Chương 188: Hồi ức năm xưa đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 188: Hồi ức năm xưa.

Hoàng hậu và Hoàng đế cũng ghé qua một chuyến, chỉ uống một chén, sau đó liền ôm nhau rời khỏi Đông Cung. Trước khi đi, Hoàng hậu còn lén dặn Chu Hạc, nhất định phải chuốc cho Niệm Nhi say thật say.

Hai người trở về Phượng Ngô Cung, lập tức thay sang y phục thường ngày, rồi cùng nhau ngồi lên xe ngựa đỗ ngoài điện.

“Điện hạ, thư tín thiếp viết… người đã cất kỹ chưa?”

Tiêu Bắc Trầm kéo nàng vào trong ngực, giọng trầm thấp mà chắc chắn:

“Đương nhiên là cất kỹ rồi. Đặt chung với ngọc tỷ và chiếu thư. Ngày mai Niệm Nhi sẽ nhìn thấy.”

Ôn Vô Nguyệt nở một nụ cười tinh quái. Ngồi ở vị trí Hoàng hậu suốt mười tám năm, điện hạ cũng làm Đại đế suốt mười tám năm, giờ đây hai người rốt cuộc cũng nên đi sống những ngày thuộc về riêng mình.

Điểm đến đầu tiên, không hẹn mà cùng nghĩ đến  thành Ô Nguyệt.

Xe ngựa rời khỏi cổng cung, một mạch xuôi về phương Nam, chỉ mang theo Ảnh Ngũ và Ảnh Lục.

Dọc đường đi, Ôn Vô Nguyệt kể cho điện hạ nghe tất cả những chuyện năm đó nàng từng đuổi theo hắn, từng gặp phải những biến cố, từng suýt mất mạng. Kể đến đâu cũng chỉ cảm khái thở dài.

“Nghĩ lại thì Ảnh Thập Nhất ra tay cũng thật ác, may mà điện hạ quay lại tìm thiếp.”

Tiêu Bắc Trầm ôm nàng trong lòng, bàn tay to nâng eo nàng, xoa nắn chậm rãi, dần dần trượt xuống.

Tiểu nhân nhi được xoa đến thoải mái, khép mắt lại, mơ màng muốn ngủ.

Xe ngựa vẫn tiếp tục tiến lên. Tiêu Bắc Trầm vén rèm xe, báo một địa danh.

Ảnh Lục nhướng mày, liếc sang Ảnh Ngũ bên cạnh, hai người dùng ánh mắt trao đổi không tiếng động.

“Ngũ ca, điện hạ vì sao lại muốn đến nơi đó?”

Ảnh Ngũ chắp tay niệm một tiếng:

“Phật gia có dạy, không thể nói, không thể nói.”

Hắn chớp mắt phải một cái, rồi chớp mắt trái ba lần.

Ảnh Lục trợn trừng hai mắt, chớp loạn bảy tám cái, hạ giọng:

“Nếu Ngũ ca nói cho ta biết, tối nay nhất định mua rượu cho ca uống.”

Ảnh Ngũ cuối cùng cũng chịu mở miệng:

“Chẳng qua là phu thê ôn lại ký ức năm xưa, nơi diễn ra lần đầu tiên quan trọng đến thế, tất nhiên phải quay lại cảm nhận một lần nữa.”

Ảnh Ngũ chỉ thấy mắt mình sắp giật tới nơi, ám hiệu kiểu gì vậy chứ, lần sau nhất định phải đổi.

“Lần đầu tiên? Lần đầu gặp nguy hiểm? Lần đầu ngã xuống vực? Có gì mà đáng hoài niệm?”

Ảnh Lục gãi đầu. Năm đó điện hạ từ dưới vực bay lên, nương nương thì bị thương hôn mê, chuyện ấy mà cũng đáng nhớ sao?

Ảnh Ngũ nhắm mắt, lười đáp.
Gỗ mục không thể chạm khắc…

Xe ngựa dừng lại. Tiêu Bắc Trầm bế người đang ngủ xuống xe, phất tay một cái, bảo Ảnh Ngũ và Ảnh Lục tự tìm chỗ mà tránh đi, càng xa càng tốt.

Hai người đặt xuống áo choàng và hai vò rượu thanh mà điện hạ muốn, rồi lái xe chuồn đi gọn lẹ.

Đầu hạ, thời tiết vừa ấm. Tiêu Bắc Trầm khoác áo choàng, ôm nàng nhảy xuống vách núi, sơn động kia so với năm đó không khác mấy, chỉ là dây leo trước cửa lại mọc um tùm hơn.

Linh lực tụ nơi đầu ngón tay, quét sạch dây leo. Người trong lòng dụi mắt tỉnh lại…

Chỉ liếc nhìn một cái, liền lộ ra vẻ khó tin. Điện hạ đâu có nói sẽ đến đây, nàng còn tưởng sẽ trực tiếp vào thành.

Nàng ngẩng đầu nhìn phu quân nhà mình, ánh mắt đầy suy tư: “Điện hạ, hôm nay người rốt cuộc muốn làm gì?”

Tiêu Bắc Trầm cúi đầu hôn nàng một cái:  “Hồi ức năm xưa.”

Hắn buộc lại áo choàng cho nàng, phi thân lên vách núi, lấy hai vò rượu còn để dưới đất mang xuống.

Trên bệ đá gió vẫn thổi ào ào. Ôn Vô Nguyệt nhìn ra xa, khóe môi cong lên, hồi ức năm xưa… cũng không tệ.

Trời dần tối. Dây leo và cỏ khô trước cửa động vừa vặn đủ nhóm lên một đống lửa nhỏ. Trong động có gió, ngồi bên lửa vừa hay ấm áp.

Hai người chui chung trong một chiếc áo choàng, ngồi trước đống lửa uống rượu.

Tiêu Bắc Trầm cúi nhìn người trong lòng. Năm tháng trôi qua, vì sao Nguyệt nhi của hắn vẫn động lòng người như thế, hệt như thiếu nữ thuở nào.

Rượu ấm vào bụng, không biết là men say làm mê người, hay là người trước mắt quá đỗi câu hồn.

Chỉ thấy lòng mình như trôi trên mây. Ôn Vô Nguyệt khẽ mở môi, tiến sát lại gần.

“Điện hạ còn nhớ… sương mù Diệp Huỳnh ngày đó không?”

“Hửm? Tất nhiên là nhớ. Nghĩ lại còn giúp trẫm một đại ân, nếu không… đến bao giờ mới ăn được Nguyệt nhi?”

Bốn chữ cuối lăn một vòng trên đầu lưỡi, triền miên mê hoặc. Ôn Vô Nguyệt cố ép xuống rung động trong lòng, cổ tay xoay nhẹ, trong động liền lan ra từng làn sương hồng nhạt.

Trong sương nhìn người, mờ ảo như mộng, hít vào tựa như lửa cháy.

Rượu ấm từ miệng Tiêu Bắc Trầm từng chút từng chút truyền sang, theo khóe môi chảy xuống.

Chỉ trong vài nhịp thở, chiếc áo choàng đã không biết rơi xuống đất từ lúc nào.

Da trắng, lụa đỏ quấn quýt, hương trong sương len lỏi từng tấc.

Mấy ngụm rượu cuối cùng trong vò đều đổ lên vùng tuyết trắng trước ngực, rồi không sót giọt nào bị nuốt trọn.

Tiêu Bắc Trầm liếm nhẹ rượu nơi khóe môi, xoay người để nàng ngồi lên người mình.

Xa xa, chỉ có người thấy trên vách núi cao trăm trượng dường như có một điểm lửa vàng nhạt, nhìn kỹ lại thì tưởng như hoa mắt.

Âm thanh thẹn thùng từ trong sơn động truyền ra, vừa thoát khỏi miệng đã bị gió cuốn đi thật xa, dần dần tan biến, không ai dám nghe....

Còn lúc này, trong cung.

Tiêu Vân Thụy say li bì suốt một ngày một đêm, nhìn ngọc tỷ, chiếu thư và thư tay của mẫu thân trước mặt, chỉ thấy đầu đau như búa bổ.

Nhớ năm xưa, hoàng gia gia từng nói, khi mẫu thân sinh hắn, phụ đế liền lười biếng nửa năm không thượng triều.

Giờ thì hay rồi, trực tiếp vứt cả triều đình mà chạy.

Hắn mở thư ra.

Niệm Nhi,
Mẫu thân cùng phụ đế muốn ngao du sơn thủy, hồi ức năm xưa, triều chính nước Vũ giao cả cho con.
Ừm, con gái nhà Lục Hành – Tiểu Điềm Táo tháng sau tròn mười lăm, mẫu thân đã gật đầu rồi, mau cưới về, đừng để kẻ khác nhanh tay hơn.
Khi nào con với nó sinh cho mẫu thân một đứa nhỏ, mẫu thân và phụ đế sẽ hồi triều.
À, tiện thể mau gả Niên Niên, Tuế Tuế đi.
Không có việc thì đừng quấy rầy mẫu thân và phụ đế.

Một phong thư không thèm ghi tên, qua loa vô cùng. Niệm Nhi cảm nhận sâu sắc địa vị của mình trong lòng mẫu thân đang lung lay dữ dội.

Hắn thở dài, cuộn chiếu thư lại, ôm lấy ngọc tỷ.

“Ừm… trước tiên nghĩ xem ngày mai lên triều, phải đối phó đám lão già kia thế nào đã.”

 -Hết-

 
QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng