tụ lập tức bay thẳng về phía Tiêu Lạc Di. May thay, tên ngốc kia chỉ trói tay nàng mà thôi.
Làn sương đụng vào Tiêu Lạc Di liền tản ra, bao trùm cả nàng ta lẫn tên đại hán.
Trước mắt chỉ còn một mảng sương trắng. Tiêu Lạc Di biết rõ đây không phải thứ tốt, lập tức vung tay quạt đi.
Nhưng sương mù vô khổng bất nhập, làm sao quạt tan được.
Hừ, chẳng qua chỉ là lấy chính cách của ngươi để trả lại cho ngươi mà thôi.
Nàng tạo cho Tiêu Lạc Di một ảo cảnh. Chẳng bao lâu nữa, Tiêu Lạc Di sẽ chỉ coi mình là nữ tử lầu xanh, tìm mọi cách lấy lòng tên đại hán kia.
Thần sắc Tiêu Lạc Di dần trở nên đờ đẫn, không lâu sau trong mắt lộ ra vẻ mê mang, sương trắng dần tụ lại trong tròng mắt nàng ta.
Đôi mắt biến thành màu xám trắng, tên đại hán cũng không khác gì.
Tiêu Lạc Di đưa tay cởi y phục của mình, cổ áo bị kéo bung, lộ ra làn da trắng như tuyết.
Thân thể mềm mại áp sát vào lòng tên đại hán. Hắn cũng chẳng khá hơn, ôm chặt nàng ta, sờ soạng khắp nơi, hôn hít loạn xạ.
Ôn Vô Nguyệt tự nhiên không có hứng thú thưởng thức màn kịch này, liền lớn tiếng gọi: “Ảnh Lục, mau vào giúp ta cởi dây trói.”
Cửa lao bị mở ra, phía sau vang lên một giọng nói lạnh lẽo: “Không được cởi.”
Tiêu Bắc Trầm từng bậc từng bậc đi xuống từ lối vào địa lao, ánh mắt băng lạnh.
An Thân Vương theo sau, vừa nhìn thấy con gái mình ôm chặt một tên đại hán, mặt lập tức tái mét, la lớn: “Người đâu! Mau kéo quận chúa ra!”
Lúc này đôi môi đỏ của Tiêu Lạc Di đã bị hôn đến sưng lên, son môi lem nhem, y phục mở quá nửa, nếu đến chậm một bước, e rằng đã sớm thất thân.
Hai người bị tách ra, tất cả thị vệ nhìn bộ dạng của quận chúa, rồi lại nhìn tên đại hán mặt đầy thịt mỡ kia, nhất thời không biết nên tiếc hay nên ghen.
An Thân Vương giận đến đỏ bừng mặt, giận mà không dám nói, bởi người bị trói trên giá gỗ kia, chính là Thái tử phi. “Đều cút ra ngoài cho bản điện.” Giọng nói chứa đầy tức giận vang lên.
Tiêu Bắc Trầm phất tay. An Thân Vương và Tiêu Lạc Di, hắn có rất nhiều thời gian để xử lý.
Còn hiện tại ở đây có một người, càng đáng để hắn “dạy dỗ” cho tử tế.