Hai ngày sau, Tiêu Bắc Trầm đem toàn bộ chứng cứ lần lượt dâng lên triều đình, khiến bá quan văn võ chấn động một phen.
Năm Lệ Cảnh thứ mười ba, Tam hoàng tử Tiêu Bắc Úc tư thông ngoại địch, mưu toan sát hại Thái tử cùng sứ giả ngoại bang…
Toàn bộ người trong phủ đều bị lưu đày tới vùng man hoang Tây Bắc, cả đời nếu không có chiếu triệu thì tuyệt đối không được đặt chân trở lại Vũ Đô.
Trên triều, các quan viên không nhịn được thì thầm bàn tán, Mộ tướng sắc mặt nghiêm nghị, đôi mắt hơi nheo lại.
Sau khi tuyên chỉ xong, Vũ Đế phất tay, cho bãi triều.
Vị thái giám trước mặt đỡ ông bước xuống đại điện, cả người trông như già đi trong khoảnh khắc, tinh thần suy kiệt hẳn.
Bên ngoài trời quang mây tạnh, đông đã sang, mỗi hơi thở ra đều mang theo làn sương trắng.
Tiêu Bắc Trầm thần sắc lạnh nhạt, đứng trên bậc dài bằng hán bạch ngọc, ánh mắt xa xăm nhìn về phía cửa Tây, nét mặt u tối khó dò.
Một thân huyền y khẽ lay động trong gió, ánh nắng rơi đầy người hắn, toát lên khí thế vương giả trời sinh. Các quan viên lui triều hai bên, vậy mà không một ai dám tiến lên bắt chuyện.
Trước kia chỉ biết Thái tử trên chiến trường sát phạt quyết đoán, hôm nay mới hay, ở triều đường cũng mưu tính sâu xa, tâm cơ khó lường.
Dẫu vẫn kính trọng, nhưng trong lòng không khỏi sinh thêm vài phần e dè.
Cho tới khi Lục Hành bước tới, vỗ nhẹ lên vai hắn:
“Điện hạ hôm nay coi như trút được cơn giận rồi chứ!”
Tiêu Bắc Trầm liếc y một cái, khóe môi khẽ cong:
“Cũng xả được vài phần.”
“Ha ha!” Lục Hành cười sảng khoái, “Điện hạ mau về phủ đi, nương nương đỡ hơn chưa? Tương nhi còn ầm ĩ đòi tới thăm nàng đấy.”
Tiêu Bắc Trầm bước xuống bậc: “Khá hơn nhiều rồi, muốn tới thì cứ tới, Nguyệt nhi mấy ngày nay cũng buồn lắm.”
“Được được được, ta về nhà dẫn Tương nhi sang phủ điện hạ ăn ké.”
Nói xong, Lục Hành đã chạy đi.
Chỉ còn lại Tiêu Bắc Trầm chậm rãi bước trên con đường dài trống trải.
Con đường hoàng quyền đế vị vốn dĩ cô độc, chẳng cần quá nhiều người bầu bạn.
Về tới phủ, Ôn Vô Nguyệt đang uống thuốc, hắn đứng ở cửa nhìn một lúc.
Thấy nàng bịt mũi, uống thuốc mà nhăn cả khuôn mặt nhỏ, hắn không nhịn được bật cười.
“Thính Vũ, đi lấy mứt tới đây, nương nương nhà ngươi sợ đắng nhất.”
Bị giọng nói bất ngờ cắt ngang, Ôn Vô Nguyệt sặc một tiếng, buông tay khỏi mũi, vị đắng lập tức lan khắp khoang miệng.
“Điện hạ!” Ba phần trách móc, bảy phần làm nũng, “Đều tại chàng cả!”
Tiêu Bắc Trầm kéo nàng vào lòng: “Được rồi được rồi, là lỗi của ta. Uống cho xong đi, Thính Vũ đi lấy mứt rồi, lát nữa Lục Tương còn sang thăm nàng.”
“A, Tiểu Tương Tương muốn tới à? Nhìn ta thế này…” Nàng cúi đầu nhìn mình, mái tóc xanh còn xõa dài chưa chải chuốt, “Điện hạ, chàng mau giúp ta chải tóc đi.”
“…Bản điện hạ không biết.” Đôi tay của Thái tử điện hạ ngoài đao thương ra thì chỉ cầm bút, nào biết chải đầu cho người khác. “Không chịu, vai ta đau lắm, không tự chải được.”
Ôn Vô Nguyệt bám lấy hắn làm nũng, dáng vẻ không chịu bỏ qua.
Thính Vũ mang mứt tới, Tiêu Bắc Trầm nhét một viên vào miệng nàng: “Rồi rồi rồi, ta chải cho nàng, lát nữa đừng có chê xấu.”
“Vâng vâng, điện hạ nhà ta lợi hại như vậy, chuyện nhỏ này sao có thể làm không tốt.”
Hắn ôm nàng ngồi xuống trước bàn, cầm lấy chiếc lược. Rõ ràng ngón tay nhìn rất linh hoạt, vậy mà không biết bắt đầu từ đâu.
Thính Vũ che miệng cười trộm, lặng lẽ lui ra ngoài, khép cửa lại.
“Điện hạ cứ thoải mái làm đi, Nguyệt nhi nhất định không cười chàng đâu.”
Tiêu Bắc Trầm nhíu mày, thần sắc nghiêm túc chẳng khác gì lúc ra trận giết địch.
Khó khăn lắm mới cuộn được mớ tóc lên, vừa cài trâm vào, tóc liền tán loạn.
“Phụt...”
Ôn Vô Nguyệt nhìn người vụng về trong gương đồng, rốt cuộc không nhịn được cười thành tiếng.
“Ta nhịn rồi, nhưng không nhịn nổi.”
“Thôi thôi.” Ôn Vô Nguyệt đưa cho hắn một sợi dây lụa, “Điện hạ cứ buộc hết tóc của Nguyệt nhi ra sau là được.”
Tiêu Bắc Trầm như được đại xá, nhanh tay buộc tóc cho nàng.
“Đẹp lắm.” Miệng nàng khen, trong lòng lại thầm nghĩ: may mà bổn cung trời sinh xinh đẹp, kiểu gì cũng xinh.
Tiêu Bắc Trầm kiên nhẫn nghe Thái tử phi chỉ huy, lại lấy y phục cho nàng thay.
“Hít...”
Vết thương mũi tên ở vai nào dễ lành như vậy, y phục còn chưa cởi đã đau tới toát mồ hôi.
Tiêu Bắc Trầm ném luôn bộ đồ đi: “Không thay nữa, thay làm gì, cứ thế để Lục Tương tự vào gặp nàng.”
“Được được, điện hạ nói đúng.” Ôn Vô Nguyệt cũng không miễn cưỡng, ngoan ngoãn ngồi lại trên giường.
“Hôm nay điện hạ tâm trạng không tốt.” Nàng nhìn vào mắt hắn, khẽ nói.
“Không phải không tốt, chỉ là Tiêu Bắc Úc đã bị định tội, lưu đày.”
Hắn đưa tay vuốt gương mặt nhỏ vẫn còn hơi tái nhợt kia:
“Cho nên nàng cho rằng ta tâm trạng không tốt, mới luôn tìm cách chọc ta cười sao?”
Ôn Vô Nguyệt lắc đầu, nắm lấy tay hắn: “Bất kể điện hạ làm gì, Nguyệt nhi đều sẽ ủng hộ điện hạ, cũng nhất định luôn ở bên điện hạ.”
“Ta biết.” Đang nói thì ngoài cửa vang lên giọng của Lục Tương: “Nguyệt tỷ tỷ, Nguyệt tỷ tỷ.”
Hai người nhìn nhau cười, Tiêu Bắc Trầm nói: “Vào đi.” Lục Tương đẩy cửa bước vào:
“Nguyệt tỷ tỷ, tỷ không sao rồi chứ? Muội lo chết đi được, ca ca còn không cho muội tới thăm tỷ.”
“Giờ chẳng phải đã tới rồi sao, ta không sao nữa.”
Thấy Lục Tương ở lại bầu bạn, Tiêu Bắc Trầm liền cùng Lục Hành đi tới thư phòng.
“Điện hạ nói, vụ ám sát ở trường săn không phải chỉ do một mình Tam hoàng tử gây ra?”
“Ừ. Tiêu Bắc Úc dòm ngó ngôi Thái tử đã lâu, nhưng trước giờ không dám làm chuyện lớn, nhiều lắm cũng chỉ giở chút thủ đoạn nhỏ. Lần này lại dám trực tiếp ra tay ám sát, không giống tác phong của hắn.”
Tiêu Bắc Trầm chắp tay đứng trước cửa sổ, nhìn ra ngoài.
“Vậy nếu không phải hắn, thì là ai?”
“Hừ, ngươi đi tra thử trong hai ngày đó, hắn đã tới phủ ai, gặp gỡ những người nào, hẳn sẽ sớm có đáp án.” “Rõ.” Lục Hành do dự: “Kẻ cấu kết với hắn, chắc chắn không phải quan nhỏ.”
“Mộ tướng.”
Giọng Tiêu Bắc Trầm nghiêm lạnh, thần sắc thêm vài phần sắc bén, “Phái người chú ý hắn nhiều hơn.”
Chuyện ngày đó người khác không biết, nhưng hắn thì rõ: Mộ tướng từng có ý gả Mộ Như Yên cho Tiêu Bắc Úc, trong đó có bao nhiêu uẩn khúc, không cần nói cũng rõ.
Mùa đông này, e rằng sẽ rất lạnh.