Tiêu Bắc Trầm đặt người lên trường kỷ trong tẩm điện. Ôn Vô Nguyệt vòng cánh tay thon mảnh qua cổ hắn, nhất quyết không buông.
“Buông ra.” Hắn lạnh giọng nói.
Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Tiêu Bắc Trầm, Ôn Vô Nguyệt nghĩ thầm: không trách trước kia nàng không nhận ra, diễn xuất của điện hạ nhà nàng quả thật quá tốt, lạnh lùng đến mức này.
Nàng lấy hết can đảm, ngẩng đầu hôn nhẹ lên môi hắn. Ấm ấm, mềm mềm, chóp mũi chạm nhau, còn có thể ngửi thấy mùi gỗ nhàn nhạt trên người hắn.
Thật tốt. Ôn Vô Nguyệt lại lần nữa cảm thán, bọn họ chưa chết, mọi chuyện vẫn còn cơ hội làm lại từ đầu.
Tiêu Bắc Trầm bị hành động ấy làm cho sững người, băng giá trên gương mặt vỡ vụn từng chút một. Rốt cuộc Ôn Vô Nguyệt muốn làm gì?
Tân hôn hai tháng, Thái tử phi ghét bỏ hắn, bảo hắn cút đi.
Giữa hai người chưa từng có lấy một nụ hôn, khi ngủ còn đặt một chiếc gối dài ngăn ở giữa.
Tiêu Bắc Trầm khinh thường dùng những thủ đoạn hèn hạ để ép buộc Ôn Vô Nguyệt. Nàng là kiểu người thà gãy chứ không chịu cong, nếu hắn dùng sức mạnh, có lẽ nàng sẽ tự vẫn mất.
Đôi mắt đen như mực chăm chú nhìn người trước mặt, Tiêu Bắc Trầm lạnh giọng:
“Đừng giở lại trò này. Bản điện hạ sợ nàng tự ghê tởm chính mình.”
Trái tim hắn đã sớm lạnh thấu. Rất nhiều chuyện Ôn Vô Nguyệt làm, hắn đều biết, chỉ là không muốn vạch trần.
Lòng người một khi đã bị tổn thương đến tận cùng, liền không dám động đậy nữa, sợ vừa nâng trái tim ra ngoài, lại bị đâm đến máu me be bét.
“Bất kể điện hạ có tin hay không, thiếp sẽ thay đổi, sẽ yêu điện hạ thật tốt.”
Giọng nói mềm mại vang lên, mang theo vài phần nghiêm túc. Cánh tay nơi cổ hắn khẽ buông ra, nàng sẽ cho điện hạ thời gian, để hắn từng chút một hóa giải những hiểu lầm trong lòng.
Tiêu Bắc Trầm đứng thẳng dậy, chỉnh lại y bào trên người, chắp tay đứng sang một bên, không nói thêm lời nào.
Trong Thái tử phủ có thái y được cung đình đặc cách. Chưa đầy nửa khắc, thái y đã đến ngoài cửa, cúi đầu thỉnh an.
“Xem vết thương ở chân Thái tử phi. Tiện thể… xem thử đầu nàng có bị đập hỏng không.”
Tiêu Bắc Trầm ngồi sau án, giọng nhàn nhạt cất lên.
Ôn Vô Nguyệt bật cười khẽ một tiếng, hóa ra điện hạ cũng biết đùa.
Nàng gật đầu, nghiêm túc nói:
“Vâng, làm phiền Chu thái y rồi. Bản cung có lẽ thật sự bị hỏng não.”
Chu thái y râu mép run lên, không hiểu Thái tử điện hạ và nương nương đang diễn trò gì, đành mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim mà bắt mạch.
Mạch tượng vẫn ổn. Chu thái y lại ngồi xổm xuống, lót khăn, nâng bàn chân Thái tử phi lên, cẩn thận quan sát.
Tiêu Bắc Trầm nhìn động tác của thái y, ánh mắt trầm xuống. Chu thái y đã ngoài năm mươi, lại chỉ là xem vết thương, vậy mà trong lòng hắn vẫn thấy không thoải mái.
May mà Chu thái y kinh nghiệm phong phú, hiểu rõ kiêng kỵ chốn quan gia, rất nhanh đã xem xong.
“Bẩm Thái tử điện hạ, nương nương không bị tổn thương đầu óc. Chỉ là tâm trạng có dao động, không đáng ngại. Vết thương ở chân là ngoại thương phần da thịt, để thần kê chút thuốc cầm máu liền da, làm sạch rồi bôi ngoài là được.”
Chu thái y nghiêm trang bẩm báo.
Tiêu Bắc Trầm phất tay, thái y liền lui ra ngoài lấy thuốc.
Thính Vũ đứng bên cạnh đã sớm mang nước sạch và khăn tới.
Nàng luôn lanh lợi, làm việc chu toàn, đó cũng là lý do Tiêu Bắc Trầm sắp xếp nàng hầu hạ Thái tử phi. Ai ngờ lại khiến đối phương hiểu lầm là tai mắt giám sát.
Tiêu Bắc Trầm tự tay nhận lấy nước và khăn:
“Đi theo thái y lấy thuốc. Để bản điện hạ làm.”
Thính Vũ đáp lời rồi lui ra.
Ôn Vô Nguyệt ngồi trên trường kỷ, yên lặng nhìn điện hạ nhà mình. Càng nhìn càng thấy thíc,h điện hạ quả không hổ danh là người tuấn tú nhất nước Vũ.
Nàng nhớ lại đôi cánh mà Tiêu Bắc Trầm dang ra trên pháp trường. Cánh của điện hạ là đẹp nhất, hoàn mỹ nhất, có thể thật sự bay lượn. Thảo nào tuổi còn trẻ đã là Thái tử nước Vũ.
Ôn Vô Nguyệt chớp mắt, khóe môi không nhịn được cong lên. Người ưu tú như vậy lại là phu quân của nàng, trước kia nàng hẳn là ngu ngốc lắm mới không biết trân trọng.
Hoàn toàn không để ý đến ánh nhìn dính chặt trên người mình, Tiêu Bắc Trầm tự cúi xuống, lau sạch bàn chân lấm bẩn cho nàng.
Bàn chân trong tay rất trắng, da thịt mịn màng mềm mại. Động tác của Tiêu Bắc Trầm bất giác nhẹ đi vài phần.
Cảm giác nhột nơi chân, Ôn Vô Nguyệt rụt lại một chút, mang theo vẻ làm nũng:
“Nhột.”
“Nhịn đi.” Tiêu Bắc Trầm thản nhiên đáp.
Ôn Vô Nguyệt khẽ thở dài điện hạ đối với nàng thật sự rất tốt. Nàng thậm chí không dám nhớ lại bản thân trước kia đã vô ơn đến mức nào.
Khi Thính Vũ mang thuốc đến, Tiêu Bắc Trầm bôi thuốc xong lại quấn vải mịn cho nàng, liền chuẩn bị đứng dậy rời đi.
Thấy hắn muốn đi, Ôn Vô Nguyệt chẳng kịp để ý bàn chân vừa được băng bó, vội vàng đứng lên kéo tay áo hắn.
“Điện hạ định đi đâu?”
Người bị kéo lại nhíu mày, hất tay nàng ra:
“Sao? Bản điện hạ làm gì bây giờ Thái tử phi cũng phải hỏi cho rõ từng việc sao? Hay là muốn đi báo cho ai?”
“Không phải…”
Ôn Vô Nguyệt mặc kệ, tiến lên ôm chặt lấy hắn. Giờ phút này nàng không muốn rời mắt khỏi điện hạ dù chỉ một khắc. Không thấy hắn, lòng nàng liền hoảng loạn.
“Điện hạ đi đâu, thiếp có thể đi cùng.”
“Không cần. Bản điện hạ rất bận, Không rảnh bầu bạn với nàng.”
“Đừng…”
Giọng Ôn Vô Nguyệt thấp xuống, nhưng vẫn không buông tay.
Tiêu Bắc Trầm nhìn người phụ nữ ôm chặt mình nàng hơi nhíu mày, vành mắt ửng đỏ, trông như sắp khóc.
“Vậy nàng muốn thế nào?”
Ôn Vô Nguyệt ngẩng đầu:
“Muốn ở cùng điện hạ.”
Tiêu Bắc Trầm câm lặng. Hắn không ngờ Ôn Vô Nguyệt lại là người giỏi làm nũng đến vậy.
“Thôi đi. Thái tử phi trước hết hãy thu xếp cho đàng hoàng.”
Hắn cố ý liếc nhìn thân thể nàng chỉ khoác nội y, rồi xoay người rời đi.
Ôn Vô Nguyệt nhìn theo bóng lưng rời xa ấy, khẽ thở dài. Quả nhiên, điện hạ đã bị nàng làm tổn thương quá sâu, không dám tin nàng thêm nữa.
Nhưng không sao cả nàng nhất định sẽ khiến điện hạ hồi tâm chuyển ý.