Thời tiết lúc ấy đang vào tháng chín. Trời cao xanh thẳm, mây thưa nhạt, gió thu nhẹ thổi, hương quế lan khắp sân viện.
Ở phía đông Phượng Ngô cung có một tiểu viện yên tĩnh.
Bên trong, Tiêu Bắc Trầm đang đứng trước cửa sổ luyện chữ. Nét bút trầm ổn, khí thế vững vàng.
Bên cạnh hắn, Ôn Vô Nguyệt nửa tỉnh nửa mê, chống cằm ngồi mài mực.
Mắt thì mài mực, nhưng ánh nhìn lại lén lút liếc sang gương mặt nghiêng tuấn tú của tự gia điện hạ.
Thỉnh thoảng, nàng còn lén đưa tay xuống dưới bàn, khẽ bóp lấy tay hắn.
Hai người trao nhau một nụ hôn khẽ khàng như chuồn chuồn lướt nước, nhẹ đến mức gần như không chạm.
Gió chiều ấm áp, đúng là thích hợp nhất để yên tĩnh ngồi bên nhau, nói vài câu chuyện vặt không đầu không cuối.
Chỉ tiếc là, bên ngoài cửa sổ lại có những người hoàn toàn không ngồi yên được.
Lục Tương tay cầm trường kiếm, thân pháp nhẹ nhàng. Cổ tay xoay chuyển, kiếm quang lóe lên, từng đóa kiếm hoa nở rộ giữa sân.
Dung Thiên Chi bày một chiếc tiểu kỷ bên cạnh, thong thả đọc cổ thư.
Thỉnh thoảng hắn ngẩng đầu nhìn Lục Tương vài lần, ánh mắt vừa thưởng thức, vừa yên tâm.
Trên nóc nhà, A Sử Na cùng Lục Hành phơi nắng ban ngày, vừa uống rượu vừa chuyện trò.
Cũng không biết có phải vì ở trong phủ phải trông chừng Điềm Táo, đến mức bị kìm nén không có thời gian uống rượu, nên hôm nay mới tranh thủ thế này.
Giữa sân, người ta đặt một chiếc trường tháp thấp thật lớn.
Chiếc tháp ấy giống hệt một chiếc giường lớn, bên trên trải tấm thảm mềm dệt tay do bộ tộc Khả Lạp gửi tới, mềm mại êm ái.
Niệm Nhi ngồi ngay giữa tháp, trong tay cầm quyển sách mà Thái phó hôm nay giao đọc.
Còn Niên Niên và Tuế Tuế, thì đang bò vòng quanh ca ca của mình, một đứa phía trước, một đứa phía sau.
Thân thể mũm mĩm bò không vững, lúc nghiêng bên này, lúc lệch bên kia, nhưng miệng thì cười khanh khách không ngớt.
Bên cạnh đó, còn có hai tiểu oa nhi nhỏ hơn nữa Tiểu Hồ Lô và Điềm Táo.
Điềm Táo là một tiểu tham ăn chính hiệu.
Không biết từ đâu mò được một miếng bánh quế hoa, ăn thì chẳng vào bụng được bao nhiêu, ngược lại cả khuôn mặt dính đầy vụn bánh, vòng quanh miệng một lớp.
Còn Tiểu Hồ Lô, thì hai mắt dán chặt lên Niên Niên và Tuế Tuế.
Thằng bé cố gắng chui vào vòng tròn mà hai tỷ tỷ đang bò quanh, vừa xông vào, liền bị hai người chen cho nghiêng ngả, lăn ngược ra mép tháp.
Nó ngọ nguậy bò dậy, lại tiếp tục xông vào, kiên trì đến mức khiến người ta bật cười.
Niệm Nhi đã sớm quen với cảnh tượng này.
Một tay đọc sách, một tay trông chừng đám đệ muội trên tháp, dáng vẻ trầm ổn, bình tĩnh, hoàn toàn không hoảng loạn.
Thỉnh thoảng, cậu đưa tay kéo Tiểu Hồ Lô vừa ngã lăn dậy lại.
Lúc khác, lại giơ chân chặn nhẹ Niên Niên hoặc Tuế Tuế đang bò quá nhanh.
Cũng không quên thò tay, móc miếng bánh quế quá to ra khỏi miệng Điềm Táo.
Niên Niên và Tuế Tuế bò mệt, liền nằm sấp xuống, cái bụng nhỏ phập phồng thở hổn hển.
Nghỉ được một lúc, hai đứa lại lật người dậy.
Một đứa ôm cổ ca ca. Một đứa thì ngả hẳn vào lòng ca ca. Cả hai cùng lúc làm nũng, đòi ca ca chơi cùng.
Tiểu Hồ Lô và Điềm Táo thấy vậy, lập tức học theo, cũng muốn trèo lên.
Điềm Táo chụt một cái hôn lên mặt Niệm Nhi, bôi cho cậu một mảng bánh quế hoa.
Tiểu Hồ Lô thì không hợp với tiểu cô nương, đưa tay đẩy mấy tỷ tỷ ra, trong đầu chỉ có một ý nghĩ
Ca ca là của mình.
Điềm Táo nhỏ nhất, bị chen lấn đến ngã phịch xuống, ngồi bệt mông, rồi oà lên khóc lớn.
Một đứa khóc, đứa còn lại liền không chịu thua, cũng kéo giọng khóc to như thi đấu.
Niệm Nhi thật sự vất vả. Cậu lắc đầu, đưa tay bế Điềm Táo lên, ngẩng đầu lớn tiếng gọi:
“Nương thân, phụ thân, di di… mau tới nhận người!”
Tiếng gọi vừa dứt. Chén rượu trên mái rơi đánh “keng” xuống ngói.
Lục Hành phi thân nhảy xuống. Dung Thiên Chi bỏ luôn quyển cổ thư, lập tức đứng dậy.
Tiêu Bắc Trầm thì đến cả bức chữ đang viết dở, mực đã loang ra cũng chẳng buồn thu dọn.
Mấy người vội vã chạy tới dỗ dành con trẻ. Mỗi người bế một đứa, nhanh chóng “nhận hàng”.
Niệm Nhi đứng nhìn, bất lực lắc đầu. Muội muội tuy tốt… Nhưng quả thật không nên có quá nhiều.
Cậu cúi xuống, nhặt lại quyển sách vừa bị đặt sang một bên, chống cằm, nghiêm túc tiếp tục đọc.....
...Tháng ba tiết xuân, mười dặm rừng đào, hoa đào nở khắp cành, phóng mắt nhìn đâu đâu cũng là một màu hồng phớt nhạt.
Đế vương nhiều năm, ngày ngày canh năm đã vào triều sớm, lâu dần thành thói quen, trời chưa sáng đã tỉnh giấc.
Vũ Đế khoác một thân bạch y, bước đi trong rừng đào khi sương mỏng còn chưa tan hết, trên gương mặt mang theo một nụ cười nhàn nhạt, thong dong tự tại.
Gió khẽ thổi qua, cánh đào bay rợp trời, rơi đầy trên vai áo.
Tiêu Thiên Huyền (Vũ Đế) năm tuổi được lập làm Thái tử.
Một mặt theo Chu lão Thái phó học chữ, đọc sách, học thuật cân bằng quyền thế;
một mặt lại theo Thẩm đại tướng quân khi ấy nghiên cứu binh pháp.
Thẩm tướng quân uy vũ phi phàm, cốt khí kiêu hùng, đao thương côn bổng múa lên hổ hổ sinh phong, từng chiêu từng thức đều là đòn đoạt mạng.
Ông quanh năm để râu quai nón che nửa khuôn mặt, trông lại càng khiến người khác khiếp sợ.
Cho đến một ngày, Tiêu Thiên Huyền đến doanh Vũ Lâm Vệ, liền thấy đại tướng quân cạo sạch râu.
“Thẩm tướng quân, râu của ngài đâu rồi?”
Tiêu Thiên Huyền từ nhỏ đã trầm ổn, ngay cả khi nói chuyện cũng mang dáng vẻ của một tiểu đại nhân.
Thẩm tướng quân sờ sờ cằm trơn láng của mình, quả thực có chút không quen.
“Mấy hôm trước, phu nhân của lão thần sinh được một khuê nữ. Con bé vừa thấy ta là khóc, thế nên đành cạo râu đi, kẻo dọa nó.”
Trên mặt Thẩm tướng quân tràn đầy vui sướng. Ông cùng phu nhân ân ái hòa thuận, vốn tưởng cả đời này không có phúc phận sinh nữ nhi, ai ngờ tuổi già lại được con gái, yêu thương vô cùng.