Vài năm sau, bên cạnh Thẩm tướng quân liền có thêm một tiểu cô nương búi tóc tròn tròn, ngày ngày theo ông đến Vũ Lâm Vệ.
Tiểu nha đầu có đôi mắt tròn xoe, gò má mũm mĩm, mỗi ngày đều mặc áo bông hoặc váy lụa màu hồng. Hồng nhạt, hồng đậm, đến cả dải buộc tóc cũng là hồng.
Tiêu Thiên Huyền chưa từng thấy qua một tiểu cô nương nào vừa mềm mại, vừa ngoan ngoãn đến thế.
Khi cậu theo Thẩm tướng quân luyện võ, nàng liền ngồi một bên, vừa gặm kẹo hồ lô vừa xem.
Ngày đầu tiên, Tiêu Thiên Huyền căng thẳng đến mức làm rơi cả trường kiếm khỏi tay.
Ngày thứ hai, mũi thương lại đâm thủng vạt áo mình.
Chưa từng có lúc nào cậu luống cuống tay chân như vậy, chỉ cảm thấy tiểu nha đầu kia dường như có yêu thuật, chỉ cần ngồi bên cạnh là cậu chẳng còn biết dùng võ thế nào nữa.
Sau đó, tiểu nha đầu không theo Thẩm tướng quân nữa, mà ngày ngày quấn lấy cậu.
“Thiên Huyền ca ca, hôm nay ta mang theo hai xâu kẹo hồ lô, chia cho huynh một xâu nhé.”
Thẩm tướng quân ở bên cạnh nhíu mày. Thì ra dọc đường tiểu nha đầu nằng nặc đòi ông mua hai xâu kẹo hồ lô, là để mang cho Thái tử điện hạ.
“Vãn Vãn, sao có thể gọi thẳng tên, phải gọi là Thái tử điện hạ.”
Thẩm tướng quân cổ hủ nghiêm khắc.
Tiểu nha đầu chớp chớp mắt, nhìn Tiêu Thiên Huyền, khẽ gọi một tiếng:
“Thái tử điện hạ…”
“Không cần. Sau này cứ gọi là Thiên Huyền ca ca.”
Gương mặt nhỏ đang nhăn nhó lập tức nở nụ cười, mềm mại ngọt ngào gọi lại: “Thiên Huyền ca ca.”
Tiêu Thiên Huyền nhận lấy kẹo hồ lô, chỉ cảm thấy xâu kẹo trong tay ngọt hơn hẳn mọi loại điểm tâm do ngự trù làm ra.
Thẩm tướng quân đứng bên cạnh hừ nhẹ một tiếng, tiểu nha đầu này…
“Thiên Huyền ca ca, huynh mệt không? Dùng khăn của ta lau mồ hôi nhé.”
Bàn tay nhỏ đưa lên chiếc khăn hồng nhạt, góc khăn thêu một đóa đào, chỉ tơ màu vàng nhạt thêu thành một chữ ‘Vãn’.
Đó là tên của tiểu nha đầu Thẩm Thư Vãn...
Năm tháng trôi qua, Tiêu Thiên Huyền kế vị, trở thành Vũ Đế, người đứng trên vạn người của Vũ quốc.
Ngày mười dặm hồng trang đưa đến phủ tướng quân, Thẩm tướng quân trầm mặc.
Hoàng gia bạc tình, hậu cung phức tạp. Cả đời Thẩm tướng quân chỉ biết giữ nước an dân, không cầu công danh lợi lộc, càng không muốn nữ nhi của mình bước chân vào hậu cung.
Chỉ tiếc rằng, mọi chuyện đã quá muộn.
Thẩm Thư Vãn sớm đã đem trọn tấm lòng trao cho Tiêu Thiên Huyền.
Hai người từng dưới gốc đào, lấy hoa làm minh chứng, thề non hẹn biển.
Chỉ một đời này, yêu một người.
Chỉ tiếc, lời thề cuối cùng vẫn chỉ là lời thề.
Có lẽ Tiêu Thiên Huyền làm được chỉ yêu nàng một người, nhưng lại không thể làm được chỉ cưới nàng một người.
Năm đầu đăng cơ, Tiêu Thiên Huyền cự tuyệt nạp phi.
Triều đình tranh đấu không ngớt, các thế lực chằng chịt khó cân bằng.
Năm thứ hai, năm thứ ba… cuối cùng cũng buông lỏng.
Hậu cung, vốn dĩ cũng là một loại thủ đoạn cân bằng quyền lực của đế vương.
Hắn mong Thẩm Thư Vãn thấu hiểu, chỉ nói mình thân bất do kỷ.
Đôi mày đôi mắt nàng vẫn cong cong như cũ, chỉ là trong đôi mắt trong như lưu ly kia, đã sớm không còn ánh sao lấp lánh.
“Vãn Vãn hiểu, Thiên Huyền ca ca không cần làm khó.”
Nàng từng oán, từng hận, nhưng cuối cùng vì yêu hắn mà lựa chọn lùi bước, không muốn hắn khó xử.
Sau đó, ngoại địch xâm lấn, Thẩm tướng quân xuất chinh, Thẩm Thư Vãn mang thai.
Hai quân đối đầu, ba tháng sau, Thẩm tướng quân tử trận nơi sa trường.
Nàng mang thai sáu tháng, suýt nữa thì không giữ được đứa bé.
Gắng gượng giữ được thân thể, nhưng sức khỏe mỗi ngày một sa sút.
Đứa trẻ cất tiếng khóc chào đời, chính là Tiêu Bắc Trầm sau này.
Giữa hai người dần không còn lời để nói, thời gian ở bên nhau ngày một ít.
Tiêu Thiên Huyền mang trong lòng áy náy, mà chính sự áy náy ấy khiến hắn càng không dám bước chân vào cung của Thẩm Thư Vãn.
Còn nàng, Chỉ âm thầm canh giữ, chăm sóc đứa trẻ, không tranh không đoạt, không cầu không mong, chỉ gánh vác trọn bổn phận của Hoàng hậu.
Tiêu Bắc Trầm mười lăm tuổi bị đẩy ra chiến trường. Thẩm Thư Vãn mất đi niềm trông cậy duy nhất, ngày đêm lo lắng, lại thêm mẫu phi của Tiêu Bắc Úc âm thầm hãm hại.
Chưa kịp đợi đến ngày con trở về, nàng đã hương tiêu ngọc vẫn.
Trước lúc lâm chung, chỉ nói rằng… muốn Tiêu Thiên Huyền mua lại cho nàng một xâu kẹo hồ lô, trả lại cho nàng…
Tiêu Thiên Huyền thúc ngựa phi nhanh, vẫn không kịp mang kẹo hồ lô về trước lúc nàng nhắm mắt!
Trên đời này, không phải mọi thâm tình đều được hồi đáp.
Không phải mọi mối yêu thương đều có thể chờ đến mây tan trăng sáng.
Tiêu Thiên Huyền không dám đến trước mộ Thẩm tướng quân.
Hắn nghĩ, điều Thẩm tướng quân hối hận nhất trong đời, hẳn là năm đó… đã đưa tiểu nữ nhi của mình vào cung.
Từ đó gặp phải Tiêu Thiên Huyền, để rồi sớm bị tình yêu bạc bẽo của đế vương chôn vùi cả một đời.
Sương mỏng thấm ướt mái tóc dài tùy ý buộc sau lưng Tiêu Thiên Huyền.
Hắn đứng dưới gốc đào, nhìn hoa nở, trong cơn hoảng hốt như thấy giữa rừng đào phấn sắc kia,
vẫn còn đứng đó một tiểu cô nương mặc váy lụa hồng.
Đã từng hẹn rằng, tháng ba hoa đào, hai người một ngựa, rong ruổi chân trời.
Vãn Vãn… chỉ cầu nàng có thể đợi ta thêm một chút…
....Năm thứ mười tám niên hiệu Thần Nguyệt.
Ngày mười tám tháng này, là sinh thần hai mươi tuổi của Thái tử điện hạ Tiêu Vân Thụy.
Trong cung náo nhiệt suốt cả đêm. Vị Thái tử xưa nay luôn trầm ổn, tự chế, cuối cùng cũng bị mấy người trong Kiêu Vũ Doanh là Thân Ký, Chu Hạc cùng những người khác chuốc cho say mềm.
Nghĩ lại thì mấy người ấy đều là trưởng bối, uống rượu thấy chén bạch ngọc trong cung còn chưa đủ sảng khoái, liền trực tiếp bưng bát mà uống, Thái tử điện hạ tất nhiên phải tiếp rượu cho trọn lễ.
Trong Đông Cung Thái tử đã dựng lên một đống lửa lớn, con cừu non chưa đầy ba tháng tuổi bị nướng đến da vàng giòn, mỡ chảy tí tách. Lưỡi đao cong xẻ xuống, thịt còn nóng hổi được nhét thẳng vào miệng, rồi lại ép thêm một ngụm rượu trong veo, cay nồng.