Chương 63: Say rượu đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 63: Say rượu.

Mùa đông trời tối rất sớm, cười đùa một lúc thì trời đã sập tối.
Ôn Vô Nguyệt bị kéo trở về doanh trướng, ngồi cùng điện hạ nhà mình sưởi lửa, thấy mãi vẫn chưa có ý định hồi phủ, liền cất giọng hỏi:

“Điện hạ, hôm nay chẳng lẽ chúng ta ở lại đây sao?”

“Không, ban đêm sẽ về. Hôm nay là mùng bốn, hằng năm đến mùng bốn bọn họ đều đốt lửa trại, ăn thịt uống rượu, chúng ta tiện thể ăn ké một bữa.”

Ôn Vô Nguyệt bật cười, cảm thấy chủ ý này rất hay. Chẳng bao lâu, ngoài trướng truyền đến giọng của Chu Hạc: “Điện hạ, nương nương, lửa trại đã đốt xong rồi, mau ra thôi.”

Giữa thao trường đốt lên một đống lửa lớn, Ôn Vô Nguyệt cau mày: “Như vậy chẳng phải sẽ bị người khác nhìn thấy sao?”

“Nơi này vắng vẻ không người, không sao.” Đám binh sĩ vốn hào sảng, rượu là rượu mạnh đựng cả vò lớn, uống rượu dùng luôn bát to ăn canh.
Mấy con dê nướng nguyên con đặt bên cạnh đống lửa, có người chuyên trách nướng, rồi cắt từng miếng to bưng đến trước mặt mọi người.

Tuyết dưới đất đã được dọn sạch, xung quanh xếp thành một vòng những thân cây vừa dài vừa to, hẳn là gỗ thông chặt từ quanh đây. Cành lá đã bị gọt sạch, mọi người tùy ý ngồi lên đó.

Tiêu Bắc Trầm kéo nàng ngồi vào chỗ đã chừa sẵn. Dù sao cũng là Thái tử phi, chỗ ngồi được gọt nhẵn nhụi, còn lót thêm một tấm thảm.

Ôn Vô Nguyệt bật cười, nói những binh sĩ này nhìn thì thô lỗ, nhưng lại thô mà tinh tế, thật sự đáng yêu.

Nàng chẳng hề e dè, nhận lấy bát rượu được đưa tới, đưa lên miệng liền uống một ngụm lớn.
Rượu mạnh vào cổ họng, nóng rực từ cổ xuống tới dạ dày, ấm áp vô cùng.

Tiêu Bắc Trầm gõ nhẹ lên trán nàng: “Uống chậm thôi, ăn chút đồ trước đã.”

Hắn đưa một miếng thịt dê nướng thơm phức tới bên miệng nàng, Ôn Vô Nguyệt cũng không khách sáo, cắn một miếng thật to.
Vừa thơm vừa mềm, ngon đến mức khóe mắt khóe mày nàng đều cong lên.

“Còn muốn nữa, còn muốn nữa, ngon quá.” Tiêu Bắc Trầm cười, lại đưa thêm cho nàng.
Một miếng thịt một ngụm rượu, chẳng mấy chốc một bát rượu đã cạn đáy.

Nàng còn định cúi xuống rót thêm, Thái tử điện hạ đã giữ lấy tay nàng: “Đủ rồi, rượu này rất mạnh.”

Nhưng chưa kịp ngăn, đám binh sĩ đã lần lượt lên kính rượu, Tiêu Bắc Trầm bất đắc dĩ buông tay nàng ra.

Mọi người ăn uống vô cùng sảng khoái, ánh lửa chiếu lên từng gương mặt.
Các binh sĩ có người trẻ tuổi, có người trầm ổn, nhưng không ai không mang theo nụ cười.

Họ đều là huynh đệ sinh tử, có thể giao cả tấm lưng cho nhau. Ai ở cùng những binh sĩ này, cũng sẽ bất giác hòa mình vào đó.

Ôn Vô Nguyệt vừa quay đầu đã thấy Chu Hạc đi tới, liền vẫy tay gọi hắn. Chu Hạc chạy ào tới trước mặt:
“Nương nương có gì sai bảo tiểu nhân?”

“Suỵt, rót cho bản cung thêm một bát rượu.” Nàng đã hơi choáng váng, rượu này quả thật rất mạnh.

Chu Hạc nghi ngờ nhìn nàng: “Nương nương còn uống được sao?”

Ôn Vô Nguyệt đưa tay gõ lên đầu hắn một cái:   “Mau lên, đừng lắm lời, bản cung còn uống được, ngàn chén không say.”

Chu Hạc không dám trái lệnh, xoay người ôm vò rượu, rót đầy cho nàng.

“Cảm ơn nhé, lát nữa lại tới.” Nàng cầm bát rượu, vừa nhìn điện hạ nhà mình còn đang bị vây không thoát thân, vừa mỹ mãn ăn thịt dê nướng.

Đến khi Tiêu Bắc Trầm quay lại, Ôn Vô Nguyệt đã mặt đỏ bừng, ôm bát rượu, ngồi xiêu xiêu vẹo vẹo.

Hắn vươn tay định lấy bát rượu., lại bị nàng trừng mắt nhìn dữ dội.
Đôi mắt như nước mùa thu, long lanh ướt át: “Không được, không được động vào rượu của bản cung.”

Tiêu Bắc Trầm đau đầu một trận, cúi xuống bế nàng lên, cao giọng gọi: “Thân Ký, lăn qua đây.”

Thân Ký nhanh nhẹn chạy tới, trên tay còn cầm một miếng thịt dê lớn, ăn đến miệng đầy dầu mỡ.
“Có chuyện gì thế điện hạ?”,  “Đi, bảo người chuẩn bị xe ngựa.”

Xe ngựa rất nhanh đã được dắt tới. Tiêu Bắc Trầm lên xe, lại gọi Ảnh Lục ra.

Ảnh Lục lẫn trong đám binh sĩ, đang ăn rất vui, nghe gọi thì lưu luyến kéo dây cương.

Đêm tối sâu thẳm, gió lạnh buốt, cả thế gian phủ một màu bạc trắng, trăng lại treo cao trên trời.
Xe ngựa chạy vững vàng, người trong lòng hắn đã nhắm mắt ngủ say.

Tiêu Bắc Trầm lắc đầu, bảo nàng uống nhiều như vậy làm gì. Đi được một đoạn, Ôn Vô Nguyệt chầm chậm tỉnh lại.
Mơ mơ màng màng, chỉ cảm thấy điện hạ đang ôm mình có… hai người.

“Ưm, điện hạ, sao chàng lại có hai cái đầu?”

Bàn tay nhỏ trắng nõn sờ lên mặt hắn, dường như muốn xác nhận cái nào là thật.

“Ừ, bản điện hạ chẳng phải có hai cái sao.” Tiêu Bắc Trầm hiếm khi thấy Thái tử phi nhà mình thú vị như vậy, liền phối hợp trả lời.

Bàn tay trên mặt hắn vỗ vỗ: “A, tay của Nguyệt nhi cũng có hai cái.”

Nàng chớp chớp mắt, vẫy vẫy tay mình rồi lắc đầu. “Ưm… nhất định là bản cung say rồi.”

Tiêu Bắc Trầm bật cười, xem ra nàng vẫn biết mình say. Bàn tay nhỏ lại đặt lên mặt hắn, bóp bóp hai bên.
“Điện hạ, chàng thật tuấn tú, tuấn tú hơn tất cả mọi người.”

“Ừm, dáng người cũng rất tốt, eo thon, vai rộng, thịt ở eo cũng rất săn chắc…”

Nàng vừa nói vừa sờ loạn.

“…” Tiêu Bắc Trầm câm nín, bắt lấy hai tay nàng, nhét vào trong áo choàng rồi nắm chặt.

Bị trói tay không hài lòng, Ôn Vô Nguyệt giãy giụa một chút, phát hiện không thoát được, cái miệng nhỏ lại bắt đầu líu lo:

“Nguyệt nhi chưa từng gặp nam tử nào tuấn tú đến vậy. Aiz… đời này gả được phu quân phong thần tuấn lãng như thế, chắc Nguyệt nhi đã tu mấy kiếp phúc rồi.”

Tiêu Bắc Trầm được khen đến lâng lâng, hoàn toàn không có ý định ngăn cản.

Ảnh Lục nghe động tĩnh trong xe ngựa, rưng rưng nước mắt nhét hai cục vải vào tai.
Bên ngoài gió tuyết lạnh lẽo, còn phải bị ép nghe điện hạ và nương nương ân ái, hắn đúng là cũng tu mấy kiếp phúc.

“Nếu điện hạ mỗi ngày có thể dịu dàng với Nguyệt nhi hơn một chút, vậy thật sự là phu quân tốt nhất, tốt nhất.”

Ôn Vô Nguyệt chép chép miệng, dường như nói mệt rồi, ngừng lại một lát.

Lần đầu thấy Thái tử phi say rượu như vậy, Tiêu Bắc Trầm vừa buồn cười vừa bất lực, nếu không phải ngày thường luôn giữ bộ mặt lạnh lùng, lúc này hắn đã cười không nhịn nổi.

“Ai…”
Một tiếng thở dài, Ôn Vô Nguyệt lắc đầu: “Đêm qua điện hạ cũng hung dữ lắm, Nguyệt nhi bảo chậm một chút… ưm, chàng đều không nghe.”

“Nếu giống như ca ca Thiên Chi dịu dàng vậy thì tốt. Ừm, ca ca Thiên Chi là người dịu dàng nhất, y thuật cũng lợi hại, còn thương Nguyệt nhi nhất…”

Sắc mặt Tiêu Bắc Trầm đen dần từng chút một, răng nghiến ken két.

“Ôn Vô Nguyệt, nàng đang nói cái gì, hửm?”

Người trong lòng không thèm để ý hắn nữa, cúi đầu nhìn lại, nàng đã ngủ mất rồi.
Gương mặt đỏ hồng vùi trong áo choàng lông, hô hấp nhẹ nhàng, hoàn toàn không biết mình vừa nói ra những lời khiến người ta ngứa răng cỡ nào.

Tiêu Bắc Trầm cúi đầu, mang tính trừng phạt mà hôn mạnh lên cái miệng nhỏ hay nói linh tinh kia.
Lại cắn nhẹ một cái, đến khi môi nàng sưng đỏ mới chịu buông ra.

“Hừ, còn muốn bản điện hạ dịu dàng hơn.”  Tiểu nhân nhi bất mãn nhíu mày, cuối cùng vẫn không tỉnh.

Khi xe ngựa về tới phủ, đã là nửa đêm. Bế Thái tử phi nhà mình đặt lên giường, Tiêu Bắc Trầm nhìn người trong lòng, chỉ cảm thấy tim mình tràn đầy.

Trong hậu viện, Ảnh Lục ôm Ảnh Thập Nhất khóc lóc kể lể nỗi khổ dọc đường.
Đáp lại hắn là một cú đấm nặng nề của Ảnh Thập Nhất.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng