Chương 46: Sự chất vấn của điện hạ đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 46: Sự chất vấn của điện hạ.

Hôm ấy, Tiêu Bắc Trầm hiếm hoi trở về phủ sớm hơn thường lệ.

Sau mấy ngày liền, hắn rốt cuộc cũng cưỡng ép được bản thân đè nén xuống vài phần bực bội chất chứa trong lòng. Dạo gần đây, vì chuyện tiếp đón sứ giả tộc Khả Lạp, hắn quả thực bận rộn không ngơi tay.

Hết cùng quan Lễ ty bàn bạc chi tiết việc tiếp đãi ngoại sứ, lại phải đối chiếu từng món cống phẩm mà tộc Khả Lạp đã trình lên từ trước, kiểm tra kỹ càng từng thứ một, không cho phép xảy ra bất kỳ sơ suất nào.

Thế nhưng, cho dù có bận rộn đến đâu, cũng không đến mức ngày nào cũng phải đợi đến đêm khuya mới về phủ.

Chỉ là… trong lòng hắn có điều không muốn đối diện.

Hắn không muốn gặp Thái tử phi của mình.

Hắn sợ rằng, chỉ cần vừa nhìn thấy nàng, chỉ cần nghe giọng nàng nói, bản thân sẽ không thể kiềm chế được mà giữ chặt lấy nàng, ép hỏi cho ra lẽ  hỏi nàng rốt cuộc đang nghĩ gì, hỏi nàng rốt cuộc coi hắn là gì, hỏi nàng trong lòng còn có bao nhiêu bí mật chưa từng nói với hắn!

Bước qua hành lang dài hun hút, Tiêu Bắc Trầm không đi đâu khác, mà thẳng đường trở về tẩm điện.

Đến giờ dùng bữa tối, trong phủ lại yên tĩnh lạ thường.  Không thấy bóng dáng Thái tử phi đâu.

Hắn nhíu mày, gọi người tới hỏi. Nghe Thính Vũ bẩm báo, mới biết được nàng lại sang chỗ của Dung Thiên Chi.

Trong khoảnh khắc ấy, sắc mặt Tiêu Bắc Trầm lập tức trầm xuống. Mấy phần bực bội vừa mới bị hắn cưỡng ép đè nén, như bị người ta khơi lại, trong nháy mắt bùng cháy dữ dội, lan tràn khắp lồng ngực.

“Quả nhiên… lại là Dung Thiên Chi.” Hắn cười lạnh một tiếng, giọng nói trầm thấp mang theo nộ ý khó che giấu:  “Thật sự thích thân cận với hắn đến vậy sao?”  Lời vừa dứt, tay áo đã bị hắn phất mạnh một cái.

Tiêu Bắc Trầm ngồi xuống bên bàn, sắc mặt u ám, im lặng chờ người trở về. Trong tẩm điện bỗng nhiên yên tĩnh đến đáng sợ.

Thính Vũ đứng một bên, nhìn sắc mặt điện hạ mà trong lòng run rẩy. Nàng không dám mở miệng mời điện hạ dùng bữa, chỉ có thể lặng lẽ cúi đầu lui ra ngoài.

Vừa bước ra khỏi cửa, nàng liền đứng chờ ở trước phủ, trong lòng thấp thỏm không yên, chỉ mong nương nương nhanh chóng trở về.

Khoảng chừng một nén hương sau, cuối cùng nàng cũng trông thấy bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở đầu đường.

“Nương nương!” Thính Vũ vội vàng chạy xuống bậc thềm.

Ôn Vô Nguyệt ngẩng đầu nhìn nàng, hơi ngạc nhiên:  “Sao vậy? Hôm nay sao lại đứng chờ ta ở đây?”

Thính Vũ cẩn thận kéo nhẹ tay áo của nàng, hạ thấp giọng, thì thầm như sợ người khác nghe thấy:
“Nương nương, điện hạ đã về rồi… mà trông tâm trạng dường như không được tốt.”

Ôn Vô Nguyệt sững người trong chớp mắt. Điện hạ hôm nay lại về sớm như vậy sao?

Trong đầu nàng thoáng lóe lên một ý nghĩ, khóe môi bất giác cong lên một chút  chẳng lẽ là vì nàng không có ở trong phủ nên điện hạ… ghen rồi?

Nghĩ vậy, tâm tình nàng lập tức trở nên nhẹ nhõm, thậm chí còn mang theo vài phần vui vẻ.

“Không sao đâu,” nàng mỉm cười nói, bước chân cũng nhanh hơn vài phần, “ta đi tìm điện hạ trước, bữa tối để lát nữa cũng được.”

Nói xong, nàng không để ý tới Thính Vũ phía sau, vui vẻ hướng về phía tẩm điện mà chạy đi.

Khó lắm điện hạ mới về sớm như vậy, mấy ngày liền nàng đều không có cơ hội ngồi xuống nói chuyện tử tế với hắn. Hôm nay, nhất định phải tranh thủ.

Cánh cửa tẩm điện được đẩy ra rất nhẹ. Trong phòng không thắp đèn.

Bên ngoài trời đã sụp tối, ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tan biến, chỉ còn lại một mảnh đen kịt. Từ khe cửa sổ, le lói lọt vào chút ánh sáng mờ nhạt, không đủ để soi rõ cả gian phòng.

Không khí trong phòng có chút kỳ lạ. Ôn Vô Nguyệt vừa bước vào đã cảm nhận được điều đó.

Nàng nhìn thấy một bóng người ngồi bên bàn, lặng lẽ không nói một lời. Dáng ngồi ấy, dù chỉ là bóng lưng, cũng mang theo một loại áp lực vô hình. Nàng vô thức chậm lại bước chân, tiến đến gần hơn.

“Điện hạ,” nàng khẽ gọi, giọng nói mềm mại, “hôm nay sao người về sớm vậy?”

Một giây yên lặng. Sau đó, giọng nói lạnh lẽo vang lên, không chút độ ấm:

“Thái tử phi là mong bản điện về muộn hơn sao?”

Lời nói ấy giống như một nhát dao lạnh, đột ngột cắm vào tim nàng.

Ôn Vô Nguyệt lúc này mới thực sự nhận ra  hôm nay điện hạ không chỉ là tâm trạng không tốt, mà là đang giận thật sự.

Từ khi trở về từ Nam Nguyên đến nay, hắn chưa từng dùng giọng điệu lạnh lùng, xa cách như vậy để nói chuyện với nàng.

Nàng còn chưa kịp phản ứng, thì đã cảm thấy cánh tay bị người ta nắm lấy.

Tiêu Bắc Trầm đột ngột kéo nàng qua, dùng sức không hề nhẹ, trực tiếp kéo người ngồi lên đùi mình.

Cánh tay nàng vô tình cọ vào mép bàn chạm khắc hoa văn tinh xảo, đau rát một chút. Ôn Vô Nguyệt khẽ nhíu mày, nhưng vẫn không hề né tránh ánh mắt hắn, chỉ lặng lẽ nhìn điện hạ của mình.

“Điện hạ hôm nay làm sao vậy?” nàng nhẹ giọng hỏi, “là vì công vụ quá mệt sao?”

Tiêu Bắc Trầm cười lạnh một tiếng. “Ha… bản điện e là còn không bận bằng Thái tử phi.”

Lời nói vừa thốt ra, như mang theo gai nhọn, từng chữ từng chữ đâm thẳng vào lòng người.

Ánh mắt hắn dần trở nên u tối, sâu thẳm như đêm không trăng.

Trong lòng Ôn Vô Nguyệt bỗng dưng dâng lên một cảm giác hoảng loạn khó nói thành lời.

Nàng không thích dáng vẻ này của hắn.  Không thích sự lạnh lùng xa cách, không thích cảm giác như có một bức tường vô hình ngăn cách giữa hai người.

Cảm giác ấy khiến nàng nhớ lại quãng thời gian vừa mới trọng sinh  khi hắn vẫn còn xa lạ, phòng bị, thậm chí là lạnh nhạt với nàng. Không muốn để khoảng cách ấy xuất hiện thêm lần nữa, nàng vươn tay ôm lấy cổ hắn, chủ động áp gương mặt nhỏ mềm mại của mình lên.

Giọng nói nàng trở nên khẽ khàng, dịu dàng: “Vậy là Nguyệt nhi đã làm sai điều gì, khiến điện hạ giận sao?”
“Hôm nay là vì huynh Thiên Chi khai trương y quán mới, nên ta...”   “Đừng nhắc tới hắn!”

Tiêu Bắc Trầm lạnh giọng cắt ngang, không cho nàng nói hết câu.

Mùi dược thảo nhàn nhạt trên người nàng thoảng qua chóp mũi hắn  không cần hỏi, hắn cũng biết nàng cả ngày hôm nay đã ở đâu.

Chính mùi hương ấy, khiến cơn giận trong lòng hắn càng thêm cuộn trào.

Giọng nói lạnh băng của hắn khiến thân thể Ôn Vô Nguyệt trong nháy mắt cứng đờ.

Không khí trong phòng như đông cứng lại. Tiêu Bắc Trầm cúi xuống, ánh mắt đen như mực khóa chặt lấy nàng, từng chữ từng chữ chậm rãi hỏi:

“Ôn Vô Nguyệt…”

“Nàng có từng nghĩ qua chưa…”

“Rốt cuộc nàng coi ta là gì?”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng