“Giữa nàng và Dung Thiên Chi… đã từng động lòng hay chưa?”
Giọng nói trầm thấp như bị ngâm trong giấm chua.
Ôn Vô Nguyệt khẽ sững người. Nàng thật sự chưa từng nghĩ đến chuyện đó. Trong mắt nàng, Dung Thiên Chi từ đầu đến cuối chỉ là huynh trưởng mà thôi.
“Thiên Chi ca ca quả thực là người rất quan trọng với Nguyệt nhi. Ở Vụ quốc, người mà Nguyệt nhi tin tưởng… chỉ có huynh ấy.”
Ôn Vô Nguyệt thẳng thắn nhìn Tiêu Bắc Trầm.
“Nguyệt nhi… đã không còn người thân nào khác nữa. Điện hạ có thể hiểu cho thiếp không?”
Tiêu Bắc Trầm nhìn đôi mắt đã nhiễm nét buồn kia, cúi đầu hôn nhẹ lên trán nàng.
“Bổn điện hiểu. Nhưng Nguyệt nhi là Thái tử phi của bổn điện, không thể quá thân cận với hắn.”
“Ừm… hôm nay là do thiếp quá kích động thôi. Lâu rồi không gặp Thiên Chi ca ca, nhất thời quên mất lễ số.”
“Ừm. Còn nữa, bánh thỏ nhỏ… chỉ được làm cho bổn điện ăn.”
“Hả… nhưng thiếp đã lỡ hứa với Thiên Chi ca ca rồi mà.”
“Ừm?”
“Vậy là Nguyệt nhi không chịu nghe lời?”
Cảm nhận được đôi tay nơi thắt lưng dần dần dịch lên, Ôn Vô Nguyệt bất lực nói:
“Nghe nghe nghe, thiếp nghe hết. Tuyệt đối không làm bánh thỏ nữa.”
Không sao, nàng có thể làm bánh heo con!
“Ừm, mấy loại khác… cũng không được.” Khuôn mặt nhỏ lập tức xụ xuống.
Điện hạ… chẳng lẽ có đọc được suy nghĩ của nàng sao?
“Biết rồi biết rồi…”
“Ừ, đã biết rồi thì… bắt đầu hình phạt hôm nay đi.”
Tiêu Bắc Trầm đặt nàng lên tấm chăn gấm, bàn tay lớn đặt lên chỗ kia. “Điện hạ! Thiếp đã đáp ứng rồi mà!”
Ôn Vô Nguyệt muốn khóc.
Từ sau lần đó, điện hạ càng ngày càng… càng ngày càng… nếm được vị ngọt không dừng lại được!
Nàng thật sự sẽ bị ăn sạch sẽ mất! Chắc chắn là vậy!
“Đã đáp ứng rồi, bổn điện biết. Nhưng hình phạt hôm nay… vẫn phải chịu.”
Hương ngọc mềm mại trong lòng, làm sao có thể không loạn tâm. Rèm giường buông xuống, một phòng xuân sắc mê người.
Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, trong sân ngoài cửa sổ đầy tiếng chim hót côn trùng kêu.
Ôn Vô Nguyệt hiếm khi tỉnh dậy sớm hơn phu quân. Thân thể nàng được một đôi tay rắn chắc ôm chặt vào lòng, bên tai là nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ của người ấy. Nàng khẽ nghiêng người, trong lòng càng thêm an yên.
Nếu đời này, mỗi ngày đều có thể cùng điện hạ ôm nhau tỉnh giấc như vậy… nàng đã mãn nguyện lắm rồi.
Cái đầu mềm mại dụi vào cổ, làm Tiêu Bắc Trầm có chút ngứa, khẽ hừ một tiếng, tay lại vòng chặt thêm vài phần.
Cảm nhận được động tĩnh, Ôn Vô Nguyệt ngẩng đầu, hàng mi cong cong khẽ rung, giọng nói mềm mại:
“Điện hạ, hôm nay sao lại ham ngủ thế này, nên dậy rồi.”
“Không dậy, ngủ thêm chút nữa.”
Người vốn luôn tự giác, vậy mà lúc này lại chẳng hề có ý định rời giường.
“Hai ngày này bổn điện không cần thượng triều.”
“Vậy là hai ngày này điện hạ định ngủ nướng sao… ưm.”
Eo bị véo nhẹ một cái, ngứa ngứa.
“Điện hạ mau dậy đi, hôm nay thiếp còn muốn đi tìm Thiên Chi ca.. a!”
Cái véo này hơi mạnh, Ôn Vô Nguyệt không nhịn được kêu lên.
“Dám ở trên giường của bổn điện mà nhắc tên người khác. Xem ra tối qua Nguyệt nhi vẫn chưa nhớ đủ.”
Ánh mắt Tiêu Bắc Trầm trong nháy mắt trở nên tỉnh táo, giọng nói mang theo mấy phần bực bội.
Ôn Vô Nguyệt bật cười, ngẩng đầu hôn lên đôi môi đang mím chặt của hắn.
“Vậy hôm nay điện hạ định làm gì?”. “Ừm… làm chuyện khiến Thái tử phi nhớ kỹ hơn.”
Những nụ hôn dày đặc rơi xuống môi nàng. Ôn Vô Nguyệt cười né tránh: “Điện hạ, điện hạ… trời sáng rồi… ưm…”
“Trời sáng thì đã sao?”
Ngón tay nhẹ nhàng nắm lấy thân thể mềm mại dưới tay, Thái tử gia quyết tâm phạt người thêm một lần nữa.
Cười đùa một hồi lâu, hai người mới luyến tiếc rời khỏi giường.
Trường bào gấm thêu vân văn màu huyền sắc khoác lên người Tiêu Bắc Trầm, phác họa vòng eo săn chắc, phối với đường nét gương mặt lạnh lùng cương nghị, càng thêm tuấn tú tiêu sái.
Y phục có nhiều khuy cài. Ôn Vô Nguyệt quỳ bên giường giúp phu quân chỉnh trang, đôi tay nhỏ trắng mịn cẩn thận cài từng khuy áo.
Mỗi ngày nhìn điện hạ, nàng đều cảm thấy còn tuấn tú hơn ngày hôm qua. “Điện hạ nhớ về sớm nhé.”
Tiêu Bắc Trầm cúi đầu hôn lên trán nàng:
“Ừ. Nếu có đi tìm Dung Thiên Chi, thì để Ảnh Lục đi theo.”
“Biết rồi ạ.”