Chương 33: Dạo phố mua y phục đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 33: Dạo phố mua y phục.

Ngày hôm sau, Lục Tương tới phủ.

Thính Vũ dẫn nàng đến tẩm điện, dọc đường tiểu cô nương tò mò nhìn ngó khắp nơi.
Lầu đài đình tạ, ao sen thủy tạ, dây leo trúc biếc… quả nhiên, Thái tử phủ đúng là khí phái vô cùng.

“Nguyệt tỷ tỷ.”

Người còn chưa tới, tiếng đã vang lên trước. Từ sáng sớm, điện hạ đã vào cung, nói rằng buổi chiều còn phải tới phủ họ Liêu, đến cả bữa trưa cũng không kịp quay về.
Ôn Vô Nguyệt ngồi trước gương thở dài, quả nhiên người ta nói “một ngày không gặp, như cách ba thu” không phải là nói quá.
Lần này nàng thật sự đã cảm nhận được.

“Làm sao đây, Thính Vũ, bản cung bắt đầu nhớ điện hạ rồi!”. “Nương nương… điện hạ mới ra ngoài có hai canh giờ.”

“Hả, mới hai canh giờ thôi sao, sao lại cảm thấy lâu đến vậy.” Khuôn mặt nhỏ nhíu lại như khổ qua.

“Nguyệt tỷ tỷ, Nguyệt tỷ tỷ…”

Giọng nói trong trẻo đầy hứng khởi vang lên, Ôn Vô Nguyệt mỉm cười, là Tiểu Tương Tương.

Nàng đứng dậy bước ra khỏi phòng, liền thấy tiểu cô nương theo sau bá bá Chu, đi dọc hành lang tới.
Ôn Vô Nguyệt mỉm cười nhìn nàng lại gần. Hôm nay không mặc bộ kỵ trang thường ngày nữa, mà thay bằng váy gấm hồng nhạt, làm gương mặt nhỏ càng thêm hồng hào đáng yêu.

Nhưng Lục Tương đi đứng có vẻ rất gượng gạo, trên người lúc nào cũng thấy không thoải mái, thỉnh thoảng lại vẩy tay áo, kéo váy.
Vừa tới nơi đã ôm lấy tay Ôn Vô Nguyệt làm nũng: “Nguyệt tỷ tỷ, cái váy này phiền chết đi được, ca ca cứ ép ta mặc, đi cũng chẳng đi nhanh nổi.”

“Lục Hành bình thường đâu có quản được muội, sao hôm nay lại để muội mặc váy?”

“Chẳng phải sắp tới Trung Thu yến sao, đến lúc đó ta cũng phải theo ca ca vào cung, nên bắt ta mặc thử mấy ngày cho quen.” Lục Tương bĩu môi lầm bầm.

“Vậy thì cứ mặc đi, Tiểu Tương Tương thế này cũng ra dáng tiểu thư khuê các đấy, biết đâu trong Trung Thu yến sẽ có không ít công tử động lòng.”

Gương mặt nhỏ ửng hồng, Lục Tương ngẩng đầu lên: “Thôi được, vậy bản tiểu thư sẽ mặc vài ngày.”

“Hôm nay muội tới đây làm gì, chẳng lẽ bảo ta dẫn muội tham quan Thái tử phủ?”

“Tất nhiên là không rồi. Nguyệt tỷ tỷ dẫn ta đi chọn mấy bộ váy mới đi, trong phủ toàn là kỵ trang thôi… mấy cái váy kia lại là của năm ngoái.”

Từ khi tới Vũ quốc, Ôn Vô Nguyệt cũng chưa từng ra ngoài dạo Vũ Đô. Kiếp trước không có tâm tư ấy, kiếp này lại chưa có dịp.
Lần này thấy cũng mới mẻ, bèn dặn dò Chu bá một tiếng, rồi dẫn Lục Tương ra ngoài. Điện hạ khi về phủ đã dặn rõ, sau này mọi việc đều phải nghe theo Thái tử phi, Chu bá gật đầu vâng dạ.

Thấy nương nương ra phủ, Ảnh Lục từ trên ngọn cây nhảy xuống, cúi người nói:
“Nương nương, điện hạ dặn, nếu nương nương muốn đi đâu, cứ để Ảnh Lục đi theo.”

Ôn Vô Nguyệt đã quen mặt Ảnh Lục, mỉm cười đáp: “Vậy thì tốt quá, ngươi giúp bản cung và Tương Tương xách đồ nhé.” “…Vâng.”

Ảnh Lục trong khoảnh khắc nhớ tới hôm ở phố Ô Nguyệt thành, điện hạ hai tay bị nhét đầy đồ, trong lòng nghĩ hay là gọi Ngũ ca đi cùng nhưng Ngũ ca hôm nay đã đi làm nhiệm vụ nơi khác rồi.

Ai nói ảnh vệ chỉ hành động trong bóng tối, giết người phóng hỏa làm việc lớn?
Sao hắn lại biến thành hộ vệ thân cận kiêm chân chạy kiêm phu khuân vác của nương nương thế này. Ảnh Lục muốn khóc không ra nước mắt, sắc mặt xanh như tàu lá.

Vũ Đô phồn hoa, phố lớn rộng rãi. Xe ngựa rời Thái tử phủ chưa bao lâu đã tới Trường Xuân phố nhộn nhịp nhất.
Con phố này là nơi náo nhiệt bậc nhất Vũ Đô, nền đá xanh rộng và bằng phẳng, hai bên là các sạp hàng san sát cùng những cửa tiệm đông vui.

Trang sức, y phục may sẵn, châu báu ngọc ngà, bánh trái trà nước… thứ gì cũng có, nhìn đến hoa cả mắt.
Vũ quốc vốn là nơi giao thương của nhiều quốc gia, các tuyến buôn bán của các nước lớn phần nhiều đều phải đi qua đây, vì thế tự nhiên có vô số vật lạ lẫm thú vị từ các quốc gia khác bày bán.

Mấy người xuống xe, đi bộ dạo phố. Hô m nay Ôn Vô Nguyệt mặc áo lụa trắng nhẹ như mây, tóc dài vấn gọn, trâm ngọc cài hờ, da trắng như tuyết, xinh đẹp kiều diễm.
Nàng sóng bước cùng Lục Tươngmột người dung mạo tuyệt sắc, ba phần diễm lệ; một người kiều tiếu đáng yêu, nụ cười rạng rỡ.

Dân chúng trên phố đồng loạt ngoái nhìn. Vũ Đô từ khi nào xuất hiện mỹ nhân như vậy, sao chưa từng nghe ai nhắc tới, không biết là tiểu thư nhà quan nào mà đẹp đến thế.

Ôn Vô Nguyệt đã quen với ánh mắt người khác. Ở Vụ quốc, mỗi lần ra ngoài còn thu hút ánh nhìn hơn thế này nhiều.

Đi chưa xa thì thấy mấy tiệm vải và một cửa hàng y phục may sẵn sát nhau, mặt tiền trang trí hoa lệ, trông có vẻ làm ăn rất khá.
Tiệm y phục mang tên “Vân Gian Lai”, cái tên cũng khá nhã nhặn.

“Nguyệt tỷ tỷ, Vân Gian Lai ở Vũ Đô nổi tiếng nhất đấy. Nghe nói y phục bên trong đều là kiểu dáng thịnh hành nhất của các quốc gia, lụa là gấm vóc cũng nhập từ nước ngoài, vừa đẹp vừa đặc biệt, ngàn vàng khó cầu.”

Ôn Vô Nguyệt bật cười, kéo người bước lên bậc thềm, Ảnh Lục tự giác đứng gác ngoài cửa.

Tiểu cô nương bình thường chỉ mặc kỵ trang, nhưng dần lớn lên, lòng yêu cái đẹp cũng lộ rõ, xem ra trước khi ra ngoài đã chuẩn bị không ít.

“Vậy hôm nay Nguyệt tỷ tỷ sẽ chọn cho muội một bộ thật đẹp, đảm bảo Trung Thu yến muội sẽ đẹp hơn tất cả.”

Lục Tương lắc đầu: “Có đẹp cũng không đẹp bằng Nguyệt tỷ tỷ đâu.”

Hai người cười đùa bước vào Vân Gian Lai. Tiểu nhị đã ra đón tiếp,  hai vị cô nương hôm nay thật sự quá xinh đẹp, đặc biệt là vị mặc đồ trắng kia.
Chỉ là dường như trước đây chưa từng thấy qua.

“Hai vị tiểu thư, mời vào trong xem. Hôm nay tiệm vừa may xong một mẻ y phục mới, còn chưa bị đặt mua, hai vị tới thật đúng lúc.”

Tiểu nhị nói năng lễ độ, lại không quá nịnh nọt, khiến người ta sinh thiện cảm.
Xem ra, có thể mở một cửa tiệm được ưa chuộng như vậy ở Vũ Đô, khách tới hẳn không phú thì quý, phía sau tất nhiên có người chống lưng. Lục Tương vừa vào đã bị đủ loại y phục làm hoa mắt.
Bên trong cửa tiệm chia làm hai gian, rộng rãi sáng sủa, mỗi chỗ bày trí đều được thiết kế tỉ mỉ, khiến người ta cảm thấy rất dễ chịu.

Từng bộ y phục được treo trên những thanh trúc xanh biếc. Cửa sổ bốn phía mở rộng, gió thổi vào, y phục theo gió lay động, càng tăng thêm vẻ mê người.

Ôn Vô Nguyệt cũng thấy hứng thú. Trong phủ mỗi tháng đều có thợ thêu may đồ mới, nhưng lâu ngày cũng thiếu đi chút mới mẻ.
Trang phục Vũ quốc nàng thường thấy tinh xảo nhẹ nhàng, còn ở Vân Gian Lai lại có rất nhiều kiểu dáng khác lạ.

Áo nhăn vân mây, váy nguyệt như ý trăm nếp, váy thêu phù dung, váy lụa thêu chỉ vàng… Mỗi bộ đều mang phong vị dị quốc, ánh sáng lưu chuyển, quả thật xứng với bốn chữ “ngàn vàng khó cầu”.

Lục Tương đi một vòng, lộ vẻ bối rối: “Nguyệt tỷ tỷ, tỷ nói ta nên mua bộ nào?”

Ôn Vô Nguyệt giơ tay chỉ, chỉ vào bộ váy gấm cung hoa treo chính giữa.
“Bộ đó đi, màu sắc rất hợp với muội, Tương nhi mặc vào nhất định rất đẹp.”

Bộ váy ấy màu vàng ngỗng, eo buộc dây, gấu váy thêu những đóa hoa nhỏ li ti, rất hợp với Lục Tương kiều tiếu đáng yêu. Lục Tương cười ngọt ngào: “Vậy lấy bộ này.”

Tiểu nhị gật đầu đáp: “Bộ váy này là kiểu các tiểu thư quan gia Bắc Lĩnh thích nhất, lại mất rất nhiều thời gian cải tiến. Sáng nay mới hoàn thành, ở Vũ Đô chỉ có duy nhất một bộ.” Nói xong liền tiến lên định lấy y phục xuống. “Tiểu Diệp, bộ váy đó ta lấy rồi, gói lại cho ta.”

Một giọng nói hơi lạnh vang lên từ ngoài cửa, ngay sau đó một nữ tử thong thả bước vào trong tiệm.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng