Dung Thiên Chi tiễn xong vị bệnh nhân cuối cùng, tiểu dược đồng cũng đã rời đi, mặt trời dần ngả về tây.
Hắn lau tay xong, liền trông thấy tiểu nha đầu nhận biết dược liệu kia đứng mà cũng có thể ngủ gật, cái đầu lông xù cứ gật lên gật xuống.
Dung Thiên Chi nhấc chân, nhẹ nhàng bước tới. Đúng lúc cái đầu kia sắp đụng vào tủ thuốc, hắn đứng phía sau Lục Tương, đưa tay đỡ lấy trán nàng.
Một tiếng chạm khẽ vang lên, trán nàng đập vào lòng bàn tay trắng nõn của hắn.
Lục Tương chớp chớp mắt, chỉ cảm thấy người phía sau đứng rất gần. Mùi hương dược thảo quen thuộc bao trùm lấy nàng, trong đó còn lẫn một mùi hương nhàn nhạt chỉ thuộc về riêng Dung Thiên Chi.
Mấy cọng dược thảo còn bị nàng nắm trong tay rơi cả vào trong ngăn tủ. Nàng nuốt khan một cái, tim đập thình thịch Dung… Dung Thiên Chi làm gì mà đứng sát thế này?
“Dược thảo của Tương nhi đã nhận đủ cả chưa?”
Giọng nói trầm thấp, ôn hòa rơi ngay bên tai nàng, hơi thở nóng hổi phả lên cổ.
Cả người Lục Tương cứng đờ, không dám động đậy, cũng chẳng dám quay đầu lại. Không hiểu vì sao, chỉ cần Dung Thiên Chi vừa mở miệng, nàng đã cảm thấy… rất muốn bỏ chạy.
Nàng lặng lẽ dịch người sang bên cạnh một chút, định chui ra khỏi khoảng hẹp giữa Dung Thiên Chi và tủ thuốc.
Dường như đã nhìn thấu ý đồ của nàng, một bàn tay trắng nõn lập tức chống lên tủ thuốc, chặn đứng đường đi.
Nàng bị vây gọn trong một góc nhỏ, hai tay theo phản xạ ôm trước ngực, cả người bất ngờ đổ nhào lên tủ thuốc.
“Dung… Dung Thiên Chi, huynh muốn làm gì?”
Người phía sau nhìn bộ dạng nàng giống hệt một con thỏ nhỏ chui đầu trốn đi, không nhịn được bật cười.
Lục Tương chỉ cảm thấy tiếng cười ấy từng nhịp từng nhịp gõ thẳng vào tim nàng, khiến cả người nàng nổi da gà.
Dung Thiên Chi không muốn dọa nàng quá mức, liền đưa tay xoay người nàng lại. Ừm… chậm một chút, từng chút một mà bắt nạt.
Hắn dùng hai ngón tay kẹp lấy cuốn sổ nhỏ trong tay nàng, giọng nói nhẹ nhàng: “Để ta xem Tương nhi đã nhớ được mấy vị thuốc rồi.”
Khuôn mặt nhỏ của Lục Tương lập tức đỏ bừng. Từ nhỏ đến lớn, nàng sợ nhất là bị thầy đồ gọi tên kiểm tra bài, huống chi là dược thảo hình như… nàng chẳng nhớ được vị nào cả. Trong đầu nàng bắt đầu điên cuồng tìm kiếm lý do để trốn chạy.
“Dung Thiên Chi, ta đói rồi, hay là về phủ dùng bữa trước đi?”
Dung Thiên Chi như thể không hề nghe thấy lời nàng nói. Hắn mở một ngăn nhỏ bên cạnh vai nàng, lấy ra một nhúm dược thảo nhỏ, đặt vào lòng bàn tay.
“Đây là gì?” Dược thảo đã được cắt thành từng khúc nhỏ, không có lá, chỉ còn cành khô. Bên ngoài màu nâu sẫm, bên trong là lõi trắng.
“Phục linh?” Lục Tương nhỏ giọng nói, vừa nhìn trộm sắc mặt không chút biến hóa của Dung Thiên Chi.
Nàng hắng giọng một cái: “Liên kiều?”
Ừm… hình như cũng không phải. “Quảng bạch? Tam thất? Ô nghi?”
Còn gì nữa nhỉ… dường như những tên dược thảo nàng từng nhớ được đều đã nói hết rồi.
Dung Thiên Chi nhìn cái miệng nhỏ lải nhải không ngừng của nàng, ánh mắt khẽ lóe lên, cúi đầu chặn lấy đôi môi nàng.
Lục Tương lập tức mất đi hô hấp, hai tay túm chặt lấy vạt áo hắn sao Dung Thiên Chi lại hôn nàng nữa rồi?
Còn chưa kịp nghĩ xong, một chút mềm mại đã luồn vào miệng nàng, đánh tan hết những ý nghĩ rối loạn trong đầu.
Hàm răng nàng bị từng chút từng chút khẽ gợi qua, hai tay nàng càng lúc càng siết chặt, giống như nếu không bám lấy thứ gì đó thì sẽ không thể đứng vững nổi.
Dường như vẫn chưa hài lòng với khoảng cách hiện tại, Dung Thiên Chi ép nàng sát vào tủ thuốc, một tay che sau đầu nàng, tay kia giữ chặt lấy vòng eo thon nhỏ, đầu ngón tay khẽ vuốt ve.
Sự chiếm đoạt của Dung Thiên Chi hoàn toàn không giống vẻ điềm tĩnh thường ngày vừa hung, vừa nặng.
Lục Tương run rẩy toàn thân, cảm thấy mình giống như một con cá bị văng khỏi chum nước, không thể thở, đến cả sức giãy giụa cũng không còn.
Mãi cho đến khi đôi môi tê dại, Dung Thiên Chi mới chịu buông nàng ra. Lục Tương bị hôn đến mức mắt ngấn nước, vừa chớp là nước mắt rơi xuống, lại bị hắn cúi đầu hôn đi.
“Ừm, sau này cứ phạt như vậy. Không trả lời được thì đều phải phạt.”
Ánh hoàng hôn màu vàng cam đổ xuống, phủ lên mái hiên các tửu quán trên phố Thanh Hòa một tầng ánh sáng ấm áp.
Trong tiệm thuốc cũng nhuộm một lớp sắc vàng nhàn nhạt. Gương mặt Dung Thiên Chi một nửa chìm trong ánh nắng, trong mắt dường như đang đè nén điều gì đó nàng không hiểu được.
Lục Tương vẫn còn ngẩn ngơ, ngơ ngác gật đầu. Nhìn bộ dạng đáng thương của nàng, Dung Thiên Chi liền kéo nàng vào trong lòng.
Một lúc lâu sau, cái đầu nhỏ trong ngực hắn khẽ động đậy. “Dung Thiên Chi, ta đói rồi.”
Nàng không muốn tiếp tục bị hỏi nữa đâu. Tuy rằng được Dung Thiên Chi hôn rất dễ chịu, nhưng tim nàng nhất định sẽ nhảy hỏng mất. Bụng nàng cũng rất phối hợp mà kêu lên một tiếng “ọc”.
Dung Thiên Chi xoa xoa đầu nàng, cuối cùng cũng chịu buông tha. Hôm nay hôn một lần, ngày mai hai lần ừm, hắn có rất nhiều kiên nhẫn để khiến tiểu nha đầu quen dần.
Đóng cửa tiệm, hắn nắm tay nàng trở về phủ dùng bữa.
Từ sau khi giải độc cho Vũ Đế, Dung Thiên Chi được ban cho một phủ đệ, lại còn ở gần Thái tử phủ, chỉ là rộng lớn hơn tiểu viện trước kia rất nhiều.
Vũ Đế ban cho hắn chức quan ở Thái y viện, không cần vào cung làm việc, coi như một chức nhàn tản, vẫn sống cuộc sống như trước, chỉ là hưởng bổng lộc hoàng gia.
Hai người nắm tay nhau trở về phủ, dùng xong bữa tối, Dung Thiên Chi mới đưa Lục Tương về....
“Đoong đoong...choang...!”
Bên ngoài cửa, tiếng chiêng trống rộn rã không dứt, tiếng chén rượu va vào nhau lanh canh, từ tiền sảnh thỉnh thoảng lại vọng tới tiếng mấy tướng sĩ doanh Kiêu Vũ hô to uống rượu, giọng cười sang sảng, náo nhiệt vô cùng.
Thế nhưng trong gian phòng ở hậu viện lại yên tĩnh đến lạ.
Dung Thiên Chi đứng đó, nhìn Lục Tương đã được vén khăn trùm đầu, tiểu nha đầu hoàn toàn không còn dáng vẻ giương nanh múa vuốt như ngày thường.
Vừa bị đám người bên ngoài làm ầm ĩ một trận, nàng giống như một nụ hoa còn e ấp chưa kịp nở, lớp phấn son trên mặt cũng không che nổi sắc đỏ hồng lan khắp hai gò má.