Rời khỏi Thái tử phủ, Tiêu Bắc Trầm cưỡi ngựa thẳng tiến về Kiêu Vũ Doanh.
Kiêu Vũ Doanh là tư binh của Thái tử phủ, chỉ nghe lệnh một mình hắn.
Đội tư binh như vậy dĩ nhiên không thể quang minh chính đại xuất hiện trong kinh thành Vũ Đô, bằng không chẳng biết lúc nào sẽ bị chụp cho cái mũ mưu phản.
Nhưng đây cũng chính là một con át chủ bài trong tay Tiêu Bắc Trầm.
Doanh trại nằm ở nơi hẻo lánh, rời khỏi Vũ Đô phải cưỡi ngựa nửa canh giờ mới tới. Dọc đường không có lối đi, ẩn sâu trong rừng rậm, trước cổng phòng thủ nghiêm ngặt.
Những binh sĩ thân hình thẳng tắp cầm trường thương đứng trên vọng đài, thấy là Thái tử điện hạ liền lập tức kéo dây mở cổng.
Con ngựa ô băng qua cổng doanh trại rồi dừng lại, Tiêu Bắc Trầm xoay người xuống ngựa.
“Điện hạ, ngài tới rồi.”
Người lên tiếng mặc giáp trụ nặng nề, thân hình vạm vỡ, làn da ngăm đen, đôi mắt sáng quắc, trên người toát ra sát khí từng tôi luyện trong mưa máu gió tanh. Hắn chắp tay hành lễ đầy cung kính.
Người này tên là Thân Ký, từ khi Tiêu Bắc Trầm ra chiến trường đã luôn theo sát bên người, dũng mãnh thiện chiến, trung thành tuyệt đối, trong lòng tràn đầy kính trọng với Thái tử điện hạ.
Mấy người phía sau hắn cũng đều là những tướng sĩ tinh nhuệ của Kiêu Vũ Doanh.
Hiện giờ Tiêu Bắc Trầm không tiện ngày nào cũng đến doanh trại, nên đa phần mọi việc đều do Thân Ký cùng mấy người này xử lý.
“Ừ, vào trong nói.” Tiêu Bắc Trầm cất bước đi về lều nghị sự quen thuộc.
Lều trại rất đơn sơ, chỉ bày một chiếc bàn, chính giữa là một sa bàn cực lớn, trên đó rõ ràng là bản đồ các nước trên đại lục Thương Kình. Những thẻ gỗ nhỏ đủ màu cắm trên sa bàn, đều là địa hình thế núi sông nước đã được bọn họ nghiên cứu kỹ lưỡng.
Tiêu Bắc Trầm chắp tay sau lưng đứng đó, trầm giọng hỏi:
“Mấy ngày gần đây có gì bất thường không?”
Sắc mặt Thân Ký càng thêm nghiêm nghị:
“Bên Bắc Lĩnh, Gia Luật Hồng của tộc Khả Lạp đã soán vị, trực tiếp tự tay giết Gia Luật Huy rồi lên thay.”
Ánh mắt Tiêu Bắc Trầm nhìn về vị trí tộc Khả Lạp trên sa bàn. Nơi đó giáp với phía tây của Vũ quốc. Năm xưa Tiêu Bắc Trầm chinh chiến năm năm, Gia Luật Hồng vẫn còn là tướng soái của Khả Lạp tộc, từng nhiều lần giao thủ với hắn nhưng đều không chiếm được lợi thế.
Sau đó Tiêu Bắc Trầm phá Bắc Lĩnh, liên tiếp chiếm mười một tòa thành, đánh cho Gia Luật Huy lúc bấy giờ đang cầm quyền phải liên tục bại lui, cắt đất tiến cống.
Gia Luật Hồng thân là tướng quân, lòng cao khí ngạo, tự cho rằng bị một hoàng tử mười mấy tuổi làm mất mặt, phẫn nộ hất bàn bỏ đi.
Giờ nghĩ lại, mấy năm nay hắn ta hẳn đã âm thầm mưu đồ đoạt lấy vương vị của Gia Luật Huy. Mục đích không cần nói cũng biết, tất nhiên là muốn báo thù năm xưa. Xem ra thiên hạ khó mà yên ổn lâu dài.
Tiêu Bắc Trầm trầm ngâm giây lát rồi nói:
“Bảo thám tử bên Bắc Lĩnh liên tục truyền tin. Chuyện thủy tai khiến cuộc thu săn năm nay bị trì hoãn, Đại đế đã hạ chiếu tổ chức vào tháng sau, mà khi ấy cũng đúng lúc Khả Lạp tộc vào cống. Trước thời điểm đó, nhất định phải theo dõi chặt chẽ Gia Luật Hồng.”
“Tuân lệnh.” Thân Ký giơ tay lĩnh mệnh.
Mấy người lại bàn bạc thêm nửa ngày, Tiêu Bắc Trầm mới rời Kiêu Vũ Doanh, quay về phủ.
Từ buổi trưa, Ôn Vô Nguyệt đã tới chỗ của Dung Thiên Chi.
Tiểu viện đã được dọn dẹp gọn gàng, Hai tiểu tư được để lại cũng khá lanh lợi.
Ở hậu viện có một khoảnh đất được xới tơi, lúc này Dung Thiên Chi đang ngồi xổm ở đó, hẳn lại đang trồng dược thảo.
“Thiên Chi ca ca, huynh đang làm gì vậy?”
Ôn Vô Nguyệt rón rén tiến lại, muốn dọa hắn một phen.
Dung Thiên Chi ngẩng đầu nhìn nàng, nở nụ cười cưng chiều: “Trồng vài loại dược thảo thường dùng.”
“Để muội giúp huynh nhé.” Nàng ngồi xổm bên cạnh, nhìn những hố nhỏ đã đào sẵn, bên cạnh đặt mấy cây dược thảo non.
Khung cảnh này khiến nàng chợt có cảm giác như quay về những ngày còn ở Vụ quốc. Năm đó, phụ hoàng thấy Dung Thiên Chi học thức uyên thâm, cẩn trọng nghiêm túc, rất coi trọng hắn, liền cho phép nàng thường xuyên theo bên cạnh cùng vui chơi.
Nàng cẩn thận đặt cây thuốc vào hố, rốt cuộc vẫn không nhịn được mà khẽ hỏi: “Thiên Chi ca ca, vì sao huynh lại đến Vũ Đô?”
Ở kiếp trước, mọi chuyện không phải như thế này.
Nghe giọng nói trầm xuống bên cạnh, động tác trong tay Dung Thiên Chi chợt khựng lại. Vì sao ư?
Vì hắn đã mơ một giấc mộng, mộng thấy nàng chết, nên mới không kịp nghỉ ngơi mà vội vàng tới Vũ Đô. Nhưng giấc mộng đó… quá chân thực. Hắn nhíu mày, do dự không biết nên mở lời thế nào.
Thấy hắn không trả lời, Ôn Vô Nguyệt quay đầu nhìn sang, liền thấy hắn thất thần:
“Thiên Chi ca ca, muội chỉ hỏi bâng quơ thôi…”
“Không sao, chỉ là lý do này quá hoang đường, nói ra e rằng muội sẽ cho rằng ta mắc chứng mộng tưởng.”
Trong đôi mắt trong trẻo thoáng hiện do dự, Dung Thiên Chi khẽ thở dài, đứng dậy: “Vào trong nhà nói đi.”
Hai người quay lại phòng, rửa tay xong liền ngồi trước bàn. Hạ nhân bưng lên hai chén trà thanh.
Dung Thiên Chi khẽ gõ vào thành chén, như đã hạ quyết tâm, chậm rãi nói: “Nguyệt nhi, muội đừng sợ. Hai tháng trước… ta đã mơ một giấc mộng.”
Ôn Vô Nguyệt lặng lẽ lắng nghe, trong lòng đột nhiên thắt lại. Không hiểu vì sao, nàng có cảm giác, những lời hắn sắp nói sẽ thay đổi rất nhiều thứ. “Trong mộng… ta mơ thấy… muội… chết rồi.”
Như vẫn còn sợ hãi, hắn nhấp một ngụm trà:
“Không chỉ muội, còn có Thái tử Vũ quốc Tiêu Bắc Trầm.”
“Choang!”
Chiếc chén bên tay bị Ôn Vô Nguyệt va phải, nước trà nóng hổi tràn xuống theo tấm gấm trên bàn. Sắc mặt nàng lập tức trắng bệch, ngay cả nước nóng rơi lên tay cũng không hề cảm thấy.
Dung Thiên Chi không ngờ phản ứng của nàng lại dữ dội như vậy, vội vàng nắm lấy tay nàng, một mảng đỏ rực hiện ra.
“Nguyệt nhi, chỉ là một giấc mộng thôi, sao lại thế này, có dọa muội không?”
Vừa nói, hắn vừa gọi người mang nước lạnh tới, rồi lấy thuốc trị bỏng.
“Sao lại bất cẩn như vậy.” Hắn nhìn nàng đầy lo lắng, trong lòng dâng lên một tia hối hận.
Ánh mắt Ôn Vô Nguyệt run rẩy, toàn thân như mất hết sức lực: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó… cũng không có gì. Vì giấc mộng đó, ta bất an mấy ngày liền, cứ cảm thấy nhất định phải đến gặp muội một lần mới yên tâm, nên mới tới đây.”
Hắn sợ lại làm nàng hoảng hốt, nên chỉ nói qua loa vài câu.
Thực ra mấy ngày ấy, hắn ăn không ngon ngủ không yên, trong lòng tràn đầy hối hận. Giấc mộng chân thực đến mức như chính mình đã trải qua, như thể đang đứng ngay pháp trường, còn cảm nhận được cơn mưa thu lạnh buốt.
Hắn hối hận vì không ngăn được Ôn Vô Nguyệt gả tới Vũ Đô;
Hối hận vì lúc giận dỗi mà không tiễn nàng ra khỏi thành;
Hối hận vì lâu như vậy rồi vẫn chưa từng quan tâm đến nàng.
Ôn Vô Nguyệt hoàn hồn, nhìn bàn tay đã được bôi thuốc. Vừa rồi nàng quá chấn động, giờ bình tĩnh lại, liền cảm thấy nhất định phải hỏi cho rõ.
“Thiên Chi ca ca, trong mộng của huynh… muội chết như thế nào?”
Đôi mắt ngấn nước lộ ra nỗi đau xót, nàng lại nghĩ đến điện hạ.
“Chết trên pháp trường.” Giọng Dung Thiên Chi bất giác hạ thấp.
Hàng mi Ôn Vô Nguyệt run nhẹ, nước mắt lặng lẽ rơi xuống:
“Điện hạ là trúng tên mà chết, đúng không? Còn muội… là tự mình đâm mũi tên ấy…”
Dung Thiên Chi chấn động mạnh trong lòng, hai mắt mở to, vẻ không thể tin hiện rõ.
“Đó không phải là mộng, Thiên Chi ca ca… đó không phải là mộng…”
Nước mắt tuôn rơi, trong phòng chỉ còn lại tiếng khóc vỡ vụn.
Rất lâu sau, Dung Thiên Chi mới tìm lại được giọng nói của mình: “Không phải mộng… vậy thì là gì?”