Bữa tối hôm đó, Lục Hành và Lục Tương ở lại dùng cơm tại Thái tử phủ. Ôn Vô Nguyệt khoác một chiếc áo choàng, được Tiêu Bắc Trầm ôm trong lòng.
Thái tử gia đặc biệt dặn nhà bếp chuẩn bị riêng cho nàng một bát canh gà và cháo trắng.
Nhìn đĩa cá thịt trên bàn, nàng nhíu mày:
“Ta cũng muốn ăn cá.”
“Không được, món cá kia hơi cay, vết thương của nàng còn chưa lành.”
“Vâng…” Ôn Vô Nguyệt ngoan ngoãn hớp từng ngụm canh gà được đút tới, liếc nhìn hai huynh muội đang cúi đầu ăn cơm.
“Lục Hành.”
“Dạ? Nương nương có chuyện gì ạ?”
“Vị công chúa của tộc Khách Lạp đã đi rồi sao?”
Lục Hành ngơ ngác gật đầu: “Đi rồi ạ.”
“Ừm… huynh không tiễn người ta à?”
“Ta… có tiễn mà, Đại đế giao cho ta hộ tống sứ giả ngoại bang xuất thành.” Ôn Vô Nguyệt lắc đầu, đúng là đầu óc gỗ mục.
Tiêu Bắc Trầm đương nhiên hiểu nàng chỉ muốn trêu Lục Hành, khẽ cười, ánh mắt tràn đầy cưng chiều.
Lục Tương huých nhẹ vào ca ca mình: “Ca, muội ăn no rồi!”. “Vậy đã no rồi sao?”
“No rồi, chúng ta về nhà thôi! Muội ở đây nữa chắc chết vì bị cho ăn cơm chó mất!” “?”
Lục Hành còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị muội muội kéo ra ngoài, chỉ kịp hô một câu: “Điện hạ, nương nương, thần xin cáo lui trước!”
Mùa đông của Vũ quốc rất lạnh, gần đến cuối năm là bắt đầu có tuyết rơi.
Vụ quốc nằm xa hơn về phía nam, Ôn Vô Nguyệt từ nhỏ chưa từng thấy tuyết dày, những năm trước mùa đông cũng chỉ lác đác vài hạt tuyết rồi thôi.
Những hạt tuyết rơi xuống đất căn bản không thể tích lại, lập tức đông cứng thành những mảnh băng bẩn thỉu.
Vết thương trên vai nàng đã gần như khỏi hẳn, Dung Thiên Chi dùng toàn dược thượng hạng để điều dưỡng, huống hồ trong cung có biết bao nhiêu thuốc quý, từng rương từng rương đưa về phủ.
Vài ngày trước, Tiêu Bắc Trầm tan triều trở về, mang cho nàng một chiếc áo choàng lông cáo mới, nói là Đại đế ban thưởng.
Chiếc áo choàng lông cáo trắng như tuyết, chỉ có một vòng lông mềm màu đỏ ở cổ, khoác lên người vừa ấm vừa nhẹ.
Ôn Vô Nguyệt vô cùng yêu thích. Có lẽ sau khi Tam hoàng tử bị lưu đày, Vũ Đế càng coi trọng tình thân hơn. Trong cung giờ chỉ còn một tiểu hoàng tử bảy tuổi, hai vị công chúa đều đã xuất giá từ lâu.
Vì vậy, Vũ Đế liền bảo Tiêu Bắc Trầm dẫn Thái tử phi cùng vào cung ăn Tết.
Tiêu Bắc Trầm đáp ứng. Mấy ngày trước năm mới, Vũ Đô đổ một trận tuyết lớn. Tuyết bay mịt mù, chỉ trong chốc lát đã phủ trắng cành cây.
Khi Ôn Vô Nguyệt tỉnh dậy, tuyết đã rơi suốt nửa đêm. Những ngày trước Tết không cần lên triều, nàng cuộn mình trong lòng Thái tử nhà mình, ấm áp đến mức chẳng muốn rời giường.
“Vẫn chưa dậy à? Hôm nay chẳng lẽ lại muốn lười biếng trên giường sao?”
Giọng nói khàn nhẹ buổi sớm vang lên, khiến tai nàng tê dại một trận.
“Không dậy, không dậy, bên ngoài lạnh lắm.” Mùa đông của Vụ quốc đâu có lạnh thế này.
Tiêu Bắc Trầm bật cười, chạm nhẹ vào chóp mũi nàng: “Nhưng Thính Vũ đã gõ cửa hai lần rồi, nàng còn không dậy, tuyết trước cửa sẽ bị hạ nhân quét sạch mất.”
Đôi mắt sáng lập tức mở to: “Có tuyết à? Có tuyết rồi sao! Mau mau dậy thôi!”
Gương mặt xinh xắn tràn đầy vui sướng, Ôn Vô Nguyệt vừa xoay người ngồi dậy đã bị chăn cuốn chặt lại.
Trong phòng có sưởi nền, sẽ không để nàng bị lạnh. Nhưng thân thể nàng vừa mới hồi phục, Tiêu Bắc Trầm đương nhiên không chiều theo.
“Đợi ta lấy y phục cho nàng.” Hắn đứng dậy lấy cho Ôn Vô Nguyệt bộ y phục dày dặn, rồi mới quay sang thay đồ của mình.
Vì nôn nóng muốn ngắm tuyết, Ôn Vô Nguyệt thay đồ rất nhanh. Một thân áo gấm đỏ thêu hoa bằng lông tước kim, bên ngoài khoác áo ngắn Vân Thủy cùng màu, dưới chân là đôi giày da cừu mềm mại giữ ấm.
Tiêu Bắc Trầm khoác áo choàng lông cáo lên cho nàng, gương mặt nhỏ vùi một nửa trong lớp lông đỏ mềm mịn, đôi mắt hạnh long lanh như nước, khiến người ta nhìn mà thất thần.
“Điện hạ, xong rồi, xong rồi, được ra ngoài chưa.” Nàng sốt ruột muốn ra ngoài, nhưng Tiêu Bắc Trầm lại thong thả giữ nàng lại, khiến Thái tử phi sốt ruột đến bĩu môi.
“Dạo này nuôi nàng càng lúc càng kiêu.” “Bổn cung là Thái tử phi của Vũ quốc, chẳng phải nên kiêu sao, hửm?”
Trong tay được nhét một lò sưởi nhỏ, Thái tử gia cuối cùng cũng chịu thả nàng ra khỏi phòng.
Không khí lạnh lẽo ập vào mặt, trước mắt là một màu tuyết trắng tinh khôi.
Trong viện, mấy cành mai nở rộ trong gió, điểm xuyết sắc đỏ trên nền tuyết, cảnh sắc càng thêm sinh động.
Tuyết dày chừng ba tấc, đôi giày nhỏ giẫm lên phát ra tiếng kẽo kẹt.
Ôn Vô Nguyệt thấy mới lạ, giẫm vài bước, rồi xoay eo một vòng, lông áo choàng nhẹ nhàng lay động. Nàng hít sâu một hơi không khí lạnh buốt, chỉ thấy trong lòng khoan khoái vô cùng.
Quay đầu lại nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt như lưu ly sáng lấp lánh, hàng mi dài dày như khẽ gãi vào tim người.
Tiêu Bắc Trầm đứng dưới hành lang, nhìn nàng, cổ họng khẽ siết lại. “Điện hạ lừa người, trong viện này căn bản không có ai đi qua.”
Giọng nói mềm mại vang lên, Ôn Vô Nguyệt chạy tới mấy bước, nhét lò sưởi vào tay hắn. Vừa định rời đi, eo đã bị một cánh tay mạnh mẽ kéo lại.
Tiêu Bắc Trầm cúi đầu, mày khẽ động, ghé sát nàng, nói nhỏ: “Đó là vì bản điện hạ đã dặn không cho ai đi qua, Nguyệt nhi không định thưởng cho ta sao?”
Khóe môi hắn cong lên, ánh mắt đen như mực, dụ người sa vào.
Ôn Vô Nguyệt nhón chân hôn hắn một cái, eo lập tức bị ôm chặt, nụ hôn trở nên sâu và mạnh.
Đến khi thân thể mềm nhũn, nàng mới được buông ra. Tiêu Bắc Trầm hào phóng nói: “Đi đi, đừng chơi quá lâu.”
Bị điện hạ nhà mình chiếm tiện nghi, Ôn Vô Nguyệt đương nhiên không chịu thiệt, ngược lại kéo hắn xuống bậc đá: “Hôm nay điện hạ phải giúp Nguyệt nhi đắp một người tuyết.”
Tiêu Bắc Trầm bất lực, đành ngoan ngoãn ngồi xuống giúp nàng đắp người tuyết.
Khi Thính Vũ tới, nhìn thấy cảnh tượng chính là: vị Thái tử cao lớn lạnh lùng của bọn họ, đang ngồi xổm trong tuyết đắp một thứ… ừm, chắc là người tuyết.
Còn Thái tử phi thì ngồi bên cạnh chỉ huy: “Ừm, đầu nhỏ quá, phải to thêm chút nữa.”
“Không được không được, thân bị lệch rồi.”
Ôn Vô Nguyệt liếc thấy Thính Vũ: “Thính Vũ, mau giúp ta tìm một quả ớt nhỏ, ta muốn làm miệng cho người tuyết.”
“Dạ dạ dạ, nương nương, nô tỳ đi tìm ngay.” Tuyết lớn ngắt quãng suốt hơn nửa tháng, người tuyết trong viện Thái tử phủ vẫn đứng đó cho tới năm sau.
Chỉ cần có khách tới cửa, Thái tử phi nhất định sẽ mời người ta thưởng thức một phen.
Ngày mồng một Tết, Tiêu Bắc Trầm dẫn Ôn Vô Nguyệt vào cung.
Đúng lúc dùng bữa tối, ngoài Vũ Đế, chỉ có hai người họ, tiểu hoàng tử bảy tuổi Tiêu Bắc Hành cùng vài vị phi tần được sủng ái.
Vũ Đế cũng xem như người trọng tình, mẫu phi của Tiêu Bắc Trầm là Hoàng hậu, từ khi băng hà, ngôi vị Hoàng hậu vẫn luôn để trống.
Quyền quản lý hậu cung rơi vào tay Quý phi Mộ thị.
Mộ Quý phi tên Mộ Yên Nhiên, là muội muội của Mộ tướng.
Bàn ăn là một chiếc bàn tròn lớn bằng gỗ hồng mộc chạm trổ hoa văn. Tiêu Bắc Trầm ngồi bên phải Vũ Đế, Ôn Vô Nguyệt ngồi kế bên, phía trái là Mộ Yên Nhiên.
Còn Tiêu Bắc Hành thì được sắp xếp ngồi cạnh Ôn Vô Nguyệt.
“Hôm nay chỉ là gia yến, các vị không cần câu nệ, cũng không cần quá lễ nghi, cứ coi như bồi trẫm dùng một bữa cơm.”
Mọi người đáp lời, rồi cúi đầu ăn uống. Tiêu Bắc Hành là con của Di phi, Di phi là cháu gái của Viện chính Thái y viện – Ngọc thái y, hôm nay lại không có mặt tại bàn.
Tiêu Bắc Hành trông mũm mĩm, đôi mắt đen láy, lúc ăn trông đặc biệt ngoan ngoãn.
Ôn Vô Nguyệt ngồi bên cạnh thấy thú vị, liền gắp cho cậu bé chút đồ ăn.
Tiểu hoàng tử giọng non nớt nói: “Đa tạ hoàng tẩu.” Khiến cả bàn bật cười.
Vũ Đế nhìn vài lần, gương mặt hiền hòa, cười nói: “Trầm nhi và Nguyệt nhi cũng nên có thêm một đứa trẻ rồi.”
Bị thúc giục sinh con quá đột ngột, Ôn Vô Nguyệt lập tức đỏ mặt. Tiêu Bắc Trầm lại liếc ông một cái, nở nụ cười đầy thâm ý: “Nhi thần cũng nghĩ như vậy.”
Trong chốc lát, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Ôn Vô Nguyệt, nàng hung hăng véo Thái tử nhà mình một cái dưới bàn.
Hai tháng trước nàng còn chưa trọng sinh, ngày ngày cãi nhau với điện hạ, không cho hắn chạm vào mình.
Sau đó lại đi Nam Nguyên, qua lại mất hơn một tháng mới cùng điện hạ… chuyện này… sao có thể nhanh như vậy đã có con.
Lúc này Mộ Quý phi lên tiếng: “Đại đế đã nói như vậy, thần thiếp lại nghĩ, Thái tử và Thái tử phi thành hôn cũng sắp nửa năm rồi, sao vẫn chưa có tin vui? Có phải nên thêm vài người cho phủ không?”
Không khí trên bàn lập tức lạnh xuống, Vũ Đế cũng thu lại nét cười, liếc bà ta một cái.
Mộ Quý phi ấp úng, im lặng. Sắc mặt Tiêu Bắc Trầm u ám. Mộ Quý phi là người của Mộ tướng, sau khi Tiêu Bắc Úc bị lưu đày, tính toán muốn gả Mộ Như Yên vào hoàng gia đã đổ bể, chắc chắn đã tìm tới người cô này để than thở.
Lần này, là thay cháu gái xả giận, hay là… còn muốn đưa Mộ Như Yên vào Thái tử phủ?
Ôn Vô Nguyệt nhướng mày, giọng nói lạnh hơn cả băng trên hồ sen ngoài kia: “Nguyệt nhi đối với Vũ Đô không quá quen thuộc, mạo muội hỏi một câu, vị hoàng tử hay công chúa nào là con ruột của Quý phi nương nương?”
Nàng sao có thể không biết, Mộ Quý phi vào cung hơn mười năm, nhưng đến một mụn con cũng chưa từng sinh ra.
Khóe môi Tiêu Bắc Trầm khẽ cong, Thái tử phi nhà hắn quả nhiên là kiêu, không cho ai nói động.
Ừ, là hắn nuông chiều. Dùng bữa xong, hai người liền rời cung trở về Thái tử phủ.
Không ngồi xe ngựa, mà tay lớn nắm tay nhỏ, cùng nhau đi trong cung đình dài dằng dặc.
Tường đỏ ngói xanh của hoàng cung phủ đầy tuyết trắng, chưa đi được bao xa.
Đã thấy bên hướng hồ sen bắn lên pháo hoa, hai người cùng ngẩng đầu nhìn.
Tiêu Bắc Trầm ôm nàng vào lòng, thì thầm bên tai: “Năm mới thuận lợi.”
“Điện hạ cũng vậy.” Xem pháo hoa xong, đi tới cổng cung, Ảnh Lục đã đợi sẵn.
Hai người lúc này mới ngồi lên xe ngựa. Ôn Vô Nguyệt khẽ nhíu mày, vẫn nói:
“Điện hạ, lần này gặp Đại đế, thiếp thấy thân thể người yếu đi rất nhiều.”
“Ừ, chuyện Tiêu Bắc Úc, Đại đế e là vẫn chưa thể yên lòng.”
“Nhưng thiếp cảm thấy trên người Đại đế có một mùi hương rất kỳ lạ, có lẽ có liên quan tới chuyện này.”
“Ý nàng là… có độc?”