Chương 34: Ỷ thế hiếp người đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 34: Ỷ thế hiếp người.

“Lần trước ta đã nói rồi, hễ có hàng mới thì nhất định phải báo ta đến xem đầu tiên, sao lại quên mất?”

Nữ tử kia nói chuyện với tiểu nhị tên Tiểu Diệp, nhưng ánh mắt lại thẳng thừng dừng trên người hai người Ôn Vô Nguyệt. Khi nhìn thấy gương mặt nàng, trong mắt nàng ta thoáng hiện vẻ kinh ngạc, rồi rất nhanh chuyển thành khinh thường.

Có đẹp thì đã sao, chẳng phải cũng không mặc nổi những bộ y phục này ư.

Nàng ta thích nhất là màu ngỗng vàng. Bình thường, những bộ váy áo màu ngỗng vàng của Vân Gian Lai gần như đều bị nàng ta mua hết, bộ này đương nhiên cũng không thể là ngoại lệ.

Tiểu Diệp hơi cúi đầu. Vân Gian Lai tuy không sợ chuyện thị phi, nhưng người trước mắt lại là đại tiểu thư phủ Tể tướng, có thể không đắc tội thì vẫn nên tránh thì hơn.

“Dựa vào đâu mà bán cho ngươi chứ? Không hiểu đạo lý tới trước mua trước sao?”

Lục Tương đã sớm nhìn không vừa mắt bộ dạng vênh váo, mắt mọc trên đỉnh đầu của nữ tử kia. Trông thì văn nhã đoan trang, vậy mà lại khiến người ta ghét đến thế.

“Tiểu nha đầu từ đâu ra, dám vô lễ với tiểu thư nhà ta như vậy!” Nha hoàn theo sau nữ tử kia lớn tiếng quát Lục Tương.

Quản sự của cửa hàng nghe thấy động tĩnh liền bước ra, cười hòa giải: “Mấy vị tiểu thư bớt giận, bớt giận. Hôm nay trong tiệm có rất nhiều hàng mới, chi bằng xem thêm chút nữa, đừng vì chút chuyện mà mất hòa khí.”

Ôn Vô Nguyệt nhìn nữ tử kia một lúc lâu. Cho dù là thiên kim tiểu thư nhà cao cửa rộng, thì có thể cao quý hơn điện hạ nhà nàng sao?

Nàng khẽ nâng mi mắt, liếc nàng ta một cái, giọng thản nhiên:

“Chưởng quầy, mở cửa làm ăn chẳng phải coi trọng chữ tín sao? Hôm nay chúng ta xem trúng bộ váy này trước, vậy thì nó phải là của chúng ta. Ngươi cứ lấy xuống gói lại đi.”

Lời nói có lý có tình, lập tức phân cao thấp với chủ tớ hung hăng kia.

Chưởng quầy nghe vậy liền khom người lấy váy đi sắp xếp. Có thể làm quản sự của Vân Gian Lai, dĩ nhiên hắn có con mắt nhìn người.

Vị tiểu thư áo trắng này, dung mạo đã đủ làm say lòng người, lại thêm khí chất trên người, thanh nhã mà cao quý vô cùng, nhìn thế nào cũng không giống tiểu thư quan gia bình thường. Lục Tương còn quay sang làm mặt quỷ với nha hoàn kia.

Chủ tớ hai người sắc mặt đều không vui, nha hoàn nghiến răng, chắn trước mặt Ôn Vô Nguyệt:

“Các ngươi có biết tiểu thư nhà ta là ai không? Dám vô lễ như vậy!”

Ôn Vô Nguyệt khẽ nhíu mày, cuối cùng cũng chịu ban cho tiểu thư đứng sau nha hoàn kia một ánh mắt.

“Ta khuyên ngươi vẫn nên đừng nói ra, kẻo sau này lúc ta không vui, nhớ lại chuyện hôm nay, lại muốn bắt nạt các ngươi.”

Ảnh Lục từ lúc nữ tử kia bước vào cửa hàng đã tiến vào đứng phía sau nương nương nhà mình, nghe vậy nhịn cười đến đỏ bừng cả mặt.

Nương nương nhà họ khi xưa bắt nạt điện hạ, thì đúng là… ngay cả điện hạ cũng chẳng làm gì được.

“Hừ, tiểu thư nhà ta là đại tiểu thư phủ Tể tướng Mộ gia! Các ngươi lại dám như thế!”

Nữ tử đứng phía sau ưỡn thẳng lưng, dường như nghĩ rằng thân phận này đủ để dọa mấy kẻ không biết trời cao đất dày trước mắt.

“Ồ ... phủ Tể tướng Mộ gia ...”

Ôn Vô Nguyệt nhướng mày, sắc mặt lạnh hẳn. Phủ Tể tướng Mộ gia ư? Ha, chẳng phải vị Tể tướng này chính là chỗ dựa lớn nhất của Tam hoàng tử ở Vũ quốc sao? Như vậy thì nàng càng phải bắt nạt thêm vài phần.

Nàng vung tay áo, từng chữ từng chữ rơi xuống rành rọt, ánh mắt hạnh nhìn thẳng hai người trước mặt, mang theo uy nghi khiến người ta không dám đối diện:

“Phủ Tể tướng Mộ gia, ý của ngươi là, bản cung phải nhường vị đại tiểu thư phủ Tể tướng này vài bước sao? Vũ Đô này là Vũ Đô của hoàng gia, hay là Vũ Đô của Tể tướng?”

Ảnh Lục đưa tay rút từ trong ngực ra một tấm lệnh bài đen ánh kim tinh xảo, Ở chính giữa là một chữ “Tiêu” màu vàng.

Chưởng quầy lập tức hiểu ra, cùng mọi người quỳ rạp xuống:

“Tham kiến Thái tử phi nương nương.”

Ở Vũ Đô, lệnh bài đen vàng mang chữ Tiêu này chính là lệnh bài của phủ Thái tử. Nữ tử trước mắt lại tự xưng “bản cung”, vậy chắc chắn chính là Thái tử phi của điện hạ.

Dù trong dân gian có không ít lời đồn về vị Thái tử phi này, nhưng Thái tử điện hạ lại là người chinh chiến sa trường, công lao hiển hách, được bách tính Vũ quốc kính trọng từ tận đáy lòng.

Chủ tớ hai người kia cũng tái mét mặt mày, vội vàng khuỵu gối hành lễ. Nha hoàn phủ phục trên đất, toàn thân run rẩy, giọng lắp bắp:

“Thái tử phi nương nương tha tội…”

“Hừ, đại tiểu thư nếu có điều gì không vui, cứ đến Thái tử phủ tìm bản cung.”

Ôn Vô Nguyệt hừ lạnh một tiếng, đến một ánh mắt cũng lười ban cho hai người đang quỳ kia.

“Chưởng quầy, mang bộ váy này đến Thái tử phủ.”

Nàng bỏ lại một câu rồi bước ra ngoài, Lục Tương và Ảnh Lục lập tức theo sau.

“Ơ? Sao lại phải đưa đến phủ? Ta mua ngay bây giờ là được mà.”

Ôn Vô Nguyệt khẽ nhíu mày, giọng nhỏ xuống:  “Bản cung… không mang bạc…”

Ảnh Lục gãi gãi đầu, lấy từ trong ngực ra một xấp ngân phiếu, khẽ nói: “Nương nương, Điện hạ dặn thuộc hạ mang theo ngân phiếu, nói là để nương nương tiêu dùng…”

“Khụ khụ, sao không nói sớm…”

Ảnh Lục vô tội bĩu môi.  Nương nương cũng đâu có hỏi thuộc hạ…

Thái tử phi xoay người tiếp tục dạo phố, trong lòng nghĩ thầm: đã có tiền rồi, lần sau có thể trực tiếp dùng tiền đập người, không cần lộ thân phận nữa.

Trong Vân Gian Lai, Tiểu Diệp đỡ Mộ Như Yên đang quỳ dưới đất đứng dậy, hạ giọng nói:

“Mộ tiểu thư, Thái tử phi nương nương… tiểu điếm thật sự không đắc tội nổi, mong tiểu thư thông cảm.”

Mộ Như Yên mắt đỏ hoe, hung hăng nhìn về hướng bọn họ rời đi. Đợi cha nàng, đợi cha nàng ra tay dạy dỗ bọn họ!

Ôn Vô Nguyệt tâm tình vô cùng khoan khoái. Hừ, những kẻ như thế này, từng người từng người, nàng sẽ không bỏ qua.

Chỉ là hiện giờ nàng thế lực còn yếu, chỉ có thể thu liễm vài phần. Ba người tiếp tục đi trên phố dài, Lục Tương vẫn còn hưng phấn vì chuyện vừa rồi:

“Nguyệt tỷ tỷ, Mộ Như Yên đó ta sớm đã nghe nói nàng ta thường xuyên ỷ thế hiếp người. Nhìn thì văn nhã, toàn là giả vờ, sau lưng xấu xa lắm.”

“Ừ, lần sau gặp lại thì giúp muội dạy dỗ nàng ta.” Ôn Vô Nguyệt nói bâng quơ, khiến Ảnh Lục phía sau toát mồ hôi không ngừng.

Họ đi qua khu bán y phục, phía sau đa phần là tửu lâu, trà quán.  Trong lòng Ôn Vô Nguyệt khẽ động. Muốn đứng vững ở một nơi, chẳng qua chỉ là hai chữ: tiền và quyền.

Quyền lực không thể có được trong một sớm một chiều. Hiện nay ngôi vị Thái tử của điện hạ vẫn vững như bàn thạch, trong dân gian cũng được lòng người, nên nàng không lo có ai dám bắt nạt mình.

Nhưng tiền thì khác. Không biết điện hạ có bao nhiêu tiền riêng, chắc không đến mức quá nghèo chứ? Dù sao Vũ quốc cũng là nước lớn nhất trong bảy nước, thương lộ phát đạt như vậy, điện hạ tổng không thể là kẻ trắng tay.

Có điều, tiền bạc thứ này, dĩ nhiên càng nhiều càng tốt. Cửa hàng nơi đây san sát, khách khứa ra vào nườm nượp, làm ăn rất tốt.

Không có lý gì người ta kiếm được tiền, mà nàng  đường đường là Thái tử phi  lại không kiếm được chứ?

Ôn Vô Nguyệt âm thầm tính toán trong lòng, dự định tìm cơ hội kiếm một khoản lớn.

Nàng nghĩ quá chăm chú, đến mức lời Lục Tương lải nhải bên cạnh cũng không nghe lọt được mấy câu.

Trong Vũ Đô có vài con phố dài cấm cưỡi ngựa phóng nhanh. Ngoài quan gia, dân thường đều không được cưỡi ngựa vào.

Vậy mà lúc này, lại có một người cưỡi ngựa băng qua phố lớn. Người trên ngựa thân hình cao ráo, một thân hắc y, con ngựa ô dưới thân cao lớn mạnh mẽ, cuốn lên một trận gió trên phố.

Tiếng vó ngựa “lộp cộp” dần dần tiến lại gần. Ảnh Lục đặt tay lên chuôi kiếm bên hông, quay đầu nhìn, hóa ra là Thái tử điện hạ, liền thu tay lại.

Ôn Vô Nguyệt vẫn đang tính toán mình có thể kiếm được bao nhiêu tiền, đột nhiên vòng eo bị một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy. Tiếng kêu kinh ngạc còn chưa kịp thốt ra, nàng đã bị nhấc bổng lên, đặt lên lưng ngựa, rơi vào một vòng ôm.

Hương gỗ quen thuộc lập tức vương nơi chóp mũi. Nàng thở ra một hơi, trên mặt mang theo vài phần hờn dỗi, trách yêu:

“Điện hạ, chẳng lẽ muốn dọa tim Nguyệt nhi nhảy ra ngoài sao?!”

“Tim của Nguyệt nhi, chẳng phải đang ở chỗ bản điện sao?”

Giọng nói trầm thấp, dịu dàng mang theo chút ác ý vang lên bên tai nàng.

Trên phố dài người qua lại như mắc cửi. Chỉ thấy một nữ tử áo trắng xinh đẹp được ôm lên lưng ngựa, người trên ngựa thân hình cao ngất, gương mặt lạnh lùng tuấn tú. Nhìn kỹ lại, chẳng phải chính là Thái tử điện hạ của Vũ quốc sao?

Năm đó, khi Thái tử điện hạ từ chiến trường được triệu hồi về Vũ Đô, đã từng cưỡi ngựa băng qua con phố này, trường thương giáp trụ, uy phong lẫm liệt.

Hai bên đường, bách tính mang theo ánh mắt hưng phấn kích động nhìn hai người trên con đường đá xanh. Nữ tử kia, hẳn là Thái tử phi nương nương rồi.

Quả nhiên, lời đồn chỉ là lời đồn. Thái tử điện hạ và Thái tử phi nương nương trông rõ ràng là một đôi phu thê ân ái.

Thái tử điện hạ vốn không muốn phô trương như vậy, nhưng lại đánh giá thấp sự yêu mến của bách tính Vũ Đô dành cho mình, trên mặt lộ ra vài phần bất đắc dĩ.

Hắn cúi người ôm nàng vào lòng, khẽ nói:

“Náo loạn như vậy làm phiền dân chúng thì không hay. Bản điện phải đưa Nguyệt nhi đi giấu đi thôi.”

Ôn Vô Nguyệt chớp chớp mắt, thả lỏng người tựa vào vòng tay phía sau, môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ:

“Không ngờ điện hạ của Nguyệt nhi lại được yêu mến đến thế.” Tiêu Bắc Trầm siết chặt tay nơi eo nàng, coi như một lời cảnh cáo nhỏ. Dạo này nàng càng lúc càng to gan, còn học được cách trêu chọc hắn.

Hắn ngồi thẳng người, nói với Ảnh Lục: “Đưa Lục Tương về phủ Lục gia.”

Dứt lời, hắn giật dây cương, cưỡi ngựa rời khỏi phố dài.

 
 
QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng